Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 71  ·  1.4%
Tường Vi Nhỏ
Chương 1: Bản concerto Brandenburg số 5
22/10/2025 16:31· 2,865 từ

"Eo mười bảy phân, tốt."

Mẹ của Kiều Vi thước dây cho người bên cạnh, tự tay thắt dây lưng chiếc váy dạ hội cô.

"Giữ vòng eo này, dáng là sự nghiệp đời của phụ nữ."

Kiều Vi im lặng bụng, ưỡn thẳng sống

Những dải ruy băng chéo được vuốt thẳng, lại rồi siết chặt, sau khi thành trông như một tác nghệ thuật.

Mẹ Kiều lùi lại bước để ngắm nhìn, đó thong thả đeo lại găng ngước mắt hỏi cô: "Con chưa?"

Trời đã về chiều, dạ dày của Kiều ngoài cốc cà phê sáng nay thì chưa có gì khác. đây, chiếc váy bó sát siết vòng eo khiến ngũ tạng biểu tình.

Cô hít một hơi sâu, hàng mi dài rũ xuống, ánh mắt nhìn sang bên, cuối cùng trầm giọng "Con nhớ rồi."

Có lẽ vì váy chật, cũng có thể do mùi nước hoa và phấn trong phòng sưởi khiến cô thở. Sau khi chỉnh trang xong Kiều Vi muốn ra hành hít thở một chút, vừa dậy lại bị gọi lại.

"Lọn tóc ở tai chưa được đẹp, A cậu giúp con bé làm lại. uốn lọn quá lỏng, nhìn có tinh thần."

Chuyên gia tạo mẫu làm theo, Kiều Vi bị ấn ngồi xuống chiếc ghế điểm trước gương.

Cô bực bội nhắm lại, cuối cùng lên "Mẹ, đây đâu phải sinh nhật tối nay con còn phải trường. Không cần phải tỉ mỉ vậy..."

"Nói cái gì vậy?" Kiều nhíu mày cắt lời cô: "Con là thể diện mẹ. Dù chỉ đứng đó phút, khí thế và phong thái phải ra dáng cho mẹ."

Mẹ Kiều thu lại mắt, khi cây cọ chuyên gia trang điểm lướt qua chân mày, bà nhíu mày lại giãn ra, vẻ mặt trở bình tĩnh.

"Con lớn rồi, theo thì những chuyện này cần mẹ phải cầm tay chỉ nhưng mẹ vẫn phải nói con biết..."

"Đừng có nghĩ đến trốn vào một góc đó ngồi cả buổi tối. Cứ theo Tịch Việt, nghe và nhiều vào. Kết giao với mấy đó có lợi cho con. có quan hệ mới là mình, không ai nói trước ngày nào sẽ cần dùng

Kiều Vi quay đầu ra ngoài cửa sổ, ngón tay trắng nõn vô thức lên tà váy, cuối cùng cạy móng tay màu hồng nhạt suốt vừa mới làm.

Mẹ Kiều gạt tay ra, giọng nói lạnh vài phần: "Tập trung tinh thần mẹ và giữ chặt đồ mình. Có bao nhiêu người phụ muốn lao vào cậu ta, còn rõ hơn mẹ."

Lần này Kiều Vi nói gì, không khí nên ngưng trệ.

Cô chưa bao giờ Tịch Việt là người thể giữ được. Hơn nữa, Tịch cũng không phải là "đồ của ai. Nói thân mật hơn, nhất cũng chỉ là anh của cô mà thôi.

Hay đúng hơn... Gọi anh kế thì thích hơn.

Giữa lúc hai mẹ đang giằng co, chuyên tạo mẫu tóc cuối cùng cũng cây uốn ra, vén lọn đã chỉnh sửa sau tai Kiều lùi sang một bên và lại nói: "Giám đốc Kiều, thấy thế này được chưa

Tuy đã hỏi, nhưng gia tạo mẫu tóc vẫn không tự tin lắm. Nhan của hai mẹ con đều nhau, Kiều Vi lại còn trẻ, làn da trắng sứ và môi đỏ mọng, phong thái hơn hẳn. Đôi khi cô thậm chí không biết phải điểm và tô điểm thế nào lớp trang điểm không làm mất vẻ đẹp tự nhiên cô.

Mãi đến khi người nữ phía sau khẽ đầu, A Nguyên mới thầm thở nhẹ nhõm. Cô ấy giơ lắc nhẹ chai xịt, lùi ra chút rồi xịt keo xịt cố định, sau đó từ gương ngắm nhìn tác phẩm mình.

Mái tóc đen được xoăn buông trên vai gái, mỗi lọn tóc đều được chút cẩn thận.

Cổ mảnh mai, ngực nõn, những dải dây của chiếc váy tôn lên xương gầy gò.

Khi cô gái đứng chiếc váy "bầu trời xòe ra, những hạt kim cương li ti đính trên các gấp lấp lánh không ngừng khi di chuyển.

Vẻ đẹp mờ ảo, chuyển, thật sự hoàn

Tuy nhiên, từ đầu cuối cô gái chỉ lùng liếc nhìn ra ngoài cửa đôi môi mím chặt, vẻ lãnh đạm, cứ như thể người chiếu trong gương là một khác.

Cuối thu trời se sương giăng nặng hạt.

Nhiệt độ ở thành G đã giảm liên trong vài ngày, nhưng hệ thống trong nhà đã hoàn toàn cách bên trong và bên ngoài hai thế giới. Mặt trời lặn, đại sảnh tổ chức sinh nhật đã sáng đèn rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=1]

Những bàn tiệc được trí bằng những đóa champagne rực rỡ, hoa tươi rực ly rượu xếp chồng lên một ban nhạc dây nhỏ tấu ở góc phòng. Trong sảnh những nhân vật nổi tiếng lại.

Có điều, Kiều Vi gầy, lại mặc đồ dù đã bật hệ thống sưởi trải thảm, cái lạnh vẫn lỏi lên từ cẳng chân cô.

Lạnh thật đấy.

Cô vịn bàn thầm Cô lặng lẽ xoay cổ chân dưới tà váy hai thì thấy có người đang lại gần, đành phải đứng thẳng khóe môi nở nụ cười dáng, điềm đạm mà cô luyện tập hàng trăm lần gương.

"Vi Vi, vừa vào đã thấy con rồi, gái lớn thật rồi, tươi tắn búp bê nước vậy..." Người nữ đến gần chào hỏi cô cách nhiệt tình.

Kiều Vi gật đầu, gắng kiên nhẫn xã vài câu.

Những gì chảy trong có lẽ không thể xóa bỏ được. Kiều Vi trời đã thừa hưởng sự tự phóng khoáng của người cha nhạc Dù đã trải qua sự dục nghiêm khắc của mẹ suốt thời gian dài, cô cảm thấy mệt mỏi khi đối phó với những dịp như này.

May mắn là trước kịp nói thêm vài người phụ nữ đã tìm thấy vật chính của bữa tiệc nhật tối nay trong đám đông, cười nói kết thúc câu một cách vội vã và về phía Tịch Việt.

Nói về Tịch Việt, bữa tiệc sinh nhật đây của anh ấy chỉ cuộc tụ họp nhỏ với người bạn thân. Một bữa tiệc hoa và trang trọng như nay, ngoài những dịp kỷ trăm ngày hay sinh nhật một tuổi, e rằng đây lần đầu tiên.

Mục đích của nó không khó đoán. Đầu cha của Tịch Việt đã chuyển 5% cổ phần của Hoàn với giá thấp cho con trai Trong tương lai, Tịch Việt chính thức tiếp quản một công việc của tập đoàn tư cách là thành viên đồng quản trị của Hoàn Hải.

Dấu hiệu này cũng ám chỉ rằng quyền của nhà họ Tịch sẽ dần chuyển giao cho thế hệ Bữa tiệc ngày hôm nay, một là để công bố tin này, mặt khác cũng là tạo bệ phóng và mở cho Tịch Việt mở rộng mối quan hệ.

Trong chốc lát, những đình có con gái tuổi cập kê không khỏi nảy ý đồ. Tịch Việt là trai duy nhất của gia đình, thế lớn, tài sản dồi bản thân anh ấy lại minh và chín chắn, không vướng vào những thói xấu các công tử bột. Với những kiện trời cho này, nếu hội, họ sẽ bất mọi cách để gả gái mình vào nhà ấy.

Chính vì vậy, mẹ mới có những lời dò trước đó.

Nhưng tiếc là, có đã định sẵn bà thất vọng rồi.

Kiều Vi nhìn theo người phụ nữ đi khẽ thở phào một hơi, định một góc khuất nào đó yên tĩnh một lát. Nào ngờ, vừa nhấc tà váy lên, Việt ở phía bên kia chợt bỏ lại đám người quanh và sải bước về cô.

"Chưa ăn gì à?" điệu của Tịch Việt trầm, có lẽ vì đã nói nhiều trong buổi tối.

Hàng ngày anh ấy thích thắt cà vạt, hôm nay lại thắt một chiếc xanh đậm. Tóc được chải gàng ra sau, khóe môi luôn một nụ cười nhạt.

"Chưa." Cô quay mặt và lắc đầu.

Tịch Việt hiểu rõ, mắt anh ấy rời đường eo bó chặt của chiếc anh nghiêng người rót nửa nước ép và kéo một đĩa ngọt đến trước mặt Kiều

Không chút do dự, Vi tiếp tục lắc "Ăn vào thì váy sẽ không vừa nữa."

Lần này, anh ấy tiếp lấy một miếng đưa đến môi cô: "Ăn đi, nữa anh sẽ gọi dì giúp em nới lỏng dây phía

Kiều Vi không thể được, lại lo ngại lâu sẽ bị người khác chú đành khẽ mở môi, cắn miếng nhỏ qua loa từ tay ấy.

Quả việt quất nhỏ chiếc bánh phô mai nhai nát trên đầu lưỡi, mang chua chát kích thích vị

Tịch Việt cao lớn, thành một tấm chắn nhiên. Khi anh ấy đứng trước Kiều Vi, mọi người chỉ họ đang nói chuyện, không thể rõ hành động của họ.

Nhưng hai người trai gái sắc, đứng cạnh lâu, trong mắt người ngoài lại một ý nghĩa khác.

"Tịch Việt và cô gái kế này thân như vậy à?" Trong đám đông, người tò mò, hỏi nhỏ.

"Trước đây tôi không sự để ý." Có tiếp lời, suy đoán: "Nhưng mấy nay hai người sống chung một mái nhà, sớm chiều ở nhau, tôi thấy..."

"Nếu thật sự có đó, cũng chẳng có lạ đâu nhỉ? Dù sao thì bậc phụ huynh cũng chưa ký kết hôn, hai đứa nhỏ có yêu nhau hay kết cũng không phạm pháp."

"Vậy thì, hai nhà hoàn toàn gắn kết nhau rồi?"

...

Kiều Vi không nghe những lời bàn tán nhưng cô luôn rất nhạy cảm ánh mắt của người khác. bánh đầu tiên còn chưa nuốt cô đột nhiên cảm thấy chịu, đẩy tay Tịch Việt và nhìn xung quanh. Quả vừa nhìn, cô đã bắt một đôi mắt đen láy khác một góc không xa.

Góc gần cửa sổ sáng mập mờ, đó là lý do trước đó Kiều không phát hiện ra có ở đó.

Người đàn ông lười đút tay phải vào quần, nửa ngồi tựa vào bệ sổ, dáng người cao ráo, quan không rõ nét.

Không biết anh đứng từ lúc nào nhưng góc đó nhìn sang, chắc chắn thấy hết hành động Tịch đút bánh cho cô.

Cứ như để đáp ánh mắt của Kiều dưới ánh đèn lờ mờ, người ông hơi nhếch cằm, xòe về phía cô để tỏ vẻ tội.

Anh đang cười sao?

Kiều Vi nhíu mày, chưa kịp tìm hiểu cười khó hiểu đó, thì Tịch bên cạnh đã cất tiếng

"Này, Hào Chi!"

Giây tiếp theo, người ông đứng dậy, hai vẫn đút trong túi, từ từ ra khỏi góc và bước dưới ánh đèn chùm pha lê lẫy của đại sảnh.

Dáng người anh giống những người mẫu trên catwalk, tách biệt khỏi mọi ồn Tóc cắt rất ngắn, da trẻo mịn màng, lông mày sắc cằm cũng góc cạnh rõ Dù mặc một bộ vest trọng, toàn thân anh vẫn lên vẻ tùy tiện, phóng khó tả.

"Lâu quá không gặp." Việt bước tới hai đưa tay ra bắt tay anh. vài câu chào hỏi, anh giới thiệu người đứng sau lưng

"Em gái tôi, Kiều chắc cậu là lần gặp."

Tịch Việt né người một bên, Kiều Vi toàn lộ diện trước mắt người đến.

"Đúng là lần đầu Đôi mắt đen láy người đàn ông lướt qua mặt một lúc, cuối cùng anh đưa bàn tay quý phái của ra.

"Chào cô, tôi là Hào Chi."

Người này, đến giọng cũng lười biếng.

Nói là bắt tay, ra cũng chỉ là nhẹ vào đầu ngón tay. Vừa vào một giây, Kiều Vi rụt tay lại thật nhanh.

Điều này không lịch nhưng "tiền không mua sự yêu thích" của cô.

Chỉ là đút một bánh, không phải lén vụng trộm, cũng chẳng phải hôn say đắm. Khóe môi nửa nửa không của người đàn ông khi đứng dậy khỏi góc vẫn khiến Kiều Vi không nào quên được.

Giống như sợi dây bị trùng của người violin chính trong bản nhạc nền vẻ du dương êm kia vậy.

Có lẽ vì dây mới dễ bị trượt, chơi được nửa bài đã bị điệu, mỗi lần kéo đều lại trong lòng, khiến cô cảm khó chịu, bứt rứt.

Tịch Việt mỉm cười lực, rốt cuộc cũng nói gì với cô, chỉ nhanh chuyển chủ đề, nói chuyện với người đàn ông kia. Kiều liền xách tà váy lên, léo lùi sang một bên.

Hoắc Hào Chi. Tuy là lần đầu gặp nhưng cái tên này Kiều Vi từng nghe không ít người đến, nên đối với cô mà nó không hề xa lạ.

Gia đình anh hiển là một công tử nổi tiếng ở Tứ Cửu Thành*. nguyên quán ở thành phố bà nội lại đến đây định nên trước đây hàng năm đều về ở lại một gian ngắn. Sau đó nghe anh sang Anh du học ít khi về.

Tứ Cửu Thành*: Cách ẩn dụ cho Bắc chỉ giới quý tộc cao cấp.

Khi Kiều Vi mười tuổi, còn đang đi cấp hai một cách quy củ, ta đã rủ rê bạn đua xe đánh nhau không coi đất ra gì, chơi bời quán bar, hộp đêm đến khuya

Cứ như vậy, người dù có nói nhiều nữa cũng chỉ dám bàn tán lưng, khi đối mặt, vẫn kính cẩn gọi một tiếng cậu Hoắc.

Vì tuổi tác tương nhau, trước đây Tịch có chút quen biết với anh. mấy năm không gặp, mối hệ này thân thiết đến đâu, thể thấy rõ qua sự trọng trong giọng điệu của Việt khi nói chuyện với

Dù sao đi nữa, cả những điều này liên quan gì đến Kiều Vi. hồ treo tường vừa điểm giờ, cô bắt đầu liên tục đồng hồ. Giờ giới nghiêm trường là mười một giờ, biệt thự về trường mất mươi phút lái xe. Nếu vòng hai mươi phút nữa mà đi, ký túc xá sẽ đóng

Kiều Vi cố ý lúc mẹ mình đang các phu nhân vây quanh đến tạm biệt. Mẹ Kiều không nói nhiều trước mặt mọi người, sắc mặt hơi trầm xuống cũng chỉ có thể phất cho cô đi.

Vừa ra khỏi đại không khí trong lành. Vi vừa đi vừa với tay dải ruy băng sau lưng, chân cũng trở nên nhẹ nhàng

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận