Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 71  ·  2.8%
Tường Vi Nhỏ
Chương 2: Chương thứ nhất
22/10/2025 16:31· 2,303 từ

Lối đi từ đại đến phòng tối mịt, Vi không bật đèn. Cô mẫm dựa tường, tháo cao gót, cầm trên tay với tà váy rồi rảo bước đi, cảm nhận sự ào và tiếng nhạc của sảnh dần cách xa ở phía

Chỉ có những lúc thế này, mới không bất kỳ ánh mắt nào dồn vào cô, chú soi xét cô.

Trên thực tế, Kiều thích và tận hưởng khoảnh khắc này, nó yên một cách tự do phóng khoáng.

Vừa về đến phòng, Vi đã khóa cửa Dây váy sau lưng đã nới lỏng, chỉ cần tay, chiếc váy liền tuột buộc tóc đuôi ngựa, đi vào phòng tắm, đứng bồn rửa mặt để tẩy

Nước nóng ào ào ra từ vòi, lớp điểm hòa lẫn với nước chảy xuống cống. Sau lau khô những giọt nước tóc, gương mặt lạnh buốt và đờ của cô cuối cũng có lại chút cảm

Áo len và áo đã giặt sạch được phẳng, treo ở một bên treo đồ. Cô mặc vào với tốc độ nhanh khi đưa tay với lấy điều để tắt đèn, cô ngờ nhìn thấy chính mình gương của bàn trang điểm đặt giường.

Kiều Vi không trang không còn vẻ rạng hồng hào như khi ở buổi tiệc. Đôi môi nhạt gần như trắng bệch, cũng gầy đi trông thấy. Vừa đầu, cô đã chìm vào chiếc cổ áo khoác.

Đã đói cả ngày, đau âm ỉ trong lúc này bắt đầu nhắc cô.

Trước khi cơn chua dâng lên, Kiều Vi lấy túi xách, tắt đèn, bụng rồi vội khỏi phòng.

Mùa đông đã đến nhưng khu vườn trong viên nhà họ Tịch vẫn chăm sóc rất đẹp. hồng và hải đường đua nở trong gió lạnh, trong không còn thoang thoảng mùi không hề có chút vẻ điều, tàn tạ của cuối thu.

Chiếc xe đưa trường đã đỗ dưới thềm chờ sẵn. Tuy nhiên, Kiều Vi đến gần, mới nhận ra người tài vẫn đang ngồi xổm bên ngoài lái để nghe điện

Dưới ánh đèn đường nhạt, có thể thấy ánh sáng cam của đầu thuốc lá. Không nhận người đến gần, giọng lo lắng, khàn khàn của người ông trung niên cứ lọt vào tai cô.

"...Bên anh còn phải cô chủ về trường, nhất cũng phải hai tiếng mới đến được..."

Giọng điệu của người ông không giấu được lo lắng: "Em cứ gọi đến bệnh viện thì cấp cứu, với lại, lấy chiếc khăn lạnh đắp lên trán thằng bé..."

Kiều Vi chỉ nghe đó, rồi lịch sự lại hai bước chờ đợi. đến khi tài xế chuyện điện thoại xong, khẽ lên tiếng gọi.

"Chú Đàm."

"Cô chủ." Người đàn đột ngột đứng dậy, ràng là giật mình.

"Có chuyện gì vậy ạ?"

"Cũng không có gì, là thằng bé bị cao. Bình thường nó không ốm, mẹ nó một mình nên hoảng quá..."

Con trai của chú khoảng năm, sáu tuổi. cuối cùng Kiều Vi gặp, bé đi cùng bố, cao đến eo cô, trông mĩm rất đáng yêu.

"Nếu vậy." Cô trầm một lát rồi nói "Tối nay chú cứ đến viện trước đi ạ."

Tài xế xua tay vã nói: "Vậy không phải đưa cô về trường đã..."

"Không sao đâu ạ, tự đi được." Kiều ngắt lời ông ấy: "Trạm buýt không xa, lại xe buýt đi thẳng đến dừng lại một chút, rồi thêm. "Cháu sẽ không với mẹ đâu. Khi trẻ bị ốm, có người nhà cạnh sẽ tốt hơn."

Có lẽ bị câu cuối cùng của Kiều thuyết phục, hoặc có thể quá lo lắng cho ông ấy không còn ý đến các quy tắc. Người ông này liên tục ơn Kiều Vi, sau đó xe về gara và vội bệnh viện.

Kiều Vi không thường xe buýt nhưng trạm buýt đó thực sự có đi thẳng đến trường. chỉ mất mười phút đi đến trạm.

Có điều, khi nãy khuyên tài xế, cô một câu rất quan trọng nói.

Trường học đúng mười giờ đóng cửa.

Giờ đã là mười hai mươi, cho dù với tốc độ tối đa phép trong thành phố, cũng không thể đến trong vòng nửa giờ được, hồ là đi xe

Không khí vừa ẩm vừa lạnh, xung quanh tĩnh. Cô vùi đầu vào áo, hơi ấm phả lại ập vào má. Kiều đặt ba lô lên băng ghế trạm xe, ngồi cạnh túi.

Đã khuya rồi, mai lại có tiết. ngẩn người một lát, cuối lấy điện thoại từ áo khoác ra, bật màn định tìm một khách sạn gần đại học G để lại một đêm.

Vừa mở khóa điện Kiều Vi đã thấy tin nhắn chưa đọc trong tin nhắn.

[Kiều Vi, buổi biểu của dàn nhạc giao của học viện, giáo sư cũng có mặt đấy.]

[Phòng hòa nhạc số tớ giữ vé cho rồi.]

Thời gian nhận giờ sáu phút chiều, đó Kiều Vi đang uốn

Đã hơn năm tiếng qua kể từ khi Viên gửi hai tin nhắn cho cô, không biết bạn thân đã ngủ chưa.

Bàn tay vừa được ấm, chỉ sau vài phơi mình trong gió đêm lạnh trở lại. Kiều do dự hai giây, rồi nút gọi.

Không ngờ vừa kết giọng nói say xỉn, mơ của Quý Viên đã lên: "Vi Vi!"

"Tớ đây." Kiều Vi nhíu mày đứng dậy: uống rượu à?"

"Ừ, gặp giáo vui qúa nên tớ một chút thôi."

"Đang ở đâu?"

"Ở quán thịt nướng cổng trường mình này. nói cậu nghe, thịt nướng quán họ tối nay lắm, cậu muốn ăn gì, về mua cho..."

"Ngồi yên ở đó, đi đâu cả, tớ ngay."

"Được!"

Quý Viên ngay lập ngồi thẳng như một sinh tiểu học, vui vẻ ý, rồi nhỏ giọng sung thêm: "Vi Vi, cậu lên nhé, hình như tớ hơi ngủ rồi."

Xe buýt vào trạm, Vi liền cúp điện rồi lên xe. Tuyến xe đi theo hướng hoàn ngược lại với trường đại G.

Trường của chúng ta.

Quý Viên say rượu đã quên, Kiều Vi bỏ học từ trường âm phụ thuộc vào năm lăm tuổi, chuyển sang học ba tại trường sư phạm phụ Giờ đây, một người piano ở trường đại học nhạc, một người học tài chính trường đại học G, đã không còn học chung một nữa.

Quý Viên không thường uống rượu, thỉnh thoảng nhấp một chút, nhưng khi thì thường rất ngoan. nhiên, khi Kiều Vi đến thịt nướng, cô bạn vẫn ngoan ngồi tại chỗ. Vừa Kiều Vi bước vào, cả mặt Quý Viên rạng rỡ hẳn giơ tay vẫy vẫy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=2]

"Kiều Vi!"

Quán thịt nướng chật người, toàn là sinh gần đó ra ăn đêm. khói nướng và mùi béo ngậy trong quán xông mũi, kích thích mạnh mẽ cái dày vốn đã không thoải mái của Kiều Vi.

Ở nơi công cộng, khó chịu đến đâu Vi cũng không biểu lộ mặt. Cô cố nén giác buồn nôn để làm lại mới nhíu mày, đáp lại Viên một tiếng.

Nhưng sau vài câu cô mới nhận ra, bạn đã hoàn toàn mất táo, trả lời trước không đồng nhất, chỉ khi tên cô thì mới trơn tru.

"Kiều Vi."

"Kiều Vi..."

"Ngốc chết đi được."

Kiều Vi khẽ mắng. Viên vẫn cứ ôm cười ngây ngô với cô. Vi bực tức chọc vào má cô bạn đang bừng vì say rượu, nhanh chóng dọn túi xách đeo cổ, rồi vội vã đi quầy thanh toán.

"Chào bạn, tổng cộng ba trăm hai mươi Cô gái thu ngân cúi in hóa đơn.

Ban đầu Kiều Vi về trường luôn, nên mang theo hơn trăm tệ mặt, không đủ để Do đó, cô đành hỏi: thể quẹt thẻ được không?"

Cô gái không ngẩng lên: "Thưa quý khách, khoản điện thoại cũng được

Điện thoại của Kiều là một món đồ từ bảy, tám năm trước, gì có những chức này. Cô đành phải giải lại: "Điện thoại của tôi không trợ quét mã, có quẹt thẻ được không?"

Không hỗ trợ chuyển Dù sao thành phố cũng là một thành phố tế, người này sao lạc hậu với xã hội

Cô gái không nhịn cười, ngẩng đầu lên, đến khi nhìn rõ vẻ của Kiều Vi, vẻ giễu trong mắt mới thu lúng túng đáp lại: "Quẹt thẻ được ạ."

Kiều Vi nhận được trả lời, cúi đầu, thẻ từ trong ví ra.

Giữa tiếng ồn ào loạn của quán thịt dưới ánh đèn vàng ấm màu của tấm thẻ ánh vàng trông vô cùng ẩn.

Cô thu ngân sững một lúc lâu sau dám nhận lấy.

Khi nhấn số tiền máy POS, đầu ngón cô vẫn còn hơi run. thịt nướng không phải nơi tiêu tiền sang trọng, lần đầu tiên sau nhiều đi làm, cô nhìn tấm thẻ đen huyền thoại.

Bàn tay cầm thẻ chăm sóc cẩn thận, hề giống bàn tay của thường xuất hiện quán vỉa hè như thế

Chẳng biết đã uống nhiêu, vừa ra khỏi thịt nướng, gió đêm thổi Quý Viên liền vội chạy đến ven đường, ôm thân cây, úp mặt vào bồn nôn thốc nôn

Kiều Vi vỗ lưng cô bạn, rồi rút giấy trong túi ra đưa

Quý Viên mãi không lấy. Dường như sau nôn xong, cô đã tỉnh hơn được một chút. nhiên, cô cất tiếng: "Vi buổi độc tấu violin hôm nay học trò mà giáo Chu nhận sau này đấy..."

Kiều Vi sững người lát, rồi trực tiếp khăn giấy vào tay Quý "Đừng nghĩ nữa, tối ngủ một giấc thật ngon

"Sao có thể không Quý Viên như bị nói đó chọc giận.

"Cậu có biết không, tớ nhìn trên sân tớ... Tớ thật sự, cực khó chịu!" Cô ấy như bật khóc.

"Người đứng trên đó lẽ phải là cậu. là cậu, chắc chắn sẽ hay hơn cô ta trăm lần..." Bàn tay siết chặt trước ngực, uất ức ấy không thở

"Rõ ràng năm đó vào trường âm nhạc, mới là người đứng đầu, sư khen cậu tài, tất cả mọi người ghen tị với tài năng của nhưng bây giờ, không còn nhớ đến cậu nữa

Cô và Kiều Vi lên cùng nhau, rồi nhau vào trường âm nhạc. bạn bè, họ thân không chút khoảng cách. diễn, họ tâm đầu ý hợp. đó, thậm chí không luyện tập nhiều lần, chỉ một ánh mắt, họ đã cùng nhau trình diễn bản nhạc tuyệt vời khiến mọi bất ngờ.

"Tại sao cậu lại kéo nữa?"

"Tại sao lại không nữa..."

Vừa nói, Quý Viên ôm mặt ngồi xổm vệ đường, nức nở, miệng đi lặp lại câu nghĩa đó.

Kiều Vi đứng sững chỗ, ngón tay cứng vô thức cử động. Bây đầu ngón tay làm móng tinh xảo, hình thon dài, vết chai ở đầu tay cũng đã tan không còn dấu vết, không giống bàn tay của một người violin.

Từ khi còn chưa biết chuyện, mười năm, hơn hai mươi nghìn luyện đàn vất vả, như chỉ là một giấc hoàn toàn không để lại dấu

Cô đã không nhớ mình đã không chạm dây và cây vĩ bao năm rồi.

Năm năm? Hay sáu

Tóm lại, là từ năm ba cô rời cái ngày mẹ cô đập cây đàn violin của

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận