Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Trâm Vùi Tuyết

Chương 18

Ngày cập nhật : 2026-05-16 14:08:46

Khi trở về đến Cơ phủ thì đã qua giờ Tý, toàn bộ phủ đệ đều chìm vào tịch mịch, bình yên. Bích Ngô đang ngủ trên chiếc sập ở gian ngoài, lúc Cơ Ngọc Lạc bước vào phòng, nàng lật người, miệng lẩm bẩm gọi "Tiểu thư" nhưng vẫn không tỉnh, dường như là đang nói mớ.


Cơ Ngọc Lạc khựng lại một chút, sau đó đi thẳng vào nội thất.


Nàng đã cưỡi ngựa suốt một quãng đường dài đến tận ngoài cổng thành, chiếc ô của Tạ Túc Bạch chẳng phát huy được tác dụng gì, người nàng vẫn ướt đẫm. Chỉ là lúc này tắm rửa không tiện, Cơ Ngọc Lạc chỉ cởi áo khoác ngắn đang nhỏ nước ra, tùy ý lau qua loa rồi nằm xuống.


Thế nhưng tinh thần nàng lại tỉnh táo lạ thường, không hề buồn ngủ.


Cánh cửa sổ không khép chặt, gió lạnh lùa qua khe hở tràn vào phòng, màn trướng trên đỉnh đầu lay động nhè nhẹ, dập dềnh thành từng vòng gợn sóng. Cơ Ngọc Lạc mở trừng mắt nhìn, trong đầu lại nghĩ đến mặt hồ nổi xác của Cố Nhu ở biệt trang, rồi từ đó nghĩ đến Tạ Túc Bạch đang thưởng hồ trong màn mưa.


Y luôn như vậy, nhìn cái gì cũng tràn ngập thâm tình, ngay cả một mặt hồ có người chết cũng có thể khiến y thưởng thức một cách chân thành, tha thiết. Thế nhưng, vẻ dịu dàng nơi đáy mắt ấy lại giống như một lớp sương mù, khiến người ta không thể chạm tới, cũng chẳng thể đoán định.


Ngay cả Cơ Ngọc Lạc cũng không thấu hiểu nổi y.


Bảy năm trước, Tạ Túc Bạch đã cứu mạng nàng.


Y nhặt nàng về, mời rất nhiều thầy dạy cho nàng. Những gì một đại tiểu thư khuê các bình thường phải học, nàng học; những gì một đại tiểu thư khuê các bình thường không học, chỉ cần nàng thích, y cũng để nàng học.


Khi ấy Tạ Túc Bạch cũng chỉ là một thiếu niên, đường nét gương mặt thanh tú, dịu dàng, nhưng tính cách so với bây giờ thì cũng trầm ổn chẳng kém là bao, có điều y đối với Cơ Ngọc Lạc lại có một sự dung túng và nuông chiều đến gần như vô bờ bến. Y nói, lẽ ra y có một muội muội, nhưng sau đó không còn nữa.


Mà tính cách của Cơ Ngọc Lạc vốn đã có nhiều góc cạnh, lại thêm Tạ Túc Bạch ngầm cho phép nên ở cái tuổi lông cánh còn chưa dầy, nàng đã khuấy đảo phong vân trong lâu. Ai nấy đều nói bên cạnh Tạ Túc Bạch có một vị "tiểu tổ tông", thù dai nhớ lâu, tuyệt đối không thể dễ dàng đắc tội.


Đến hai năm trước, thân thể Tạ Túc Bạch ngày một sa sút, những việc vặt vãnh vụn vặt khác liền đổ lên vai nàng. Vì vậy, Cơ Ngọc Lạc rõ hơn ai hết, Thôi Tuyết Lâu tuyệt đối không phải là "Bồ Tát sống" trong miệng bách tính, đó chẳng qua chỉ là một kiểu "tạo thế phô trương" mà thôi.


Tuy nhiên đến tận bây giờ nàng vẫn không biết, mục đích Tạ Túc Bạch làm như vậy là vì cái gì.


Y không nói, nàng cũng không gặng hỏi.


Đêm đã về khuya, tiếng mưa đập vào cửa sổ, Cơ Ngọc Lạc lật người, nương theo ánh trăng thoáng nhìn thấy lư hương bằng tử kim khắc phạn văn ở góc bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-vui-tuyet&chuong=18]

Tư duy tựa như dòng suối nhỏ chảy về nơi xa xăm, nàng lại không tự chủ được mà nghĩ đến câu hỏi kia của Tạ Túc Bạch.


Hận…


Hận sao?


Cơn buồn ngủ dần dần ập đến.


Có lẽ do đêm nay nghĩ ngợi quá nhiều, Cơ Ngọc Lạc vừa nhắm mắt lại đã rơi vào một giấc mơ hỗn loạn, không đầu không cuối suốt cả đêm.


Đầu tiên nàng mơ thấy Vưu Đại Nguyệt bóp chặt cổ mình bắt nàng phải chết. Khuôn mặt diễm lệ của phụ nhân kia dữ tợn và vặn vẹo, bà ta chửi rủa Cơ Sùng Vọng là ngụy quân tử đạo mạo, lại mắng nàng là thứ nghiệt chủng không nên sống trên đời.


Móng tay sắc nhọn găm sâu vào da thịt, đáy mắt Vưu Đại Nguyệt tràn ngập điên cuồng.


Cảm giác ngột ngạt trong mơ chân thật vô cùng, chân thật đến mức người đang ngủ say phải khua chân suýt chút nữa giật mình tỉnh giấc, thì lực đạo trên cổ đột nhiên tiêu tán, Vưu Đại Nguyệt biến mất, trước mắt bỗng chốc tối đen như mực.


Đó là địa lao của Thiên Phương Các, những nhát roi da ngấm nước muối quất lên người, đau đớn đến mức cuối cùng mất đi tri giác.


Bất chợt có một tia sáng chiếu rọi đến, nàng liền hướng về phía có ánh sáng ấy mà liều mạng chạy, liều mạng chạy, dưới chân vấp một cái, ngay sau đó ngã nhào vào một vòng ôm tràn ngập hương thơm ngào ngạt. Hương thơm ấy dịu dàng tựa như những đóa hoa đua nở trên cành vào ngày xuân, khiến người ta không nỡ rời xa.


Phụ nhân ấy cười vô cùng mềm mại, nói:


"Lạc Nhi, sau này đây chính là nhà của con."


"Lạc Nhi, gọi cha nương đi."


"Lạc Nhi, đây là đệ đệ của con.”


Ngôi viện rợp bóng cây ngô đồng kia giống như thánh địa chốn nhân gian, tiếng ve kêu chim hót, tiếng suối chảy róc rách. Chỉ là, khi nàng đưa tay muốn vớt chiếc lá ngô đồng trên dòng suối nhỏ lên, ai ngờ thứ vớt được lại là một bàn tay đầy máu.


Khung cảnh nhảy vọt một cách vô lý, tòa trạch đệ ngập tràn đao quang kiếm ảnh, đám lưu dân đổi con cho nhau mà ăn, trên con phố xác chết nằm la liệt dưới trời tuyết dày đặc…


Tuyết dày đè nặng lên người nàng, gần như đè nén đến mức nàng không thở nổi. Hàng mi hé mở hướng về phía vầng trăng sáng, vầng trăng nhìn thấy cũng mang theo bóng chồng. Trái tim trong lồng ngực đập loạn điên cuồng, rồi lại đột ngột rơi trở về khi nghe thấy tiếng bánh xe lăn lộc cộc. Chính khoảnh khắc này, Cơ Ngọc Lạc liền bừng tỉnh.


Bích Ngô bưng chậu rửa mặt đi vào, kinh ngạc nói: "Tiểu thư, sao người lại khóc?"


Câu hỏi vừa dứt, Bích Ngô đã bị ánh mắt quét qua của Cơ Ngọc Lạc làm cho giật mình. Cái lạnh thấu xương trong đôi mắt còn lạnh hơn cả bầu trời cuối đông này!


Bích Ngô rùng mình, chậu rửa mặt trong tay rơi xuống đất cái xoảng, nước văng tung tóe ra sàn. Đến khi nhìn lại Cơ Ngọc Lạc, đâu còn vẻ lạnh thấu xương nào nữa, nàng giống như người vừa mới ngủ dậy, mơ màng hỏi: "Mấy giờ rồi?"


Bích Ngô vừa ảo não dọn dẹp bãi chiến trường vừa nói: "Tiểu thư, giờ Thìn rồi, người mau dậy đi, trong phủ xảy ra chuyện lớn rồi!"


Nghĩ đến đây, hẳn là chuyện ở biệt trang đã truyền ra ngoài.


Thực ra, nếu dựa theo tính cách của Cơ Sùng Vọng, ông ta nhất định sẽ thiên về việc đè chuyện này xuống trước, rồi tìm một cái cớ dung hòa kiểu "chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không" để tuyên bố cái chết của Cố Nhu, nhằm tránh việc Cơ Vân Khấu làm loạn lên.


Thế nên đêm qua khi về phủ, nàng đã bảo Triều Lộ truyền rộng chuyện này ra từ sáng sớm, đặc biệt là phải để cho Cơ Vân Khấu biết.


Nhìn ngoài cửa sổ vắng lặng không một bóng người, đến cả nha hoàn quét tước cũng không có, Cơ Ngọc Lạc liền biết vở kịch này e là đã mở màn rồi.


Nếu là ngày thường, có lẽ nàng còn có thể giữ lại vài phần hứng thú xem náo nhiệt, nhưng sau khi trải qua một đêm ác mộng rã rời, tinh thần nàng thực sự không vực dậy nổi. Nàng bước xuống giường đi đến trước bàn trang điểm, uể oải chải chải vài nhát lên mái tóc dài chấm eo, hỏi một cách lấy lệ: "Chuyện gì thế?"


Thế là Bích Ngô cũng chẳng còn nhớ nổi ánh mắt đáng sợ vừa rồi của tiểu thư nhà mình là như thế nào nữa, vội vàng dùng vài câu nói rõ ngọn ngành đầu đuôi sự việc, rồi sau đó cay đắng cảm thán: "Không ngờ Cố di nương... lại đi như thế."


Cơ Ngọc Lạc nâng cao giọng, kinh ngạc nói: "Sao lại xảy ra chuyện như vậy, thật là đáng tiếc... Vậy nhị tiểu thư thế nào rồi?"


Bích Ngô liên tục lắc đầu, nhỏ giọng đáp: "Nhị tiểu thư chẳng biết nghe từ đâu nói rằng Cố di nương là bị phu nhân đẩy xuống sông, thế là liền cho gọi Tôn ma ma hầu hạ bên cạnh phu nhân đến. Ai ngờ mới hỏi vài câu, sắc mặt Tôn ma ma đã đại biến, nhưng vẫn một mực nói không biết. Chuyện này nhìn một cái là biết ngay có nội tình, thế nên nhị tiểu thư càng thêm khẳng định, hiện đang làm loạn ở thủy tạ của lão gia kia kìa, còn đòi mời ngỗ tác đến nghiệm thi cho di nương. Lão gia làm sao mà chịu, liền mắng nhị tiểu thư một trận lôi đình ngay tại chỗ, rồi nhốt vào trong phòng.”


Cơ Ngọc Lạc tự mình búi một kiểu tóc đơn giản, chỉ dùng một cây trâm bạc cài lỏng lẻo. Nàng nói: "Ngươi đi gọi nha hoàn bên cạnh nhị tiểu thư, tên là... Quyên Nhi phải không? Ngươi gọi nàng ta đến đây, ta hỏi xem có giúp được gì không."


Bích Ngô ngơ ngác một chút, rồi thở dài nói: "Nhị tiểu thư ngày thường đối xử với người bất kính như vậy, giờ nhị tiểu thư gặp nạn, người lại còn nghĩ đến chuyện giúp đỡ."


Quả nhiên tính cách của tiểu thư nhà mình lúc nào cũng mềm mỏng, lương thiện hết.


Cơ Ngọc Lạc nhàn nhạt mỉm cười, Bích Ngô liền vội vàng chạy đến Phù Hạ Uyển.


Vừa vặn hết một bát cháo, Bích Ngô đã dẫn nha hoàn tên Quyên Nhi kia trở về.


Trên mặt Quyên Nhi lại chẳng có chút vui mừng nào của kẻ được người khác giúp đỡ, ngược lại còn có chút do dự. Dù sao thì đại tiểu thư ở trong phủ căn bản không có tiếng nói, nàng thì có thể giúp được việc gì?


Quyên Nhi ủ rũ cúi đầu, liền nghe thấy Cơ Ngọc Lạc dặn dò Bích Ngô đi nhà bếp nhỏ chuẩn bị ít bánh ngọt, sau đó mới dẫn nàng ta vào nội thất.


Trong lòng Quyên Nhi thon thót lo sợ, chỉ dám đi theo sau lưng Cơ Ngọc Lạc. Thấy nàng lấy từ dưới bàn trang điểm ra một chiếc tráp nhỏ, Quyên Nhi đang tò mò ghé đầu nhìn thì thấy nàng mở tráp ra, bên trong vậy mà lại là một tráp bạc vụn!


Cả một tráp bạc vụn đầy ắp, có lẽ phải bằng tiền trợ cấp hằng tháng trong vòng hai ba năm mà một nha hoàn như Quyên Nhi mới tích cóp nổi!


Không quá nhiều, nhưng đủ để khiến Quyên Nhi thèm nhỏ dãi.


Phải biết rằng với tình cảnh hiện tại của Phù Hạ Uyển, sau này bạc hàng tháng của nàng e là còn phải giảm xuống nữa kìa.


Một tiếng "cạch" vang lên, Cơ Ngọc Lạc đóng tráp lại, thì thấy ánh mắt của nha hoàn kia cũng tối sầm lại theo.


Cơ Ngọc Lạc khẽ cười, ngoắc ngoắc tay bảo nàng ta ghé tai lại gần. Quyên Nhi không biết đại tiểu thư đang bày trò gì, hồ nghi ghé đầu qua. Sau khi nghe xong Cơ Ngọc Lạc nói một tràng, sắc mặt nàng ta lập tức đại biến: "Nhưng làm vậy... lão gia nhất định sẽ phạt nặng nhị tiểu thư, đến lúc đó nô tỳ cũng phải chịu vạ lây mất.”


Cơ Ngọc Lạc cười khẩy: "Ngươi tưởng tình cảnh hiện tại của tiểu thư nhà ngươi tốt lắm sao? Mất đệ đệ, mất di nương, một thứ nữ thì có thể tốt hơn Cơ Ngọc... tốt hơn ta trước kia được mấy phần? Lúc ta xuất giá sẽ mang theo vài nha hoàn hồi môn, ngươi cũng đã mười sáu mười bảy rồi, đến tuổi rồi đấy. Chuyện này làm xong, ta sẽ xin quản sự điều ngươi qua chỗ ta, đến lúc đó sẽ trả lại khế ước thân văn, cho phép ngươi rời đi."


Nàng lười nhác chống cằm: "Bên nào tốt bên nào xấu, ngươi tự cân nhắc đi."


Quyên Nhi cắn môi, sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội liền gật đầu thật mạnh. Chỉ là lúc rời đi, nàng ta nhìn đại tiểu thư ngày thường im hơi lặng tiếng này bằng ánh mắt vô cùng phức tạp, trong lòng không khỏi âm thầm oán hận: Người ta vẫn bảo chó cắn thường không sủa, cũng may trước kia mỗi lần nhị tiểu thư làm khó đại tiểu thư, nàng ta đều thường xuyên can ngăn…


Chỉ có điều vị đại tiểu thư này, ngày thường đúng là nhìn không ra lại là kẻ lòng dạ đen tối như vậy.

Vào lúc hoàng hôn, rặng hồng hà nhuộm thắm cả góc trời.


Sắc trời như nhuốm máu, đỏ đến mức giật mình kinh sợ.


Tại nội viện Hoắc phủ, Hoắc Hiển đang cho chim ăn.


Nam nhân vẫn chưa cởi bộ công phục màu đỏ tươi, xem chừng là vừa mới từ trong cung ra, còn chưa kịp thay thường phục đã ngồi ở trong viện cho chim ăn rồi.


Hắn co một chân đạp lên ghế đá bên cạnh, đôi chân dài kia cứ như thể không có chỗ nào để đặt. Lòng bàn tay phải của hắn để một vốc ngô, tay trái vuốt ve chiếc lông màu đỏ trên mình con chim, con chim đầu đỏ đuôi xanh kia đang ngoan ngoãn mổ thức ăn trong tay hắn.


Thần thái của Hoắc Hiển có vài phần thong dong, có điều nếu bộ dạng này mà để cho các quan viên trong triều nhìn thấy, không chừng lại nghĩ hắn đang ngầm tính toán mưu đồ xấu xa gì đây.


"Chủ tử! Chủ tử!" Đột nhiên một tiếng hét kinh hãi vang lên, con chim đập cánh vội vàng bay trở lại trong lồng, một bên cánh còn che lấy đầu, thu người lại thành một cục như chim cút.


Hoắc Hiển nhìn Nam Nguyệt đang lao nhanh đến trước mắt, ném hạt ngô trong tay đi, lạnh lùng liếc gã một cái, cười

như không cười nói: "Ngươi có biết tại sao Li Dương có thể đến Trấn Phủ Tư nhậm chức, còn ngươi thì chỉ có thể dắt ngựa cho ta không?”

Bình Luận

0 Thảo luận