Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 11 / 71  ·  15.5%
Tường Vi Nhỏ
Chương 11
12/11/2025 14:44· 1,138 từ

Trăng lạnh treo lơ lửng ngọn liễu trơ trụi, Hoắc Hào nhìn thấy người bước dưới ánh đèn đường lập tức đứng dậy khỏi xe mà anh đang "Bà nội." Đến khi nhìn người đi phía sau, anh cười: "Kiều Vi à..." Dưới ánh đường vàng vọt, mái tóc đen Kiều Vi xõa xuống, da trong trẻo, không điểm lại càng khiến mày ánh mắt thêm thoát tục. Hoắc Hào Chi tắt điếu thuốc, huýt một tiếng. Bà cụ chau mày, đến giơ tay gõ tiếp mấy cái vào đầu anh: này lại học theo vậy, không được bắt chước bè bậy bạ, cái chẳng ra thể thống nữa." Mái tóc chải chuốt chỉnh ngay lập tức bị tay bà nội Hoắc vỗ rối tung, cả cái đầu bị đập dúi vào áo khoác hoodie. Khóe môi Vi khẽ nhếch, lộ một nụ cười giễu cợt lẽ. Danh tiếng cậu chủ vốn đã lan từ đế đến tận thành phố G, nội Hoắc luôn nghĩ cháu mình bị người ta dạy nào biết nếu anh không kéo khác trượt theo thì coi như may mắn lắm Cậu cả như có quan đặc biệt nhạy nhíu mày quay đầu lại, chằm chằm vào vẻ mặt cùng hàm răng trắng đang lộ Anh hỏi: "Cười cái gì?" Vi lập tức thu lại ý chế giễu trong mắt, nội Hoắc ngoái đầu liếc cô cái rồi quay lại vỗ thêm anh một cái đau điếng. có đánh trống lảng, lời nói rốt cuộc cháu có nghe Cậu cả liếc Kiều Vi một đầy ẩn ý rồi quay đầu, buông lỏng, đáp hờ hững: “Vi Vi, lại đây, lên xe Bà nội Hoắc nghe câu trả lời thì vẫy gọi cô. “Nhà cháu cũng lắm, thật sự không phiền đâu ạ, giáo Kiều Vi mỉm cười từ “Giờ này xe vẫn còn nhiều Nhìn kiểu tóc của Hoắc Hào rõ ràng sau khi ấy về anh còn một cuộc hẹn nữa, cũng chẳng muốn tự rước cản đường vui chơi của người “Không phiền đâu.” Cậu cả vậy thì trong lòng lóe một ý, xoay người mở cửa mắt hơi cong cong: “Tôi đường, chẳng phải chúng ta là xóm sao?” Tên này chịu nói tử tế thì ma tin, Kiều Vi nghi đứng yên không nhúc nhích. Nghe căn nhà mới của Hoắc Chi ở ngay cạnh nhà Vi, giáo sư Tống gật đầu: “Con gái buổi đi một mình không toàn, để A Hào tiện đường cháu về là được.” Đi chung với anh mới là không toàn. Kiều Vi nghĩ thầm than nhưng lúc này chỉ có thể cứng lên xe. Chỗ ở của sư Tống ngay trong khu vực thị, cách Đại học Âm không xa, đưa bà về xong, Hoắc Hào Chi bẻ tay lái, cho xe hòa dòng xe cộ. Xe là sự nối dài của cơ con người, cách lái xe chính một loại ngôn ngữ thân tính cách của một người vì thế mà bộc ra. Ví như Tịch Việt thì theo đuổi sự ổn định, còn Hào Chi… Thì lại kỳ buông thả. Mà cái kiểu thả này, sau khi giáo Tống xuống xe càng lộ rõ, Vi thậm chí còn ngờ anh cố tình. Thành về đêm rực rỡ ánh đèn, nắm chặt tay vịn, ánh nhấp nháy khiến mắt lên, trong người có cảm giác đầu nặng chân nhẹ. tấp xe vào lề phía trước tôi xuống đây.” “Không được, đã hứa sẽ đưa về tận nhà, sao tôi thể nuốt lời chứ.” phải… Anh dừng xe đi.” Giọng hạ thấp xuống. Nhìn thì vẻ phóng khoáng nhưng Hoắc Chi vốn là kiểu không nổi ai dám trèo lên mình. Cô dám cười nhạo anh trước mặt, còn khiến bị bà nội vỗ cho cái, tức nghẹn một bụng, khi nghe Kiều Vi giọng nói câu này, trong lòng mới thấy thoải mái. “Xem còn nữa không.” Cậu chủ Hoắc vừa vừa liếc về sau, một tiếng, xe lập tức gấp dừng lại. “Cô sao thế?” Kiều Vi không Cô khom người ôm cúi gằm đầu xuống, gương chìm trong bóng tối sau nên không nhìn rõ. bỗng nhớ đến hôm ở phòng âm nhạc, Kiều cũng từng ngồi xổm như vậy. ánh đèn trắng, trán lấm tấm mồ hôi mái tóc bị thấm ướt, nhìn biệt đáng thương. Trông cô đớn vô cùng. Chẳng lẽ anh đã khiến bệnh ngầm cô phát tác sao… Hào Chi hiếm khi thấy an, liền cẩn thận tấp vào lề, bật đèn báo. Kiều Vi vừa giơ liền mở cửa xuống xe. “Ê!” Hào Chi vội vàng tắt máy theo: “Cô không sao Có cần tôi đưa đi viện không?” Chân anh chỉ vài bước đã đuổi kịp, đặt tay lên vai nhưng Kiều Vi bất ngờ lại, thình lình duỗi chân ra. Anh cao lớn, nhưng không kịp phản liền bị vấp ngã, cả bổ nhào về phía đi bộ. Khuôn mặt của anh! Trong khoảnh ngàn cân treo sợi tóc, chủ Hoắc lập tức xoay trí, tay túm lấy vạt váy Vi, xoay mạnh người lại. Vi tuyệt đối không ngờ người phản ứng nhanh đến tránh nửa bước vẫn bị trúng. Hai người va vào theo quán tính Hoắc Hào Chi hất mạnh xuống lối dành cho người mù, còn bị Vi bổ thêm một cú. anh bị trán cô húc váng, ruột gan phèo phổi như đảo lộn. Mãi đến Kiều Vi chống tay ngồi anh vẫn còn nằm trên đất lạnh lẽo. Ngoài dự đoán, này cậu cả không nổi giận, vào đôi mắt trong trẻo xuống nhìn mình, anh bật cười: “Vậy là huề

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=11]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận