Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 87: Mối nguy ẩn trong bóng tối

Ngày cập nhật : 2026-05-26 17:14:46
Tưới nước xong, Tần Lẫm và Văn Tiêu Tiêu thong thả đi bộ về. Trời đã chạng vạng tối, ánh trăng mờ ảo cũng dần hiện ra.
"Oáp..."
Văn Tiêu Tiêu ngáp một cái, sau đó cô vỗ vỗ lên má để bản thân tỉnh táo hơn.
"Buồn ngủ rồi à?"
Trông thấy dáng vẻ uể oải ấy của cô, Tần Lẫm không để cô tự đi bộ nữa mà vươn tay bế bổng cô lên.
Đột nhiên bị nhấc khỏi mặt đất, Văn Tiêu Tiêu theo phản xạ vòng tay ôm lấy cổ Tần Lẫm. Đôi mắt cô vì buồn ngủ mà phủ một tầng hơi nước mờ mịt, tựa như dải ngân hà bị sương mù che khuất, trông vừa lười biếng lại vừa mềm mại.
"Anh bế em về thật à?"
"Ừm, ngủ đi."
Cúi đầu nhìn cô gái nhỏ ngoan ngoãn rúc vào lòng mình, trái tim Tần Lẫm bỗng chốc mềm nhũn. Anh bế chặt cô trong tay, chậm rãi cất bước đi về.
Ánh đèn phía trước căn biệt thự của hai người vẫn đang bật sáng, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp. Tần Lẫm nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào trong, lần đầu tiên trong đời anh thực sự cảm nhận được ý nghĩa thiêng liêng của hai chữ "về nhà".
Anh bế Văn Tiêu Tiêu vào thẳng phòng ngủ, ân cần tháo giày cho cô rồi thì thầm bên tai: "Ngủ ngon."
Ngày hôm sau, Chu Cẩm chuẩn bị mang dầu mỏ trở về, đi cùng còn có năm cô gái kia.
Hứa Kiều vừa thu dọn đồ đạc cá nhân vừa không giấu nổi vẻ buồn bã, ấm ức trong lòng.
Thật sự phải rời đi sao?
"Không lẽ cô không muốn đi?" Một người bạn thấy vẻ mặt chần chừ của Hứa Kiều thì lên tiếng hỏi.
"Mọi người đã nghĩ đến hậu quả khi trở về căn cứ Bình Minh chưa? Vương thiếu chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta đâu."
Câu nói của Hứa Kiều khiến những người phụ nữ vốn đang mong ngóng được trở về đột nhiên im lặng. Đối với họ, việc quay về căn cứ Bình Minh mà chỉ cần sống sót qua ngày đã là may mắn lắm rồi. Nếu lần này còn bị Vương thiếu trách tội vì không hoàn thành nhiệm vụ, họ chắc chắn sẽ phải chịu khổ.
"Nhưng căn cứ Hắc Sơn cũng đâu có chào đón chúng ta. Hơn nữa, nơi này vừa nhỏ vừa nghèo nàn, lỡ sau này gặp phải làn sóng tang thi tấn công thì nguy hiểm lắm."
Vẫn có người một mực muốn trở về căn cứ Bình Minh, bởi ít nhất ở đó, thỉnh thoảng họ còn có thể tìm lại chút cảm giác phồn hoa và xa xỉ như trước tận thế.
"Nhưng ở đây chúng ta cũng đâu bị ai ức hiếp, đúng không?"
Hứa Kiều hiểu rằng một mình cô ta thì không thể mặt dày ở lại. Nếu thuyết phục được thêm vài người nữa thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nghe Hứa Kiều nói vậy, những người khác đều im lặng không đáp. Lúc này, chỉ có một người phụ nữ tên Lưu Phi Nhi là lén lút kéo kéo vạt áo cô ta.
"Cô thật sự muốn ở lại sao?" Lưu Phi Nhi thì thầm hỏi Hứa Kiều.
Thực ra, cô ta cũng cảm thấy mấy ngày sống ở căn cứ Hắc Sơn trôi qua khá ổn. Dù bị ngó lơ, nhưng ít ra bọn họ vẫn được đối xử như một con người.
"Đúng vậy. Nhưng đội trưởng Chu sắp đi rồi, nếu cô thực sự muốn ở lại cùng tôi thì chúng ta phải mau chóng nghĩ cách." Vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt Hứa Kiều.
Lưu Phi Nhi ngẫm nghĩ một lát: "Hay là chúng ta đi tìm Trần Lực thử xem?"
Tên đó trông có vẻ dễ đối phó nhất!
"Anh ta thì quyết định được cái gì chứ?" Hứa Kiều bĩu môi tỏ vẻ khinh thường.
So với Trần Lực, cô ta thà đi tìm người phụ nữ hung dữ kia còn hơn.
"Cứ thử xem sao đã." Lưu Phi Nhi mỉm cười, để lộ lúm đồng tiền hiền hòa.
Cô ta có nét đẹp dịu dàng, ưa nhìn và không hề mang tính công kích, rất dễ khiến người đối diện sinh thiện cảm.
Khi Hứa Kiều và Lưu Phi Nhi tìm đến nơi thì Trần Lực đang bận rộn chỉ đạo đội hộ vệ vận chuyển các thùng dầu lên xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=87]

Sau khi nghe rõ mục đích tìm đến của hai người, anh ta bỗng chốc im lặng, không nói tiếng nào.
Lần trước, chỉ vì tự ý sắp xếp chỗ ở tốt cho mấy cô gái này mà mình đã chọc giận Tần thiếu. Bây giờ, mình nào dám tự tiện quyết định nữa.
Thế là vừa trông thấy Giang Vũ và Lữ Lương đang tay trong tay đi tới, Trần Lực liền đẩy ngay chuyện khó xử này sang cho Giang Vũ.
"Đội trưởng Giang, làm ơn làm phước giải quyết chuyện này giúp tôi với. Bên kia tôi còn đống việc phải lo."
Nói xong, Trần Lực chạy biến như một cơn gió.
Giang Vũ: "..."
Cô cau mày nhìn Hứa Kiều và Lưu Phi Nhi: "Hai người muốn ở lại đây sao? Vì sao?"
"Chúng tôi chỉ là không muốn quay về căn cứ Bình Minh thôi. Chỉ cần cho chúng tôi ở lại, bất kể việc gì chúng tôi cũng chịu làm!" Lưu Phi Nhi lập tức bày tỏ thành ý.
Hứa Kiều cũng gật đầu tán thành, đôi mắt cô ta ngập nước trông vô cùng đáng thương: "Bây giờ đã là tận thế rồi, ai ai cũng phải sống lay lắt qua ngày. Nếu như chúng tôi buộc phải quay về đó thì chắc chắn sẽ chết mất. Chắc đội trưởng Giang sẽ không nỡ thấy chết mà không cứu đâu đúng không?"
Giang Vũ nhướng mày lên, cười khẩy: "Chỉ có hai người các cô là muốn ở lại thôi à? Ba người kia thì không sợ chết sao?"
"Mỗi người một chí hướng, chuyện này quả thực không thể ép buộc được." Lưu Phi Nhi mỉm cười đáp lời.
Giang Vũ khoanh hai tay trước ngực, nhìn hai người với ánh mắt nửa cười nửa không: "Muốn ở lại đây thì cũng được thôi, nhưng hai người sẽ phải hưởng chế độ đãi ngộ giống hệt như những cư dân bình thường khác trong căn cứ. Lát nữa tôi sẽ cho người sắp xếp lại chỗ ở mới cho hai người."
Trước đó, do Trần Lực tự ý sắp xếp nên họ mới được ở trong khu biệt thự tiện nghi. Giờ đây, không có điểm tích lũy nào trong tay, họ đương nhiên không thể hưởng đặc quyền đó nữa.
"Được!" Lưu Phi Nhi không hề tỏ ra do dự.
Giang Vũ quay sang nhìn Hứa Kiều. Cô ta chỉ đành cắn răng gật đầu.
"Được rồi, vậy tôi đưa hai người đi đăng ký."
Căn cứ Hắc Sơn hiện tại vẫn đang trong giai đoạn mở rộng và xây dựng. Việc Giang Vũ đồng ý giữ hai người này ở lại cũng là để ngầm truyền đạt một thông điệp rõ ràng ra bên ngoài: căn cứ Hắc Sơn luôn sẵn sàng hoan nghênh những người sống sót đến nương tựa.
Sau khi đăng ký xong, Hứa Kiều và Lưu Phi Nhi nhận được thẻ cư trú của căn cứ Hắc Sơn.
"Sau này cố gắng làm việc chăm chỉ vào, căn cứ tuyệt đối sẽ không để hai người phải chết đói đâu."
Giang Vũ nhanh chóng sắp xếp xong chỗ ở mới cho hai người họ. Đó là một tòa nhà tập thể nhỏ. Tuy một tòa nhà có rất nhiều người cùng chung sống, nhưng mỗi người đều có một căn phòng riêng biệt, chỉ phải dùng chung phòng tắm và nhà vệ sinh với nhau thôi.
Trong thời tận thế loạn lạc này có một chỗ che mưa che nắng như vậy đã là quá tốt rồi.
Thế nhưng, Hứa Kiều khi nhìn căn phòng chật hẹp chỉ vừa vặn kê nổi một chiếc giường đơn, một chiếc tủ quần áo cùng một cái bàn học nhỏ thì lại chẳng thể nào vui vẻ nổi.
Cô ta nắm chặt lòng bàn tay, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm: Mình nhất định phải nắm bắt mọi cơ hội, để nhanh chóng rời khỏi cái nơi rách nát chết tiệt này.
Ở phía bên kia, Tần Lẫm và Văn Tiêu Tiêu đang tiễn đội trưởng Chu lên đường. Khi nhìn thấy chỉ có ba người phụ nữ đi theo, hai người không khỏi ngạc nhiên.
Tần Lẫm cau mày hỏi: "Bị lạc mất hai người rồi à?"
"Không phải lạc đâu, là do hai cô ấy nhất quyết đòi ở lại nên chị đã sắp xếp chỗ ở cho họ rồi." Giang Vũ vừa hay đi tới, bèn giải thích rõ sự tình.
Tần Lẫm nhìn sang Chu Cẩm.
"Khụ, dù sao họ cũng không hoàn thành nhiệm vụ. Nếu quay về căn cứ Bình Minh, sau này chắc chắn sẽ không dễ sống. Họ không muốn về nữa cũng là chuyện dễ hiểu." Chu Cẩm thầm nghĩ, cũng không thể ném họ ra ngoài đường được, đành đánh liều lên tiếng.
Văn Tiêu Tiêu lướt nhìn ba người còn lại. Người phụ nữ giả vờ ngã ngày hôm qua không có mặt.
Hừm, rõ là có ý đồ khác mà!
"Cậu cứ yên tâm đi. Chị giữ họ lại đây cũng không xếp vào khu biệt thự của cậu mà, tuyệt đối sẽ không làm phiền đến không gian riêng của cậu và Tiêu Tiêu."
Giang Vũ đứng cạnh Tần Lẫm, trong lòng lại nghĩ: Cũng phải biết nghĩ cho anh em trong căn cứ chứ? Nơi này của chúng ta đang thiếu hụt người đẹp trầm trọng đấy thôi!
Tần Lẫm miễn cưỡng gật đầu, sau đó tiễn Chu Cẩm rời đi: "Thượng lộ bình an, đội trưởng Chu."
Chu Cẩm giơ tay chào kiểu quân đội, sau đó lên xe rời đi.
Giang Vũ và Lữ Lương cùng nhau ra khu vực cổng thành để khảo sát địa hình thực tế. Để chuẩn bị cho việc đào tuyến hào bảo vệ, công tác chuẩn bị ban đầu còn rất nhiều việc phải lo liệu. Trông thấy chiếc xe của Chu Cẩm đã hoàn toàn rời đi, hai người họ cũng bắt đầu bận rộn.
Hôm nay, Giang Vũ và Văn Tiêu Tiêu đều không đi dọn tổ sâu bọ như mọi khi. Trần Hy dẫn Tiểu Tuyết đi thăm dò xung quanh. Đến hiện tại, gần như không còn tìm thấy hang ổ bọ biến dị nào quanh căn cứ nữa. Mọi người đều đinh ninh rằng bọn họ đã thắng lợi hoàn toàn, ngay cả Tần Lẫm cũng cho rằng mối nguy này đã bị dập tắt từ trong trứng nước.
Tại một khe núi cách cổng thành khoảng ba mươi dặm, Trần Hy cùng vài người bước xuống xe để kiểm tra.
Vừa dừng lại ở đây, Tiểu Tuyết lập tức chổng mông lên, ra sức đào bới. Dựa vào sự hiểu biết về chú chuột bạch này suốt mấy ngày qua, Trần Hy biết chắc chắn bên dưới lớp đất có hang sâu bọ.
Anh ta liền ra hiệu cho đám lính gác nâng súng tiến lên phía trước, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, rồi bản thân mới chậm rãi lại gần quan sát.
Tiểu Tuyết đào một lúc thì dưới lớp đất liền lộ ra một cái hang to bằng miệng bát.
Trần Hy thấy vậy bèn dừng bước chân lại. Cái hang này nhỏ hơn rất nhiều so với những hang bọ khổng lồ mà anh ta từng chứng kiến trước đây.
Chẳng lẽ đây là một loài bọ biến dị khác?
Anh ta gọi người mang cỏ khô hun khói đến, châm lửa đốt rồi nhét vào trong hang. Chẳng mấy chốc, mặt đất xung quanh bắt đầu rung chuyển, từng con bọ biến dị nhỏ bé phá đất chui lên.
Đám bọ này quả nhiên khác hẳn những con bọ biến dị trước đó. Thân hình chúng nhỏ xíu, bên ngoài phủ một lớp vỏ cứng ánh lên tia sáng lạnh lẽo, chiếc miệng nhọn hoắt, đặc biệt là trên lưng còn mọc ra sáu chiếc cánh nhỏ.
Đó chính là một loài bọ rùa đã tiến hóa, chúng vừa có khả năng đào đất, lại vừa có thể bay.
Ngọn lửa hung hãn bùng lên, lũ bọ rùa liền rụng rơi rào rào xuống đất, trong bầu không khí lập tức ngập tràn mùi thịt nướng khét lẹt đến nồng nặc. Ngọn lửa bùng lên, lũ bọ rùa rào rào rơi xuống, trong không khí lập tức ngập tràn mùi cháy khét.
Trần Hy lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Mấy ngày liên tục đi diệt bọ đã giúp anh ta tích lũy được không ít kinh nghiệm thực chiến, cũng may là lần này cả đội đã chuẩn bị chu đáo.
Vì hang bọ khá nhỏ nên chẳng bao lâu sau, bọn họ đã dọn sạch. Trần Hy thấy không còn động tĩnh gì nữa bèn dẫn người rút lui.
Đám lính gác cũng lần lượt đi theo sau. Không ai nhận ra rằng trên cổ người lính đi cuối cùng, một con bọ rùa nhỏ hơn cả móng tay út đang lặng lẽ bám vào. 

Bình Luận

0 Thảo luận