Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 71  ·  5.6%
Tường Vi Nhỏ
Chương 4: Chương thứ ba
22/10/2025 16:31· 2,414 từ

Sáng nay, Nhậm Thu Oánh cùng cũng bình tĩnh

Khi giáo sư tuyên bố thúc buổi học và sinh viên đứng dậy rời giữa lúc lớp học ồn Kiều Vi chợt nghe thấy một "xin lỗi" khẽ khàng từ bên

Ý nghĩa của lời xin này, có lẽ chỉ người họ mới hiểu. Mặc không giành được vị trí tập, nhưng việc Nhậm Thu Oánh nói ra câu trả lời của là sự thật.

Ánh mắt Kiều Vi dừng trên người cô bạn giây, cuối cùng không nói chỉ khẽ gật đầu.

Chuyện này coi như đã

Nhưng sự xấu hổ chát bên trong, từ về sau chỉ có mình ấy cảm nhận.

Buổi chiều không có lớp, xe đến đón Kiều đã đậu sẵn ở cổng của trường.

Từ chối lời mời cùng ăn ở căng tin, Vi từ từ dọn dẹp vở, cúi đầu lại bấm của Luật Tĩnh, nhưng tiếc thay dây bên kia vẫn là trạng tắt máy.

Trên đường đi đến nhà sinh, Lâm Lôi, người cùng phòng khác chạy vài đuổi kịp cô.

"Vi Vi."

"Sao không đi ăn cùng người?"

"Tớ đi vệ sinh dặm lớp trang điểm đã." Lôi cười, vén lọn tóc thưa trước trán, hỏi: "Điện của Luật Tĩnh vẫn tắt máy

"Ừm."

"À." Lâm Lôi do dự chút: "Thực ra, cái đầu tiên Luật Tĩnh xin có một hôm, hình như thấy cậu ấy ở Bệnh viện thuộc Đại học G."

"Bệnh viện?"

"Đúng vậy, tớ đến khoa bướu thăm bà tớ. ra khỏi thang máy thì cậu ấy. Tớ định đi chào, ai ngờ chớp mắt một đã không thấy người đâu nữa."

"Khoa Ung bướu..." Kiều Vi vòi nước đang chảy ào trong bồn rửa tay, nhíu mày: "Không nhìn nhầm

"Ban đầu tớ cũng nghĩ phải nhận nhầm người nhưng phong cách ăn mặc bộ già' của cậu ấy nổi bật. Giờ ai còn mặc vậy nữa chứ..." Lâm Lôi đóng phấn trang điểm: "Không biết đi viện thăm ai."

"Mà cậu ấy cũng thật xẻo, sắp tốt nghiệp còn bị kỷ luật..." đến đây, Lâm Lôi như nhớ ra điều gì, quay đầu Kiều Vi: "À, Vi Vi này, trước trường tổ chức khám sức tốt nghiệp, kết quả có rồi, giáo bảo chúng ta tự đăng vào trang web để xem kết khám. Chuyện này tớ nữa quên không báo cậu."

Kiều Vi gật đầu, tỏ mình đã ghi nhớ. định hỏi thêm chi tiết ngày hôm đó, trong bụng dâng lên một cơn buồn nôn, lời nói chưa kịp thốt ra nghẹn lại ở cổ họng, hoàn mất đi sức lực để phát

Trong khoảnh khắc đó, cảm thấy mắt tối đầu óc quay cuồng, khó

Trước khi cơ thể lắc Kiều Vi vươn tay chặt vào mép bồn rửa nhờ vậy mà miễn cưỡng được thăng bằng.

"Sao thế?" Lâm Lôi thoáng cô, suýt nữa vẽ môi ra ngoài đường viền.

"Không sao."

Kiều Vi khàn giọng khó đáp lại hai từ. đứng vững lại, hất một nước lạnh mùa đông lên

Có lẽ vì không ăn nên bị hạ đường Gương mặt người trong gương còn vương nước, đôi môi bệch, vẻ mặt có chút mệt

Lau khô tay, khi Kiều chuẩn bị rời đi, Lôi vẫn đang chăm chú mắt. Bỗng nhiên, chiếc điện đặt trên bồn rửa tay liên rung lên vài cái.

Chắc là các bạn cùng đã gọi món xong căng tin và đang giục ấy.

Kiều Vi không thích soi đời tư người khác, màn hình điện thoại của Lôi lại đang mở. Nghe tiếng động, cô theo bản năng nhìn, vô tình thấy tên mình lịch sử trò chuyện.

[Kiều Vi lần này thật hơi quá đáng...]

[Dù sao cũng là bạn phòng, cậu ấy muốn một nơi thực tập tốt chẳng phải là chuyện dễ hay sao?]

...

Trong khoảnh khắc, Kiều Vi hiểu ra những rung liên tục quanh mình khi phát biểu trong lớp đến đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=4]

Những hình đại diện trong sử trò chuyện đều quen thuộc, tên nhóm ở cùng hiển thị (4 người).

Không cần suy nghĩ nhiều, có sáu người, đó bốn người trong số họ lập một nhóm chat khác.

Không nhìn xuống nữa, Kiều thu lại ánh mắt.

Thường ngày, các bạn cùng đều rất thân thiết cô, quan tâm đến từng một.

Nói rằng trong lòng không gợn sóng thì không chỉ là có chút thất mà thôi.

Dù sao, từ ngày Kiều sinh ra, cô đã trong một môi trường như Lòng người phức tạp, họ ra đã giả dối hai mặt, đã thấy quá nhiều và cũng quen rồi.

Trên thế giới này, những có thể gạt bỏ ích, toàn tâm toàn ý tốt với cô một cách thành và thẳng thắn, đếm trên bàn tay vẫn còn dư.

Nhìn thấu mà không vạch từ khi còn trẻ, đã học được cách không tâm vì những chuyện như nữa.

Điện thoại của Kiều Vi cũ, vẫn dùng mạng từ mấy năm trước, nên đợi đến khi ra cổng sau đó lên xe, cô mới thời gian mở máy tính. Đang đăng nhập vào trang web của tâm khám sức khỏe để tra kết quả, thì điện thoại của cô lại gọi đến.

"Bảy giờ rưỡi tối hòa nhạc cổ điển, về nhà trước đi, A đang chờ để làm tóc con."

Kiều Vi xoa xoa giữa hít một hơi thật để bình tĩnh lại, giọng bình thản từ chối: "Con mẹ không thích con nghe những này."

"Mẹ không thích con nghe, con sẽ nghe ít à?"

"Buổi chiều con có việc

"Tất cả mọi việc đều lại đã, thời điểm biệt này, con biết chuỗi của Hoàn Hải đang căng đến mức nào!" Mẹ Kiều hạ giọng cảnh báo.

Dự án phát triển mới Hoàn Hải đang thiếu khoản tiền lớn để vượt khó khăn. Có lẽ trong hòa nhạc sẽ có nhà đầu lớn nào đó cũng đến. Chỉ lý do này mới có thể thích sự vội vã của mẹ Nếu không, trước đây bà luôn đổi sắc mặt khi nghe nhạc điển.

Biểu diễn cần sự tôn nghe nhạc cũng cần thành kính, phòng hòa nhạc là nơi để lắng đọng hồn, lại trở thành nơi để thương nhân này qua lại, ngấm đấu đá.

Kiều Vi cúp điện thoại, cảm thấy cả người mỏi rã rời.

"Chú Đàm, quay đầu lại."

"Cô chủ, không đi đường Lâm nữa sao?"

Gió lạnh buốt rít lên gò má đau nhói. Vi lại kéo cửa sổ lên, trong giọng nói là tiếng thở dài gần như không nghe thấy.

"Giờ này chắc ông ngoại ngủ trưa, để hôm đến thăm. Về nhà đi

Chiếc xe quay đầu tại tư, rẽ phải vào vành đai và bắt đầu chuyển một cách êm ái.

Kiều Vi ngả đầu ra sau, nhắm mắt lại. thức mơ màng, vừa chớm được một chút, thì một gầm rú chói tai của xe từ bên ngoài cửa sổ khiến giật mình tỉnh giấc. Cô chưa phản ứng, nghiêng đầu đã thấy chiếc xe thể thao màu đen gừ vụt qua cửa sổ.

Âm thanh đó còn chưa xa, lại có tiếng gầm gừ từ phía vọng tới. Ngoảnh đầu nhìn không chỉ có một chiếc xe đang lao đi.

Đoạn đường vành đai này được xây dựng, ít cộ và hệ thống giám chưa được lắp đặt đầy Vì vậy, nó đã trở thành địa" để nhóm công tử bột thành phố so tài. Kiều Vi đây chỉ nghe nói, không ngờ nay lại gặp phải.

"Đoạn đường này giới hạn độ tối đa là km/h, đúng không ạ?" Cô nhịn được lên tiếng hỏi.

"Đúng vậy, 120 km/h."

Kiều Vi chỉ trầm ngâm lại một lát, rồi ra số điện thoại tố vi phạm giao thông treo lối vào đường vành đai. lấy điện thoại ra và bấm số, thì bất ngờ xảy ra! sau đột nhiên vang lên một va chạm cực lớn.

Mặc dù đã thắt dây toàn, cô vẫn bị động đến mức trời đất cuồng. Chiếc xe bị một nào đó đẩy liên tục về lan can bên phải.

Ngay cả chú Đàm đã chục năm kinh nghiệm xe cũng không khỏi hoảng Ông ấy cố gắng siết tay lái để giữ hướng, liên rà chân phanh để giảm tốc nhưng cả chiếc xe vẫn bị tính đẩy đi bảy, tám mét lốp xe ma sát với mặt tạo ra một cú văng nguy cuối cùng mới dừng

Kiều Vi bàng hoàng buông vịn, nhìn về phía lái. Tài xế úp mặt vô lăng, những ngón tay chặt vô lăng nổi gân xanh, còn run rẩy không kiểm soát.

Trong không khí tràn ngập cao su cháy khét lốp xe ma sát.

"Chú Đàm, chú có sao ạ?"

"Chú không sao." Giọng ông khàn đi, mặt đầy hôi. Ông ấy quay lại "Cô chủ, cô có bị ở đâu không?"

"Cháu không sao." Kiều Vi đầu, quay lại nhìn sau. Cách đó không xa, chiếc xe đua màu xanh bị nát bét phần cản trước dừng tại chỗ, nắp capo vẫn bốc khói.

Bốn mắt nhìn nhau, người ở ghế lái hoảng cúi đầu xuống.

Là một cậu bé đang lớn.

Kiều Vi vẫn chưa hết váng sau cơn chấn vừa rồi. Cô lắc đầu cái để định thần, rồi cửa xuống xe.

Chú Đàm đi đến phía hiện trường để đặt báo nguy hiểm, còn Kiều từng bước đi đến ghế của chiếc xe đua. Cô đứng giơ tay gõ vào cửa kính.

"Xuống xe."

Cậu bé rụt người lại.

"Mở cửa, xuống xe."

Vừa rồi, cô suýt chút đã mất mạng. Thế ngay cả vào lúc này, Vi vẫn cố gắng giữ tĩnh, chỉ yêu cầu một cách khắc để cậu ta xuống xe.

Nhưng có lẽ cậu quá sợ hãi hoặc đủ dũng khí để mặt với cô, sau khi thầm gì đó vào điện thoại, ta liền ôm vô lăng, co lại trong ghế lái không dám nhích.

Kiều Vi tức giận đến suýt bật cười: "Giờ biết sợ, trẻ con còn sữa mẹ thì đua xe gì."

Cậu ta không chịu xuống cô cũng đành bất lớn tiếng gọi về không xa: "Chú Đàm, gọi cơ quan quản lý giao thông, cảnh sát trước đã."

Câu này vừa thốt ra, bé cuối cùng cũng vàng mở cửa xe, cầu

"Xin lỗi! Chị ơi, tiền men, tiền sửa xe, bồi thường tổn thất tinh em đều đền, bao nhiêu được. Xin chị đừng báo cảnh chúng ta giải quyết riêng được

"Không làm được việc nhưng lại rất giỏi này." Kiều Vi không hề chuyển, ra hiệu cho tài tiếp tục bấm số.

"Khoan đã."

Tài xế còn chưa kịp ứng, chiếc điện thoại gọi đã bị giật mất.

Chiếc điện thoại màu đen hai vòng trong bàn thon dài, trắng trẻo của đàn ông trẻ tuổi, sau tắt nguồn và màn hình đen anh ném lại vào lòng tài

Kiều Vi quay đầu lại, này mới phát hiện, chiếc xe đua vừa lao đã đỗ lại cách đó xa. Đồng bọn của cậu đến từ lúc nào thành phố bé như vậy, trong đám đông thiếu những gương mặt quen thuộc.

Còn người dẫn đầu, họ mới gặp mặt tối

Hoắc Hào Chi.

Dáng người anh cao ráo, bước đi đến từ Ánh mắt vừa chạm vào anh liền mỉm cười, huýt một cách thản nhiên.

"...Trùng hợp thật đấy, lại nhau rồi." Anh dừng nửa giây, nghiêng đầu chào

Lúc này, khoảng cách giữa chỉ khoảng hai mét, cao hơn cô cả một đầu.

Khí chất của công tử ấy dường như trời đã mang theo vẻ bất khó thuần, sức hấp dẫn nụ cười vô hại còn mạnh hơn cả khi ở dưới ánh chùm pha lê lấp lánh tối

Khi đôi mắt đen láy đẹp đó nhìn chằm vào bạn, bạn gần như cảm thấy lâng lâng và sinh ảo giác rằng bạn tình của anh.

Kiều Vi thì rất tỉnh

Cô hiểu rõ trong lòng, người đàn ông vừa xong thì dừng lại nửa có lẽ là vì anh quên sạch tên cô rồi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận