Khi bọn họ trở về căn cứ thì trời vẫn còn sớm. Văn Tiêu Tiêu định ra nhà kính xem thử tình hình thế nào, nhưng cô vừa mới quay người đã bị Tần Lẫm kéo lại.
"Sao em cứ tìm cách trốn tránh anh thế?"
"Em đâu có." Văn Tiêu Tiêu chớp chớp đôi mắt to tròn, dùng vẻ mặt vô cùng vô tội mà nhìn Tần Lẫm. "Dạo này em bận lắm, anh đừng có vô lý gây sự với em!"
Tần Lẫm: "..."
Bạn gái ra đòn phủ đầu thế này thì phải làm sao bây giờ đây?
"Em muốn đi đâu thì anh đi cùng em đến đó."
Đùa sao? Thà bỏ thời gian xử lý việc trong căn cứ chứ tuyệt đối không thể không có thời gian ở bên cạnh bạn gái được.
"Em phải ra nhà kính tưới nước rồi mới về nghỉ được." Đây là công việc quen thuộc mà Văn Tiêu Tiêu phải hoàn thành đúng giờ mỗi ngày trước khi đi ngủ.
Thực ra ngoài Văn Tiêu Tiêu, căn cứ Hắc Sơn còn có hai dị năng giả hệ Thủy khác nữa. Nhưng bình thường bọn họ chỉ phụ trách cung cấp nguồn nước sinh hoạt cho người dân trong căn cứ, thực lực cũng chỉ dừng lại ở mức đó mà thôi chứ không thể giúp được gì cho việc trồng trọt.
"Đi thôi, anh cũng muốn ra đó xem."
Tần Lẫm nắm lấy tay Văn Tiêu Tiêu, hoàn toàn không có ý định buông ra.
Vốn dĩ Tần Lẫm chỉ định hai người cùng đi với nhau, nhưng họ chưa bước được mấy bước đã bị Chu Cẩm ở đâu lao ra chặn đường.
"Cậu Tần, chúng ta nói chuyện một chút được không?" Vẻ mặt Chu Cẩm lộ rõ sự khẩn thiết.
"Vậy vừa đi vừa nói."
Tần Lẫm khẽ thở dài.
Thật phiền phức.
Trên đường đến nhà kính, Tần Lẫm và Chu Cẩm đã bàn bạc xong xuôi.
Tần Lẫm sẽ không ra tay giúp căn cứ Bình Minh phá băng. Nguyên văn lời anh nói ra thậm chí còn ngạo mạn hơn nhiều: "Căn cứ Bình Minh đã thiếu người đến mức đó rồi sao? Ngay cả mấy dị năng giả hệ Lôi mà các anh cũng không tìm nổi à?"
Chu Cẩm: "..."
Dị năng giả hệ Tự nhiên vốn đã hiếm, thiếu người cũng là chuyện bình thường mà. Hơn nữa, bây giờ biết tìm đâu ra người có thực lực ngang ngửa cậu chứ?
Dù trong lòng đang gào thét phẫn nộ, ngoài mặt Chu Cẩm vẫn cố giữ vẻ hòa nhã: "Được rồi, vậy còn chuyện mua bán dầu mỏ thì sao?"
"Tôi sẽ cung cấp cho các anh bốn trăm thùng. Trong tời gian tới thì anh đừng đến tìm tôi nữa." Tần Lẫm ra điều kiện rất dứt khoát.
Chu Cẩm chỉ biết im lặng, đành phải nuốt cục tức này vào trong bụng.
Trước cửa khu nhà kính, một tiểu đội tuần tra mười người đang đi lại giám sát nghiêm ngặt.
"Hôm nay chú Lý vẫn chưa về nghỉ ạ?"
Lý Trọng Xuân là người phụ trách chính của khu nhà kính. Ban ngày, ông thường dẫn người làm cỏ, cấy mạ, tưới nước, gieo hạt.
Khi ba người đẩy cửa bước vào bên trong, một luồng hơi nóng lập tức phả thẳng vào mặt Chu Cẩm. Ngay sau đó, anh ta liền nhìn thấy một cảnh tượng khiến bản thân phải nhớ mãi không quên.
Bên trong nhà kính, từng luống cây xanh mướt đang vươn lên đầy sức sống. Một bên là các loại dưa quả, còn bên kia là những luống rau xanh tươi tốt. Tất cả đều sinh trưởng rực rỡ, bất chấp cả mùa đông lạnh giá bên ngoài.
"Chuyện... chuyện này... Các cậu làm thế nào mà hay vậy?"
Chu Cẩm kinh ngạc cúi xuống quan sát thật kỹ. Cây cỏ ở đây thậm chí còn phát triển tốt hơn cả ruộng thí nghiệm của căn cứ Bình Minh. Phải biết rằng đất đai ở khu vực căn cứ Hắc Sơn vốn chứa rất nhiều tạp chất, việc trồng trọt được thế này gần như là điều bất khả thi.
"Bí mật thương mại."
Tần Lẫm không định giải thích chi tiết, càng không muốn để lộ ra năng lực đặc biệt của Văn Tiêu Tiêu.
Sau này, nếu căn cứ Bình Minhthật sự muốn điều tra tới cùng, Tần Lẫm cũng đã chuẩn bị sẵn đường lui để phủ nhận.
"Đội trưởng Chu!"
"Hu hu...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=86]
Đội trưởng Chu!"
Vài tiếng kêu vừa mừng vừa tủi bỗng vang lên, kéo Chu Cẩm ra khỏi cơn ngỡ ngàng. Anh ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy từ phía ruộng lúa xa xa có mấy "bức tượng đất" lấm lem đang lóp ngóp bò dậy.
Chu Cẩm: ???
Ban đầu, anh ta còn chưa nhận ra họ là ai. Mãi đến khi họ chạy tới trước mặt, Chu Cẩm mới chợt hiểu ra, rồi bất lực quay sang nhìn Tần Lẫm.
Cậu bắtbonj họ đi làm ruộng thật luôn?
Thế nhưng lúc này, Tần Lẫm lại còn hoang mang hơn cả Chu Cẩm. Anh chưa từng gặp mấy người này, đồng thời cũng đã quên béng mất bản thân từng dặn dò Giang Vũ những gì vào mấy ngày trước.
Lý Trọng Xuân từ phía sau lững thững đi tới: "Cậu Tần, cháu Tiêu Tiêu đến rồi à."
"Chú Lý, chú cứ đưa mọi người về nghỉ sớm đi ạ, để cháu tưới nước cho." Văn Tiêu Tiêu nở nụ cười, để lộ hai lúm đồng tiền xinh xắn.
"Chậc, hôm nay tiến độ hơi chậm một chút." Gương mặt của Lý Trọng Xuân lộ vẻ áy náy.
Văn Tiêu Tiêu nhìn qua mấy cô gái da trắng thịt mềm kia, rồi lại nhìn sang Lý Trọng Xuân đang mồ hôi nhễ nhại, trong lòng cô lập tức hiểu rõ mọi chuyện.
"Chú Lý vất vả nhiều rồi, chú về nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Tất nhiên là Văn Tiêu Tiêu sẽ không trách Lý Trọng Xuân, giọng của cô còn vô cùng ân cần.
Lý Trọng Xuân gật đầu, đáp lời rồi nhanh chóng rời đi.
Thấy Lý Trọng Xuân rời đi, năm cô gái lại càng thêm phần tủi thân. Giữa đám người đang thút thít, chỉ có người phụ nữ với mái tóc ngắn uốn gợn sóng là chăm chú nhìn về phía Tần Lẫm và Văn Tiêu Tiêu.
Hóa ra vị thiếu gia trẻ tuổi này chính là người đứng đầu căn cứ Hắc Sơn sao? Đúng là tuổi trẻ tài cao!
Khí chất lạnh lùng, cao quý toát ra từ anh ta cho thấy đây tuyệt đối không phải kẻ tầm thường. Ngay cả rất nhiều thiếu gia nhà giàu mà mình từng gặp trước tận thế cũng chẳng thể sánh bằng.
Người đàn ông như vậy...
Trái tim Hứa Kiều khẽ xao động.
Trước tận thế, Hứa Kiều là một nữ diễn viên trẻ hạng A. Cô ta sở hữu khuôn mặt tinh xảo cùng vóc dáng vô cùng nổi bật, rất được các đạo diễn danh tiếng yêu thích nên hợp đồng đóng phim nhiều không đếm xuể.
Đáng tiếc là sau tận thế, cô ta lại bị đẩy xuống tầng lớp thấp kém nhất. Ngày thường, cô ta chỉ bị xem như món hàng đem ra biếu xén , làm sao cô ta có thể cam tâm chấp nhận số phận cho được?
Giờ đây, một người đàn ông xuất chúng như thế đang đứng ngay trước mắt, cô ta tự dặn lòng tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội này. Vì vậy, trong khi những người khác đều đang vây quanh Chu Cẩm khóc lóc kể lể, Hứa Kiều lại lặng lẽ đứng riêng ra một góc, vô tình trở nên vô cùng nổi bật.
"Đội trưởng Chu, anh đưa chúng tôi đi đi... hu hu..."
"Đúng vậy, chúng tôi không muốn ở lại đây nữa."
Tiếng khóc lóc của mấy người phụ nữ vang vọng khắp nhà kính.
Chu Cẩm lại tỏ ra vô cùng bình thản.
Thật trùng hợp, căn cứ Hắc Sơn cũng đang mong mấy cô đi lắm đây này.
"Thật ra cũng không mệt lắm đâu, tôi lại thấy làm ruộng thế này cũng rất thú vị."
Hứa Kiều vuốt lại vài sợi tóc mai lòa xòa, cong ngón tay điệu đà vén chúng ra sau tai. Cô ta cố tình đứng nghiêng người và hơi ngước cằm lên, khéo léo để lộ đường nét xương hàm hoàn mỹ ở góc độ mà bản thân tin là xinh đẹp nhất.
Bốn người đẹp lấm lem bùn đất còn lại nghe thấy lời này thì đều ngẩn người ra.
Nãy giờ người lười biếng, chống đối nhất chẳng phải là cô sao, Hứa Kiều? Sao trở mặt nhanh thế chứ?
Tần Lẫm hoàn toàn phớt lờ tiếng ồn ào bên cạnh. Anh nhìn những mầm cây trong nhà kính, khóe môi khẽ cong lên.
"Cảm ơn em, Tiêu Tiêu. Em vất vả rồi."
Văn Tiêu Tiêu thoáng ngẩn người: "Em có vất vả gì đâu, có phải em tự trồng đâu."
Cô lầm bầm rất khẽ với giọng nhỏ xíu, rõ ràng là đang thấy xấu hổ trước lời khen của anh.
Tần Lẫm không giải thích gì thêm, chỉ dịu dàng đưa tay lên véo nhẹ vào má cô. Đôi má của cô vừa mềm mại lại vừa núng nính.
Giữa hai người bọn họ dường như luôn tồn tại một bầu không khí ngọt ngào vô hình, hoàn toàn tách biệt khỏi những người xung quanh.
Chu Cẩm đứng bên cạnh đành phải hắng giọng một tiếng để nhắc nhở sự hiện diện của mình, sau đó anh ta mới bất lực lên tiếng: "Cậu Tần, vậy tôi xin phép dẫn bọn họ đi trước."
"Ừm." Tần Lẫm gật đầu.
Mấy người đi nhanh giùm cái. Tiêu Tiêu tưới nước xong còn phải về nhà nữa.
Hứa Kiều không cam tâm rời đi. Khi lướt qua Tần Lẫm và Văn Tiêu Tiêu, cô ta cố tình lảo đảo bước chân, giả vờ như cành liễu yếu ớt trước gió rồi mềm mại ngã xuống hướng về phía anh.
Chỉ cần anh ấy đỡ lấy mình...
Hứa Kiều còn đang đắc ý mơ tưởng thì ngay giây tiếp theo, cô ta đã ngã nhào thẳng vào luống cà chua bi bên cạnh. Cả người úp sấp xuống đất khiến mặt mũi lấm lem toàn bùn đất.
Mấy người Chu Cẩm đứng bên cạnh đều chứng kiến rõ mồn một. Ngay khoảnh khắc Hứa Kiều ngã về phía Tần Lẫm, anh đã nhanh ta ôm lấy eo Văn Tiêu Tiêu rồi né sang một bên. Anh chẳng buồn liếc nhìn Hứa Kiều lấy một cái, càng đừng nói đến chuyện sẽ đưa tay ra đỡ.
Vài giọt bùn bắn lên ống quần Tần Lẫm. Căn bệnh sạch sẽ bất chợt tái phát khiến Tần thiếu vô cùng khó chịu. Sắc mặt anh lập tức tối sầm lại, áp suất quanh người cũng giảm xuống mức đáng sợ.
"Chắc là Kiều Kiều mệt quá rồi, chúng tôi xin phép đưa cô ấy đi ngay!"
Những người còn lại thấy vậy bèn vội vàng đỡ Hứa Kiều dậy, sau đó hớt hải đi theo Chu Cẩm rời khỏi nhà kính.
Đợi khi mọi người đi hết, Văn Tiêu Tiêu xoa xoa đầu, rồi nói với Tần Lẫm: "Em chuẩn bị làm việc đây. Anh ra ngoài đợi trước đi, nhỡ nước bẩn bắn lên người anh thì sao?"
Tần Lẫm lúc này mới buông vòng tay đang ôm eo Văn Tiêu Tiêu ra, sắc mặt cũng đã dịu lại: "Không sao, em giặt quần áo giúp anh."
"Vậy được rồi."
Nhìn Tần Lẫm trở mặt nhanh như chớp, Văn Tiêu Tiêu đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Theo cái vẫy tay của Văn Tiêu Tiêu, một dòng nước mát lành liền rơi xuống. Cô khẽ nhắm mắt lại, dường như có thể cảm nhận được những cái cây này đang vui sướng cất tiếng hát.
Đối với chúng, việc được tưới nước mỗi ngày chính là khoảnh khắc hạnh phúc nhất. Mấy mầm cà chua bi thích thú rung rinh những chiếc lá nhỏ đón lấy dòng nước ngọt lành.
Bắp cải cũng từ từ xòe rộng tán lá.
Nước ngọt quá đi mất, cho thêm chút nữa nào.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận