Cừu Lệ dường như cũng đã ngấm chút men say, trong thoáng chốc quay đầu lại, nhìn thấy cô gái đứng bên cửa sổ sát đất, hắn cứ ngỡ mình sinh ra ảo giác.
Hắn nghiêng đầu, lắc lắc, rồi lại nhìn kỹ.
Cô gái một tay chống má, lười biếng ghé vào cạnh bàn.
Cô mặc một chiếc váy mang phong cách cổ điển châu Âu đầy khí chất, ánh đèn đỏ trong quán bar thi thoảng quét qua, hắt lên gò má ửng hồng của cô, trông vừa uể oải lại vừa gợi cảm, đôi mắt trong veo chứa chan sắc nước ôn nhu.
Cô cũng đã nhận ra Cừu Lệ từ lâu, ngay sau đó đôi lông mày thanh tú nhíu lại, mang theo vài phần ủy khuất nhìn hắn.
Hai người cách một tấm cửa kính sát đất, ngóng nhìn nhau thật lâu.
Trong mắt Cừu Lệ, Khương Vũ thật sự đã thay đổi rất nhiều.
Chỉ mới lên đại học vài tháng ngắn ngủi, cô phảng phất như đã trút bỏ bộ lông xám xịt của vịt con xấu xí, lột xác thành một con thiên nga trắng thực thụ đang vươn cổ giương cánh.
Cô quá đẹp, đẹp đến mức hắn ngỡ như mình đang ở trong mộng.
Tự cảm thấy xấu hổ, không dám nhận người quen.
Khương Vũ trong mắt Cừu Lệ cũng thay đổi rất nhiều.
Quá khứ hắn chưa bao giờ kết giao với ai, giờ đây bên cạnh thế nhưng tụ tập ba năm người bạn tốt, một đám nam sinh vừa nói vừa cười, khóe miệng hắn cũng treo ý cười, hoàn toàn không giống dáng vẻ quái gở độc lai độc vãng trước kia.
Khương Vũ dụi dụi mắt, hoảng hốt còn tưởng rằng mình nhìn lầm.
Hắn cắt tóc húi cua, đường nét khuôn mặt và khí chất càng thêm lãnh ngạnh, mặc áo thun đen ngắn tay cùng quần dài, làn da trên cánh tay săn chắc màu lúa mạch, bên trên còn ẩn hiện những vết sẹo tàn lưu từ quá khứ.
Hai người cách một lớp kính, phảng phất như bị ngăn cách ở hai giấc mộng khác biệt.
Cừu Lệ dời tầm mắt, bước chân hỗn loạn, xoay người hốt hoảng rời đi.
Trong đoạn tình cảm này, hắn là kẻ đào ngũ, gặp lại khi cảnh còn người mất, không còn mặt mũi nào đối diện.
Đi được mười mấy mét, hắn lại quay đầu lại, thiếu nữ dường như thật sự chỉ coi hắn là một giấc mộng, cô gục xuống quầy bar bên cửa sổ, tựa như đã ngủ thiếp đi.
"..."
Cừu Lệ chung quy vẫn không cách nào bỏ mặc cô một mình ở nơi này, hắn sải bước quay trở lại quán bar, đi đến bên cạnh Khương Vũ.
Trên bàn có mấy ly cocktail đã cạn, cô gái nửa tỉnh nửa mê nằm bò ra đó, ngẩn ngơ nhìn chiếc hộp nhạc thủy tinh trong tầm tay, xuất thần.
Hộp nhạc tí tách vang lên giai điệu thanh thúy của vở " Hồ Thiên Nga ", thiếu nữ múa ba lê bằng pha lê xoay tròn, từng vòng lại từng vòng, kéo cô vào sâu trong cõi mộng.
Tay Cừu Lệ rơi xuống vai cô, nhẹ tựa lông vũ, nhưng thân mình Khương Vũ mẫn cảm rụt lại, phòng bị quay đầu nhìn hắn một cái.
Gương mặt anh tuấn quen thuộc mà cô tưởng niệm vô số lần trong đầu hiện ra, khiến cô có chút không dám tin, nhìn chằm chằm hắn xác nhận lại: "A Lệ?"
"Ừ."
Cừu Lệ nhìn thấy trên bàn thế nhưng còn có hộp thuốc lá, da đầu tê rần: "Học cái này từ bao giờ?"
Khương Vũ lười biếng nhếch khóe miệng, thuần thục sờ soạng từ hộp thuốc ra một điếu thuốc lá nữ vị chanh, ngậm vào miệng, sau đó dùng một chiếc bật lửa phù điêu tinh xảo đáng yêu châm lửa.
"Đoán xem?"
"Khương Vũ!"
Cô làm như không thấy sự tức giận của hắn, rít một hơi, rồi đưa đầu lọc dính son môi đến bên miệng Cừu Lệ.
"Mùi vị này không tệ, anh nếm thử xem."
Cừu Lệ tuy cảm thấy rất hoang đường, nhưng vẫn không chịu nổi sự cám dỗ, đầu lưỡi liếm liếm vết son môi trên đầu lọc.
Mùi vị...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=90]
quả thực không tệ.
Hít vào có vị chanh tươi mát, cũng may lượng nicotine không nhiều.
Vô số lần mơ ước cảnh tượng gặp lại trong mộng, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới sẽ là tình huống như hiện tại.
Khương Vũ say không nhẹ, lấy điếu thuốc từ miệng hắn ra, gác lại lên đôi môi đỏ mọng của mình.
Cừu Lệ không khách khí giật lấy điếu thuốc, trực tiếp dùng đầu ngón tay ấn tắt.
"Xèo" một tiếng, hắn tựa hồ không biết đau.
"Khương Vũ, cô đang làm cái gì vậy?"
Khương Vũ phả ngụm khói cuối cùng vào mặt thiếu niên, sau đó vỗ vỗ má hắn, khanh khách cười rộ lên: "Học anh đó, đồ ngốc."
Cừu Lệ nhặt hộp thuốc trên bàn lên, vo thành một cục, sắc mặt trầm thấp nắm chặt tay cô gái kéo đi.
"Ấy, rượu của tôi còn chưa uống xong mà, một ly đắt lắm đó."
Khương Vũ giãy giụa đòi quay lại lấy rượu, Cừu Lệ bưng lên ly rượu tam giác, uống cạn non nửa ly chất lỏng còn lại, dằn mạnh ly xuống bàn, sau đó kéo cô gái đi ra khỏi quán bar.
Gió đầu thu mát lạnh tạt vào mặt, gò má hai người đều ửng hồng.
Đôi mắt đen nhánh của Cừu Lệ mang theo tức giận càng thêm nồng đậm, nhưng cơn giận này lại không thể phát tiết lên người cô, chỉ có thể tự ổn định cảm xúc, khắc chế nói: "Một mình đến quán bar uống thành như vậy, gặp phải người xấu thì làm sao?"
"Người xấu nhất tôi từng gặp, chính là A Lệ."
"..."
Cừu Lệ ôm lấy vòng eo tinh tế yểu điệu của cô, đỡ cô đi về phía cuối con hẻm nhỏ: "Đưa cô về khách sạn."
"Anh rốt cuộc có phải là A Lệ không a?" Khương Vũ dừng chân, nâng mặt hắn lên, cẩn thận đoan trang: "Anh không phải thì tôi không đi theo anh đâu."
Cừu Lệ nhìn đôi mắt ngây thơ đẫm nước của cô gái nhỏ, hỏi: "Hiện tại nhận ra chưa?"
"Chưa, anh có ba cái đầu đang xoay, tôi một cái cũng nhìn không rõ."
"..."
Khương Vũ nhìn chằm chằm hắn tỉ mỉ một phút, dùng ánh mắt miêu tả ngũ quan mặt mày hắn, Cừu Lệ rất kiên nhẫn, để cô chậm rãi nhìn ----
"Nhận ra chưa."
"A... Không."
"Bạn trai cũng không nhớ rõ?"
"Thì lâu quá không gặp, sắp quên mất dáng vẻ rồi."
Hắn tức giận hỏi: "Vậy làm sao bây giờ."
"Vậy chỉ có thể nếm thử thôi."
Khương Vũ nói xong, nhón chân, ngậm lấy môi dưới của hắn, nhẹ nhàng mút một cái.
Cừu Lệ không ngờ cô thế nhưng trực tiếp dùng chiêu này!
Trong nháy mắt, ngũ quan phóng đại, cảm giác tê dại lan tràn toàn thân theo từng tế bào, sau đó xộc thẳng lên cột sống, quét qua các đầu dây thần kinh của hắn.
Đầu lưỡi mềm mại của cô gái non nớt liếm hắn, vừa mút vừa cắn.
Hắn nheo mắt, hơi hé miệng, nghênh đón sự xâm nhập của cô.
Trong hơi thở có mùi rượu nhàn nhạt và vị chanh.
Cô hôn đến mức tai hắn cũng đỏ lên, ngoại trừ xâm chiếm và sở hữu, trong đầu không còn ý niệm nào khác.
Trật tự nội tâm gìn giữ bấy lâu, một thoáng đã rối loạn.
Ngay khi hắn giữ lấy gáy cô, sắp đoạt lại quyền chủ động, cô gái lại dời mặt đi.
Hắn càng muốn tới gần, cô càng ngửa ra sau, không cho hắn hôn nữa.
Cừu Lệ chưa đã thèm liếm môi, cuốn đi toàn bộ dư vị của cô, giữ chặt gáy cô còn muốn đòi hỏi, Khương Vũ lập tức lùi lại một bước, kiên định tỏ rõ ý đồ không muốn tiếp tục.
Cừu Lệ không miễn cưỡng, nhẫn nại hỏi: "Nếm ra chưa?"
"Ừm, là mùi vị của A Lệ."
"Vậy đi thôi."
"Đi đâu a?"
"Đưa cô về khách sạn, buổi tối một mình đừng ra ngoài đi lung tung." Hắn nói, nắm lấy tay cô.
Khương Vũ cố chấp đứng yên tại chỗ không chịu đi, cười tủm tỉm nhìn hắn: "Vừa gặp mặt liền đưa tôi đi khách sạn, bạn trai cũ có rắp tâm gì a."
"..."
"Rốt cuộc có về hay không."
"Không, người đàn ông như anh, hư lắm."
"Ông đây mà thật sự muốn hư với cô, cô đã sớm..." Hắn nhịn xuống.
"Thì rất hư mà."
Khương Vũ chỉ vào ngực mình nói: "Ném một con dao vào chỗ này của tôi, hại tôi cứ chảy máu mãi, đau mãi, đau mãi, đau mãi."
Khương Vũ không phải kiểu tính cách trương dương làm càn như Tiểu Đàn đồng học, bởi vì hoàn cảnh sinh trưởng từ nhỏ, cô thực ra tương đối nội liễm, có chút giống Tạ Uyên.
Rất nhiều lúc, cô sẽ không nói yêu hay bi thương ra miệng, bởi vậy, cô rất ít khi nói với Cừu Lệ cái gì thích hay yêu.
Thà rằng chịu đựng, bởi vì luôn cảm thấy, tình yêu có thể nói ra, dường như đều không trân quý đến thế.
Cô dùng một lớp vỏ dày, giấu mình đi.
Hai tháng nay, cơ bản không có bạn học nào nhìn ra cô thất tình, bao gồm cả mẹ và hai người cha, đều cho rằng trạng thái của cô rất tốt.
Thậm chí khi khóc, cô cũng chỉ một mình trốn trong phòng tập múa lúc đêm khuya, cắn tay áo khóc không thành tiếng...
Có phải vì cô cái gì cũng không nói, nên hắn mới có thể đi tiêu sái như vậy, nhẫn tâm như vậy.
Cừu Lệ im lặng nhìn cô, hô hấp có chút rối loạn.
"Anh không có gì để nói sao."
"Ừ."
Kẻ mắc nợ, không còn gì để nói.
Khương Vũ hít sâu, cũng không truy vấn thêm gì nữa, càng không mở miệng được để bảo hắn quay về.
Thành phố kia có ký ức bất kham nhất của hắn, có lẽ đúng như lời cô giáo Lăng Toàn nói, thời niên thiếu, cứ ngỡ tình yêu có thể cứu vớt cả thế giới.
Mà trên thực tế, khi thế giới sụp đổ, tình yêu thật sự rất tái nhợt.
Khương Vũ ngẩn ngơ đi theo sau hắn, dưới ánh trăng, cô giẫm lên bóng dáng hắn, đi rất chậm, rất chậm.
Phảng phất như muốn dùng cả cuộc đời dài đằng đẵng này, cùng hắn đi hết con đường.
Cừu Lệ vài lần dừng chân chờ cô, cuối cùng nắm lấy tay cô, kéo cô đi về phía trước.
Cô hất ra, hắn lại nắm lấy, kéo cô rảo bước nhanh hơn.
Cô gái vừa đi... vừa thấp giọng nức nở.
Loại đau đớn dùi tim thấu xương đã lâu không gặp ấy, ập lên trong lòng Cừu Lệ.
"Không khóc." Hắn dùng lòng bàn tay lau nước mắt không ngừng lăn xuống của cô, có chút thất thố, tựa khẩn cầu cũng tựa trấn an: "Mưa Nhỏ... không khóc được không?"
Khương Vũ quyến luyến không nỡ ôm lấy eo hắn, vùi mặt vào ngực hắn: "Vậy anh đừng đi..."
"Tôi không đi."
"Thật không?"
"Cô ôm tôi thế này, tôi cũng có đi được đâu." Hắn ôn nhu dỗ dành: "Ngoan."
Khương Vũ cọ nước mắt vào ngực hắn, móc lấy ngón út của hắn: "Em sẽ rất ngoan."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận