Sáng / Tối
Nam Nguyệt lập tức đứng nghiêm chỉnh lại, đặt đống bánh ngọt do mấy cô nương oanh oanh yến yến ở hậu trạch nhét cho xuống, có chút uỷ khuất, nhưng rất nhanh sau đó lại phấn khích nói: "Trong phủ Cơ đại nhân xảy ra chuyện rồi! Thứ nữ nhà ông ta không biết uống nhầm thuốc gì, lại kiện Cơ phu nhân lên phủ nha, nói bà ta tàn hại tiểu thiếp trong phủ, cầu xin phủ doãn đại nhân nghiệm thi. Chậc chậc chậc, Cơ đại nhân này ngày thường đoan chính làm ra vẻ như núi cao sông sâu, hiện tại chuyện này làm ầm lên rồi, ông ta không thể công nhiên vứt bỏ thể diện bảo phủ doãn giơ cao đánh khẽ được. Ngụm khí đó nuốt không trôi, lúc nãy thuộc hạ ở ngoài nha môn nhìn thấy mặt ông ta xanh mét, còn phải kêu phủ doãn cứ việc công xử lý theo phép công nữa kìa.”
Hoắc Hiển lau lau tay, nghe gã nói xong liền suy nghĩ một chút rồi bảo: "Ngươi tới nha môn đòi vụ án này về đi, cứ nói vụ này Cẩm Y Vệ sẽ tiếp nhận."
Nam Nguyệt ngẩn ra một thoáng, rồi lại vui vẻ nhận lệnh.
Thực ra gã đối với kiểu văn thần chính khí lẫm liệt xưa nay đều rất có lòng kính trọng, nhưng Cơ Sùng Vọng này thì không giống lắm. Người này giả tạo cực kỳ, rõ ràng là cực kỳ coi trọng danh lợi, nhưng mở miệng ra là lại nói mấy lời thanh liêm, vừa vặn lại là xuất thân văn nhân, mấy lời đường hoàng văn hoa nói quá mức xuôi tai, lừa được không ít người bái phục ca tụng, còn đánh ra cái danh hiệu "Trước có Hứa, sau có Cơ", xem chừng đúng là đang ngầm tạo ra cái danh thế của Hứa thái phó năm đó.
Điều này khiến người ta rất ghét.
Nam Nguyệt lại nói tiếp: "Nói đến chuyện này, Cơ đại nhân năm nay đúng là vận rủi quấn thân. Đầu tiên là bị Triệu Dung nhìn trúng, bị chủ tử người tính kế mất một nữ nhi, sau đó lại xảy ra chuyện gặp thổ phỉ, ấu nữ bị thương còn chưa khỏi hẳn, di nương lại chết... Hiện tại thứ nữ lại làm loạn một trận thế này, phu nhân thì bị phủ nha giam giữ, nghe nói vị lão phu nhân thân thể vốn đã không tốt ở trong nhà tức lộn ruột đến ngất luôn rồi. Thuộc hạ vừa nãy còn nghe thấy lang trung trong phủ ông ta đang đi cầu thuốc đấy.”
Hoắc Hiển khựng lại, nhíu mày nói: "Sắp chết rồi sao?"
Nam Nguyệt đáp: "Nghe nói vốn dĩ đã phải dùng thuốc quanh năm để treo mạng, lúc này tức khí công tâm mà đi luôn thì cũng không phải là không có khả năng."
Hoắc Hiển nhìn bộ dạng không mấy để tâm của Nam Nguyệt, nhịn không được mà đưa tay day day lông mày, nói: "Ngươi vào cung thỉnh một ngự y, lập tức đưa đến Cơ phủ ngay cho ta. Vào thời điểm này, nếu Cơ lão phu nhân mà chết, thì cái hôn sự này còn thành được nữa hay không?"
Nam Nguyệt ngẩn người, phải rồi, nếu Cơ lão phu nhân mà qua đời thì Cơ đại tiểu thư ít nhất cũng phải thủ hiếu một năm. Trong thời gian này khó mà bảo đảm sẽ không có biến cố khác xảy ra, đến lúc đó Triệu Dung lại mưu tính ra quỷ kế gì thì không ai lường trước được.
Hơn nữa, nữ nhân trong phủ của chủ tử thực sự quá nhiều quá nhiều. Nếu một ngày chưa rước chủ mẫu vào cửa, thì cái sai sự đi thu xếp đám oanh oanh yến yến kia ngày đó vẫn cứ đổ lên đầu gã, thật là quá khổ mà!
Nghĩ đến đây, Nam Nguyệt cũng không còn tâm trí đâu mà xem kịch hay nữa, vội vàng cầm cung bài tức tốc vào cung.
Lúc này, Cơ phủ đang một mảnh chướng khí mù mịt.
Giang thị quả thực bệnh không hề nhẹ, nhưng may là không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là lúc tức giận ngất đi lại ngã ngửa ra sau, hiện tại đã bị bán thân bất toại, không thể cử động được nữa.
Lang trung đang tiến hành châm cứu, Cơ Sùng Vọng sau khi từ nha môn trở về liền cứ bồn chồn đi qua đi lại dưới hành lang Thọ Xuân Đường, dáng vẻ vô cùng sứt đầu mẻ trán. Thân thể Cơ Nhàn Dư vừa mới khỏe lên một chút, lúc này đang nức nở khóc lóc, chỉ mở miệng hỏi ông ta: "Mẫu thân sao rồi cha? Khi nào mẫu thân mới có thể trở về?"
Cơ Sùng Vọng lấy lòng bàn tay che trán, lo lắng sốt ruột đến mức không thốt nên lời.
Cơ Ngọc Lạc sau khi hỏi thăm qua tình hình sức khỏe của Giang thị liền thong dong lui xuống. Lúc trở về biệt viện, vừa vặn gặp quản sự đang dẫn bốn nha hoàn hồi môn tới, trong đó chính có Quyên Nhi.
Quyên Nhi tự nhiên là vô cùng vui mừng, vừa có tiền lại vừa sắp sửa có được tự do, nhìn Cơ Ngọc Lạc mà ánh mắt sáng rực cả lên.
Thế nhưng Cơ Ngọc Lạc lại không nhìn nàng ta, chỉ đưa mắt hướng về phía nha hoàn đang đứng ở vị trí cuối cùng bên tay phải. Sau khi nói vài câu khách sáo ngoài mặt, nàng liền chỉ định nàng ta vào trong phòng hầu hạ.
Cánh cửa đóng lại, Hồng Sương đi theo Cơ Ngọc Lạc vào đến nội thất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-vui-tuyet&chuong=19]
Đợi đến khi nàng dừng bước, nàng ta mới chắp tay hành lễ nói: "Ngọc Lạc tiểu thư, thuộc hạ phụng mệnh của chủ thượng, tới để bảo vệ an toàn cho tiểu thư."
Mới ba ngày ngắn ngủi, Cơ phủ vốn dĩ luôn hành sự khiêm tốn kín kẽ bỗng chốc lại trở thành đề tài bàn tán xôn xao khắp kinh thành.
Vụ án trong nội viện Cơ phủ truyền ra ngoài khiến cả kinh thành đều biết. Những chuyện nữ nhân ở hậu trạch tàn hại lẫn nhau như thế này vốn đã là điều khiến người ta cực kỳ say sưa bàn tán, huống chi nó lại xảy ra ngay trong phủ của tế tửu đại nhân nổi tiếng thanh chính hiền minh kia. Mọi người vô cùng kinh ngạc, nghị luận lại càng hăng hái hơn, ai nấy đều dài cổ ngóng trông kết quả thẩm lý của vụ án này, để xem rốt cuộc là có chuyện gì, chẳng nhẽ Cơ phu nhân kia thực sự đã giết người sao?
Nếu đúng là như thế, thứ nữ đã kiện lên tận phủ nha, vậy chẳng phải là Cơ đại nhân rõ ràng biết rõ chân tướng nhưng lại cố ý bao che hay sao?
Thế thì cái danh thanh chính hiền minh kia, e là có không ít phần ngâm nước làm màu rồi.
Vì vậy, danh vọng của Cơ Sùng Vọng đã bị người ta hoài nghi.
Mà ông ta làm sao không biết trước mắt đang có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào vụ án này. Tuy rằng ông ta bị hành vi ngu xuẩn lần này của Cơ Vân Khấu làm cho tức lộn ruột, nhưng trên thực tế lại không mấy lo lắng về tình tiết vụ án. Xác của Cố Nhu đã ngâm trong hồ rất lâu, ngày hôm đó lại đổ mưa, cho dù có để lại manh mối gì thì cũng đã sớm trôi sạch rồi. Hơn nữa ông ta đã kiểm tra kỹ lưỡng, ngoại trừ một mẩu vải áo bị thiếu mất kia thì không nhìn ra điều gì bất thường khác, cực kỳ có khả năng là bản thân bà ta tự trượt chân ngã xuống nước mà thôi.
Vì tin chắc vào điều này, chỉ cần phủ nha nghiêm túc phá án thì kết quả cuối cùng chắc chắn sẽ thanh bạch, Cơ Sùng Vọng đã nghĩ như vậy.
Thế nhưng ông ta vạn vạn lần không ngờ tới, đám Cẩm Y Vệ đáng đâm nghìn nhát kia lại đột nhiên ngang xương xen vào một chân, tiếp nhận vụ án, hơn nữa còn dời Lâm Thiền vào trong Chiêu Ngục!
Chiêu Ngục là nơi quái quỷ gì cơ chứ, chỉ cần chụp cho một tội danh, ép ký vào bản nhận tội thì có là trắng cũng có thể bôi thành đen!
Nhưng ngụm khí nghịch trong lồng ngực Cơ Sùng Vọng còn chưa kịp nhấc lên thì Lâm Thiền đã được thả ra.
Được thả ra…
Không thẩm cũng không tra, không xét cũng không hỏi, bà ta cứ thế ngồi trên chiếc kiệu tám người khiêng do Bắc Trấn Phủ Tư chuẩn bị, được vài tên đề kỵ* hộ tống suốt chặng đường trở về Cơ phủ, quả thực là phong quang vô hạn, nở mày nở mặt biết bao.
Đề kỵ: Quân lính tùy tùng của Cẩm Y Vệ.
Lúc ấy Cơ Sùng Vọng vừa vặn tan triều, chỉ cảm thấy ánh mắt của mọi người nhìn qua vô cùng phức tạp. Cho đến khi nội thị bên ngoài đại điện tiến lên chúc mừng, ông ta mới vỡ lẽ ra đã xảy ra chuyện gì. Thế nhưng, đây hoàn toàn không phải là một chuyện đáng để vui mừng.
Hay nói đúng hơn, chuyện này còn tồi tệ hơn cả việc Lâm Thiền bị tạm giam!
Vốn dĩ nếu phủ nha thẩm lý vụ án này, cùng lắm chỉ mất vài ngày là có thể chứng minh bà ta trong sạch. Thế nhưng Cẩm Y Vệ lại gióng trống khua chiêng tiếp nhận vụ án, rồi lại gióng trống khua chiêng thả người như thế, trái lại càng làm cho người ta thấy giống như Lâm Thiền thực sự có liên quan đến mạng người, mà Cẩm Y Vệ là đang nể mặt Cơ Sùng Vọng nên mới động dụng quan hệ để thả người ra.
Dù sao thì hai nhà Hoắc – Cơ cũng sắp kết thành thông gia đến nơi rồi, thật khó để không khiến người ta suy nghĩ theo hướng đó.
Mà những triều thần vốn dĩ còn tin tưởng Cơ Sùng Vọng và Hoắc Hiển không cùng một giuộc, lúc này cũng bắt đầu ngầm dao động. Cơ Sùng Vọng chỉ cần nhìn qua ánh mắt của họ là có thể nhìn thấu tình cảnh hiện tại của bản thân, thực sự chẳng tốt đẹp gì, đặc biệt là khi Hoắc Hiển còn đứng cách một dãy bậc thềm xa tít tắp, ở ngay bên ngoài Thái Hòa Điện mà cất giọng gọi: "Nhạc phụ đại nhân!"
Tiếng gọi này thu hút đám triều thần còn chưa đi xa sôi nổi ngoảnh đầu nhìn lại, mặt Cơ Sùng Vọng lập tức đen như đít nồi.
Thế nhưng vị sủng thần trẻ tuổi của thiên tử này lại am hiểu dùng gương mặt mang đầy gió xuân phơi phới để làm người khác nghẹn họng trân trối nhất. Hắn đi đến trước mặt Cơ Sùng Vọng, cung cung kính kính chắp tay hành lễ với ông ta, còn mở lời mời ông ta đến Vọng Giang Lâu uống rượu.
Cơ Sùng Vọng dĩ nhiên là không đi, phất tay áo bỏ đi ngay tại chỗ.
Dưới màn đêm, Triều Lộ ngồi vắt vẻo đung đưa hai chân trên bệ cửa sổ, kể một cách vô cùng sinh động: "Nghe nói Cơ Sùng Vọng sau khi về phủ thì cứ ở miết trong thủy tạ, hiện tại vẫn đang tự nhốt mình trong đó, xem chừng là tức điên người rồi."
Cơ Ngọc Lạc chống cằm, tay lơ đãng xoay xoay hạt trân châu trên bộ diêu*. Mấy ngày qua, cứ đến đêm nàng lại dành ra một khoảng thời gian để nghe Triều Lộ báo cáo những việc lớn nhỏ, khẩn yếu trong phủ và ngoài kinh thành. Liên tục mấy ngày liền nghe tin Cơ Sùng Vọng ăn quả đắng, nơi khóe mi nàng ẩn hiện vài phần thỏa nguyện, nhưng thái độ cũng chỉ nhàn nhạt.
*Bộ diêu: Một loại trâm cài tóc của phụ nữ quý tộc thời xưa, có tua rua rủ xuống, mỗi khi đi lại thì tua rua sẽ lay động.
Hồng Sương nghe xong, nét mặt ở bên cạnh liền ngưng trọng, lo lắng nói: "Hoắc Hiển người này... thuộc hạ nghe nói cách đây không lâu, khi hắn áp giải thái phó Hứa Hạc đã thẳng chân giẫm người ta trọng thương, sau đó không quá hai ngày thì người chết ở trong ngục. Một phạm nhân vốn đã định sẵn án tử hình mà trước khi chết còn phải chịu sự giày vò một trận như thế, có thể thấy tính cách kẻ này cực kỳ bạo ngược, thực sự rất khó chung sống. Tiểu thư, nếu chúng ta vào Hoắc phủ thì nhất định phải vạn phần cẩn trọng."
Cơ Ngọc Lạc liền nghĩ đến mấy chiêu từng giao thủ trong tay Hoắc Hiển, vẻ thỏa nguyện trên mặt lại nhạt đi vài phần, trong lòng lại thêm mấy phần không thoải mái.
Nàng nghĩ, nếu sau khi trừ khử được Triệu Dung mà có cơ hội nhổ cỏ luôn cả Hoắc Hiển thì tốt biết mấy. Ai bảo hắn lại nhận gã hoạn quan chó má kia làm nghĩa phụ làm chi? Nếu thực sự có thể xử gạt đi hắn, cũng coi như là vì dân trừ hại.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, thiếu nữ lạnh lùng đanh mặt lại, nghiêm túc suy ngẫm về chuyện này.
Hồng Sương và Triêu Lộ thấy nàng như vậy định lặng lẽ lui ra ngoài. Ai ngờ ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến vài tiếng hỗn loạn, có người giận dữ hét lên: "Buông ta ra! Cơ Ngọc Dao, Cơ Ngọc Dao ngươi cút ra đây cho ta!"
Ngay sau đó, cánh cửa phòng bị đẩy mạnh ra, Triều Lộ liền nhanh như chớp lao người phóng ra ngoài cửa sổ.
Bích Ngô chặn ở bên hông Cơ Vân Khấu, sốt ruột nói: "Nhị tiểu thư, Nhị tiểu thư người đang làm cái gì thế!"
Cơ Vân Khấu xông thẳng đến trước mặt Cơ Ngọc Lạc. Khoảng thời gian này nàng ta sống vô cùng chật vật, cây đổ bầy khỉ tan, không còn Cố di nương bảo bọc che chở, nàng ta lại bị Cơ Sùng Vọng cấm túc ở trong phòng. Mắt thấy Phù Hạ Uyển ngày càng sa sút tiêu điều, đến cả bà tử quét tước cũng dám tỏ thái độ với nàng ta. Hiện tại, cả người nàng ta trông chẳng còn chút ánh sáng rực rỡ nào của trước kia, đến cả búi tóc cũng chải không được chỉnh tề.
Đôi mắt nàng ta vằn đầy tia máu, chất vấn: "Là ngươi đúng không? Chính ngươi đã sai Quyên Nhi xúi giục ta đi báo quan đúng không!”
Bị nhốt suốt ba ngày, Cơ Vân Khấu cũng không phải là kẻ ngốc, lúc tĩnh tâm lại nàng ta cũng nhận ra sự tình có chỗ không đúng, chuyện này quả thực bản thân làm có phần lỗ mãng. Thế nhưng ở một khía cạnh khác, nàng ta lại cảm thấy tống được Lâm Thiền vào đại lao cũng coi như là một kết cục viên mãn.
Chính như lời Quyên Nhi đã nói vậy, A nương không còn nữa, đệ đệ cũng bị Lâm Thiền cướp đi, một thứ nữ như nàng ta sau này ngày tháng chắc chắn sẽ không dễ bề trôi qua. Lâm Thiền và a nương vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng, đối đầu gay gắt như thế, khó bảo toàn bà ta có thể trả thù lên người nàng ta hay không. Nhưng nếu tống Lâm Thiền vào ngục tù thì lại là chuyện khác, trong phủ không
có chủ mẫu đương gia, vậy thì chuỗi ngày sau này của thứ nữ như nàng ta cũng sẽ không đến nỗi quá khó khăn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận