Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 71  ·  19.7%
Tường Vi Nhỏ
Chương 14
12/11/2025 14:46· 1,834 từ

“Tiền viện phí gì cơ?” cùng cậu cả cũng chịu máy, đứng ở trên cao nhìn nhếch khóe môi cười, vào thắt lưng mình: “Tối ngã đấy.” Anh nói tỉnh còn làm ra vẻ nghiêm túc, tờ chẩn đoán ra mặt cô, cứ như bản thân thương nặng lắm vậy. Kiều Vi đưa tay, anh cũng chẳng nhúc nhích. Không khí trở nên thẳng, giằng co. Ngón anh thon dài, ở bàn tay còn có một nốt nâu nhỏ, nhìn đặc biệt bắt Lần cuối anh chìa tay hôm diễn hòa Giả vờ giả vịt. Vi cụp mắt, nghĩ vậy. cũng không hiểu vì lúc này bản thân thả lỏng mà để đến mấy chi tiết lặt chẳng đâu vào đâu. Ngồi băng ghế này suốt ngày, cô mặc cho cảm tiêu cực phình to vô độ, biết không nên thế nhưng vẫn thể nào kiểm soát Cuối cùng có người ngắt trái lại cô lại thấy nóng muốn trống rỗng đầu óc, mong thoát khỏi nỗi sợ đang nặng. Trên đời này, e rằng có gì đáng sợ cái chết chưa kịp lường trước. mềm tổn thương, cơ bắp tổn dây chằng tổn thương…” Nửa Kiều Vi vẫn không chịu nhận, cả dứt khoát xòe chẩn đoán ngồi phịch xuống ghế cô. Tự mình lật từng trang, từng mục cho cô còn tiện tay lược bỏ hết chữ như “nhẹ”. Thế đọc xong, sự thờ của Kiều Vi lại khiến cực kỳ khó chịu. “Cô có cho nghiêm túc không?” Kiều gật đầu, thậm chí chẳng buồn mặt nhìn anh, ánh mắt vẫn tắp về phía bên đường. “Bao nhiêu?” Cô nói với khàn khàn như đang cảm, buốt tựa gió mùa đông qua, xen lẫn những mảnh vụn. Mái tóc búi cao vài lọn buông xõa xuống má, tai trắng muốt, ngay cả chân lẫn ánh mắt cũng toát lên lạnh lùng. “Cái gì cơ?” Hoắc Chi hơi khựng lại. Đèn xanh đường vừa bật sáng. “Bao nhiêu Kiều Vi đứng dậy, bước thẳng bên kia. Hoắc Hào Chi tức đuổi theo, cau mày: trông giống cái loại thể bị mấy đồng bạc đứt chắc?” Có lẽ vì giận, giọng anh bỗng vút. Người đi đường thi nhau nhìn, ánh mắt đầy ẩn ý, ràng trong đầu cứ tượng anh thành một tên trai bị quý bà nhiều tiền đá, đang giãy giụa hấp hối. cái gì mà nhìn!” người trên vạch sang đường tức rụt cổ, giả như chẳng hề có chuyện Cậu chủ Hoắc càng thêm bực Anh vừa nạt nộ vừa nỉ, đủ đường mới lừa được bác sĩ già râu bạc phơ đóng dấu, cho bằng được tờ đoán, vậy mà từ đến cuối con nhỏ chuyện Kiều Vi chẳng buồn ý anh nói gì. chẳng hề có chút áy nào. Ngay cả trả lời chỉ qua loa cho xong. Trước chỉ có anh hời hợt người khác, chứ kẻ dám thản đối xử hời hợt anh như vậy, đây lần đầu tiên. Khi dòng ngoài đường bắt đầu thông, Kiều Vi đã đứng trước ATM, cúi đầu nhét thẻ rồi nói: “Đưa số khoản cho tôi.” “Không cho.” cùng Kiều Vi cũng nghiêng nghiêm túc nhìn anh, như muốn nhìn cho rõ cuộc anh định giở trò gì. Hào Chi không hề chịu thẳng mắt nhìn lại. giây, hai giây. Kiều thu ánh mắt về, thẻ ra rồi nhét tay vào túi áo khoác. “Là anh cần đó.” Cô thẳng lướt qua anh, đi ngoài. Hoắc Hào Chi thật tức giận rồi. “Tôi cái eo của tôi gãy rồi, là do cô đó!” Kiều Vi coi như nghe thấy. Có lẽ cô quen rồi, lần nào cũng quay bỏ đi, chỉ để lại một dáng. “Cô mà còn đi nữa tôi sẽ…” Hoắc Hào hậm hực lầu bầu câu, vốn chẳng nghĩ Vi sẽ nghe thấy. khi anh tưởng rằng lần cũng sẽ chẳng đầu lại thì người phụ kia bất ngờ khựng bước, quay nhìn anh. “Anh sẽ làm gì?” rất lạnh, Kiều Vi chặt mình trong chiếc phao đen, dáng người vẫn guộc, lúc mở miệng nói, hơi thở cuối cùng thoát một làn khói trắng trong không Đôi mày liễu khẽ nhướng, nét thanh mảnh, không quá đậm như nhíu lại mà lại hẳn là nhíu. Làn da mịn như thứ sữa mà hồi anh từng ghét cay đắng, ánh mắt thì sâu như lạnh trong núi, mang theo hơi giá nhưng vẫn trong lạ thường. Cô không hề son cặp môi mỏng hình thoi màu nhạt. Càng nhìn anh càng thấy thuận mắt. Hoắc Hào lùi về sau hai thoáng chốc không thốt nên Anh bỗng nhận ra, thì “băng cơ ngọc cốt” vốn miêu tả một con người. nghĩ ấy còn chưa kịp lan cậu cả đã nghe thấy cau mày, hỏi anh: nào anh cũng rảnh rỗi đến sao?” “Nếu thật sự gãy thì ngoan ngoãn nằm giường mà dưỡng, đừng phí chạy nhảy khắp nơi.” xong, Kiều Vi lập tức quay sải bước đi thẳng, này tuyệt nhiên không hề lại. Hoắc Hào Chi phải mấy giây mới hoàn hồn. nó! Má nó! Má nó! là lần thứ hai cô chặn anh đấy à? Lần trước mắng anh ngu, lần lại vả thẳng mặt như thật sự, hoàn toàn, coi anh ra gì! Hoắc Chi tức tối định lao nhưng chân vừa nhấc đã một giọng nói từ bên kia gọi lại. “Này cậu, của các người rơi ghế kìa, có lấy không?” Anh lại, nhìn kỹ thì thấy trong lao công là phong bì giấy nâu lì, in rõ logo bệnh viện, như loại thường dùng đựng phim chụp. Nhưng anh có chụp phim gì. Hào Chi vừa định lắc đầu bỗng nhớ ra rằng có đó là đồ của Kiều Vi. nãy anh ngồi cạnh cô, lao công vẫn quét dọn ngay chắc tưởng họ là một “Đưa tôi đi.” Anh nhận lấy phim chụp X-quang, quả nhiên tên Kiều Vi in ngay bìa. “Là của hai người à?” của chúng tôi.” Anh ơn, khóe mày nhướng lên đầy ý, lật qua lật phong bì, đoán xem Kiều Vi quay lại tìm hay Bà cụ lại tưởng hai người người yêu, cãi nhau nên cô mới bỏ đi trong cơn dỗi, trông đáng thương, lắm lời nói thêm: “Con này ngồi ở đây ngày rồi, thế mà lúc đi chẳng biết mình làm đồ.” Hoắc Hào Chi lập tức được từ then chốt trong nói đó: “Ngồi cả ngày?” “Chứ gì nữa, hơn chín giờ tôi đến đây là cô đã ngồi ở đó rồi, trời rét cắt da cắt mà chẳng hề nhúc nhích, chẳng biết chờ ai.” Giờ đã đến bữa cơm chiều, tính cũng phải bảy tám tiếng đồng rồi. Sao có thể chứ? Bộ tu nhập định à? Theo bản Hoắc Hào Chi cảm thấy khó tin nổi nhưng chẳng vì sao trong đầu lại bất hiện lên dáng vẻ vừa nãy cô. Khi ấy Kiều như đang ngẩn người, mặt trầm tĩnh, nghiêm trang, thực giống hệt lời cụ nói, bất động đến lạ. cả khi một người sống sờ như anh cứ nhìn chằm mãi mà chẳng hay biết. Có gì không hợp lý… Trong túi giấy đủ thứ, lại còn nặng, anh tiện tay nhẹ, lập tức nghe tiếng phim nhựa va chạm khẽ vang lên bên trong. ra xem thử không? Hoắc Hào còn chưa kịp gạt đi cảm ngượng ngập vì lỡ dòm trộm riêng của người khác thì keo ở đáy túi giấy quá kém, lắc một cái mà bệnh án phim ảnh đã rơi lả tả đất. Không thể nào chứ? ngay lúc này Kiều Vi lại, chẳng phải anh lại để cô nắm được điểm sao. Ngoài đường lớn, chỉ sơ sẩy một là giấy tờ bị cuốn đi nghĩ đến đó, cậu Hoắc vội vàng cúi xuống, luống nhặt từng tờ, phủi sạch bụi nhét vội vàng vào túi Nhặt đến tờ cuối cùng thì ra lại là phiếu kết nội soi dạ dày của Kiều Hoắc Hào Chi liếc định nhét vào nhưng vừa nhét đến nửa thì bàn tay bỗng khựng lại. đầu anh chợt thoáng qua mặt ngày hôm đó của Vi, mồ hôi lạnh lập tức ra, thấm ướt cả người. Không thật sự mắc bệnh nghiêm Anh rút tờ báo cáo kia lần nữa. Anh lướt thật qua những thuật ngữ chuyên và phần kết quả thăm khám không tài nào hiểu nổi, cuối mục ý kiến đoán, Hoắc Hào Chi nhìn thấy bốn chữ “ung thư dày”. Anh sợ mình đọc nhầm, dùng ngón cái ra sức chà lần lên dòng chữ đen nhưng nội dung trước vẫn chẳng hề thay đổi. Trong anh chấn động, tim đập thịch loạn nhịp. Soạt! phim ảnh vừa nhặt xong bị hất tung ra, Hoắc Chi vội kéo hết những có chữ ra, lần dò từng chữ một. khi nhìn lại tờ cuối anh mới buông tay xuống. đầu nhìn về hướng Vi vừa rời đi, anh bỗng biết phải làm sao để đuổi Anh… Rốt cuộc vừa đã làm gì thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=14]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận