Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 71  ·  4.2%
Tường Vi Nhỏ
Chương 3: Chương thứ hai
22/10/2025 16:31· 2,963 từ

Ba mẹ của Quý vẫn đang đi lưu ở châu Âu và về, nên khi Kiều Vi đón đưa bạn về nhà đỡ lên giường thì là nửa đêm rồi. đành phải ở lại đêm trong phòng khách.

Vì nhà Quý Viên xa trường nên sáng hôm sau cô đã lên đường, cuối cùng cũng đến lớp học trước giờ

Tiết học buổi sáng môn "Tài chính ngân của giáo sư Lâm. Kiều Vi ôm sách bước vào, đường đã chật kín Cô theo bản năng kiếm một chỗ trống phía sau, may mắn Nhậm Thu Oánh, bạn cùng đã kịp giơ tay, lớn gọi cô.

"Kiều Vi, ở đây

Chương trình học năm không nhiều, sinh viên bận rộn chuẩn bị kỳ thi sau đại học hoặc thực tập. Chỉ có của giáo sư Lâm có cảnh tượng đông như vậy. Phòng của có sáu người, bốn người ngồi cạnh nhau, cả hàng còn lại một chỗ trống cạnh Nhậm Thu Oánh.

Kiều Vi mỉm cười, gật đầu, một mình qua lối đi chật ngồi xuống bên cạnh bạn cùng Cô lần lượt đáp những lời chào từ bạn hàng trước và cuối cùng mới quay Nhậm Thu Oánh, chân thành lời cảm ơn.

Phong thái của Kiều dường như đã ăn vào xương tủy, từ gật đầu cho đến nụ cười toát lên vẻ lịch bẩm sinh. Nhậm Thu giả vờ giận dỗi: mỗi chuyện nhỏ thế cũng cảm ơn, chúng ta cùng nhau lâu như vậy mà."

Kiều Vi mỉm cười.

Vì lý do gia thực ra cô không xuyên ở ký túc Thời gian cô ở bên các cùng phòng thậm chí không nhiều bằng bạn bình thường. May mắn mối quan hệ của vẫn hòa thuận, chỉ cần lớp học chung, luôn có giữ chỗ cho cô.

Bất kể động họ là gì, Kiều luôn khắc ghi trong những ân huệ mà người khác cho mình.

Trong lúc lật sách, nhìn xung quanh, rồi hỏi: "Luật Tĩnh vẫn đến lớp à?"

"Đúng vậy. Nghe nói xin nghỉ phép gửi nhà trường của cậu đã hết hạn rồi, cố vấn điện thoại mấy lần vẫn không thấy về sung. Giờ vắng mặt tính là cúp tiết, thế này, chắc là sẽ đuổi học mất thôi..."

Nói đến đây, Nhậm Oánh chuyển sang thì hỏi Kiều Vi: "Vi trong phòng cậu với cậu ấy nhau nhất, cậu ấy không nghe điện thoại cậu sao?"

Kiều Vi im lặng lát, không trả lời.

Người ta nói "người tên", Kiều Vi chưa gặp ai kỷ luật tiến bộ hơn Viên Luật Tĩnh.

Thành tích học tập ấy thuộc hàng sắc nhất trong khoa chính đầy rẫy nhân tài. Tỷ chuyên cần luôn đạt mấy năm đại học khi đi học muộn. là tính cách lạnh luôn đi một mình, trong chỉ nói chuyện nhiều với Vi. Thời gian sau giờ cô ấy chỉ đi giữa nơi làm thêm và phòng học.

Nhưng một người như lại đã không đến hơn hai tháng.

Viên Luật Tĩnh gái đến từ một trấn nhỏ ở miền có vẻ ngoài thanh tú. Mang phá thai... Con người không ngần ngại dùng suy đoán ác ý để gán ghép cho điều chưa rõ. Nhưng những đồn lan truyền trong khoa, Vi không tin một chữ.

Dù có hoàn cảnh đình khác biệt một một vực, nhưng hai có thể hòa hợp với nhau, định là có lý Sắp tốt nghiệp rồi, không phải vì lý bất đắc dĩ, Viên Tĩnh không thể cúp học như vậy được. Bị buộc học đồng nghĩa với việc nỗ lực bấy lâu của cô ấy đều đổ sông biển.

Cô muốn giúp bạn điện thoại gọi đi luôn trong tình trạng máy.

Nghĩ đến đây, Kiều kẹp bút vào trang của buổi học trước, thở dài.

Chỉ trong vài câu giáo sư đã bước lớp, cả giảng đường ào lập tức im phăng phắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=3]

Lớp của giáo Thâm từ trước này vẫn luôn khó chỗ. Anh ấy không chỉ sư trẻ nhất của học G mà còn một học giả hàng Không chỉ trẻ tuổi cao, anh ấy còn đẹp nho nhã. Khi giảng bài sinh viên, anh ấy không giờ đọc theo sách khoa, mà đi sâu vào những thức thực tế, dễ hiểu, rất thú vị.

Nhưng hôm nay, giáo không mở giáo trình thường lệ, mà cầm viết một câu hỏi luận về cách phân quyền sở cổ phần lên bảng

"Đóng sách lại, tuyệt đừng dùng công cụ kiếm." Anh ấy ném phấn xuống, cúi đầu nhìn đồng "Cho các em mười phút để sắp xếp tưởng. Hôm nay tôi nghe những câu trả mới mẻ."

Giáo sư thường không làm bài kiểm tra xuất, càng không nói một câu hỏi rõ ràng vượt phạm vi giảng dạy đại học như vậy. lớp ai nấy đều rối. Có một bạn cảm giơ tay hỏi thẳng: thầy, nếu trả lời tốt phần thưởng không ạ?"

"Tất nhiên là có."

Giáo sư phủi bụi trên tay, nhẹ nhàng lại: "Có một người ở CITIC nhờ tôi tìm hai viên cấp dưới phù Chẳng phải các em tìm nơi thực tập Ai trả lời tốt, có một vị trí thực

Vừa nghe đến hai "CITIC" , phía dưới xôn xao hẳn lên.

Việc được thực tập trụ sở chính của ngân hàng đầu tư đầu trong nước như CITIC trải nghiệm vô cùng giá đối với những viên đại học như Hơn nữa, với sự thiệu của giáo sư Lâm, cũng có thể cạnh tranh với những người đã có thạc sĩ, tiến sĩ. sau khi thực tập mà được lại, đó thực sự là bước lên mây.

Giáo sư tùy hứng vậy, những sinh viên đến lớp ngày hôm chắc chắn sẽ hối hận đứt

Nhưng ngay cả khi ngồi dưới lớp, làm có thể đưa ra câu trả lời mới mẻ? Câu của giáo sư Lâm Thâm rõ ràng không trong chương trình giảng của đại học. Không tìm kiếm tài liệu liên thời gian suy nghĩ chỉ mười lăm phút, chưa kể trừ đi thời gian xếp ngôn từ.

Trong chốc lát, không như đường đã cạn nước, lặng lẽ đông lại.

Ai cũng muốn nắm hội này nhưng trả lời tốt câu đó, lại rất khó.

Hai phút trôi qua, lớn sinh viên trong vẫn còn bối rối, tìm ra hướng đi. Nhậm Thu cắn đầu bút, ánh dừng lại ở phía trái.

Ánh nắng sớm lạnh ngoài cửa sổ chiếu hàng mi của Kiều Cô đang cúi đầu chăm chú ruột bút chì kim.

Theo thói quen của Vi, lúc này có cô đã tìm được giải quyết câu hỏi và đang phác thảo dàn ý giấy nháp.

Ruột bút chì màu mảnh mai được bàn trắng trẻo, thon gọn rồi đưa cả một chiếc vào bút. Đầu ngón tay hề run rẩy. Cô có khí chất thanh điềm tĩnh, cứ như không khí căng thẳng đang trùm khắp phòng chẳng liên đến cô.

Đúng rồi, với thân của cô, cần gì bận tâm đến một hội thực tập ở CITIC.

Nhưng nếu người đứng cô, nhất định trả lời câu hỏi rất tốt. Dù sao Kiều Vi lên trong một môi như vậy, kiến thức tầm nhìn xa, vượt những sinh viên bình như họ.

"Vi Vi..."

Nghe thấy có người từ phía sau, Kiều đứng thẳng người, hơi đầu lắng nghe.

"Cậu định trả lời khía cạnh nào?"

Câu hỏi này khá xử. Mọi người đều rõ mỗi người trong đều là đối thủ cạnh tranh nhau, nhưng lúc này, cả mọi người xung đều đang lắng tai Nếu Kiều Vi không gì, cô sẽ bị coi keo kiệt, nhỏ nhen.

Suy nghĩ một lát, Vi vẫn đưa ra từ khóa.

"Cải cách sở hữu, thuẫn lợi ích, quản hành vi..."

Đưa ra ý tưởng khoanh vùng phạm vi là quá nhân từ, còn lại của câu trả lời toàn phụ thuộc vào hiểu biết của mỗi

Mười lăm phút vừa chàng trai đã hỏi sư về phần thưởng đó là người đầu tiên giơ

Chàng trai này cũng một nhân vật nổi trong khoa, là chủ hội sinh viên, luôn có những khen và học bổng ưu.

Anh ta vừa đứng phía dưới đã vang những tiếng than vãn.

Kiều Vi không lên chăm chú lắng câu trả lời của ta. Giọng điệu của chàng trai đặn, không nhanh không quan điểm mới mẻ, lạc và có tầm tổng thể. Quan trọng tâm lý và phẩm chất diện của anh ta rất

Quả nhiên, sau khi trai phát biểu xong, sư đã nghiêm túc lại mã số sinh viên của ta vào tài liệu, nhắc nhở cả lớp: còn một suất nữa."

Cơ hội chỉ trong mắt. Lại có hơn người liên tiếp đứng tranh nhau trả lời. Nhưng cho khi người cuối cùng lời xong, giáo sư chỉ nhận xét một "Không tệ, mời ngồi

Nhậm Thu Oánh hơi lắng. Cô vô thức sang bên cạnh, thấy Vi vẫn đang ngồi yên lặng, cắn răng, cuối cùng lấy hết can đảm dậy.

Ban đầu trả lời hơi vấp nhưng sau thì trôi chảy hơn.

Nhưng giáo sư Lâm ràng hứng thú phần Nhậm Thu Oánh vấp hơn, không đợi cô trả xong, anh ấy lại ra vài câu hỏi dựa trên luận điểm đó.

Những câu hỏi bất khiến Nhậm Thu Oánh chút bối rối. Cô hề nghĩ đến những điều này, có thể nuốt nước một cách khó khăn, gắng trả lời tiếp.

Kiều Vi nghe vài trong lòng đã lắc Cô gấp giấy nháp vứt bút chì kim đang cầm tay sang một bên.

"Làm thế nào để quyết sự mất cân cung cầu trên thị làm thế nào để đối phó xung đột lợi ích các cổ đông..."

Những câu hỏi đưa ra chính phần mà Kiều Vi kịp ghi vào giấy nháp. Nhậm Oánh đã nhìn thấy nháp của cô.

Nhưng dù sao dàn cũng chỉ là dàn cô ấy chỉ biết mà không biết hai, chắc chắn không trả lời tốt Nếu Kiều Vi đứng chắc chắn sẽ nói đủ và sâu sắc Đáng tiếc là quan điểm đã được đưa ra trước, cũng không còn mới mẻ

Đúng như dự đoán, khi Nhậm Thu Oánh lời xong, sự phấn ban đầu của giáo sư cũng xuống. Sau khi gật và hỏi mã số viên của cô, anh quay sang nhìn những khác với ánh mắt đầy vọng.

Điều này có nghĩa nếu không có ai hơn xuất hiện, thì trí đó sẽ thuộc về

Nhậm Thu Oánh từ ngồi xuống, lòng bàn căng thẳng đến nỗi đầu đổ mồ hôi. Cô dồn tâm trí vào động bên cạnh, cổ họng khốc, trái tim lo không yên. Thế nhưng, khiến cô tuyệt vọng là

Kiều Vi vẫn đứng

Âm nhạc phát triển phải. Đôi khi, Kiều cảm thấy hơn mười học violin của mình không hề phí, ít nhất thì năng ghi nhớ, tư và sáng tạo của thực sự vượt trội người bình thường.

Ngay cả khi không trả lời những gì nghĩ sẵn, cô cũng chóng chuyển đổi sang một ý mới trong thời gian nhất, phân tích từ góc độ khác mà ai nghĩ đến.

Không biết điện thoại ai trong lớp chưa Kiều Vi cảm thấy khi cô cất lời, xung quanh vang lên những tiếng thoại rung liên hồi. dù những âm thanh có gây nhiễu thế cô vẫn lặng lẽ làm lông mày, nhìn vào đôi sáng ngời của giáo sư, bỏ những tạp niệm tiếp tục trình bày.

Giọng nói ấy nhẹ êm dịu như dòng chảy róc rách, lại chứa sự sắc lạnh của những băng va chạm, rất nhận biết, cứ thủ kể chuyện, khiến người cảm thấy dễ chịu.

Sau khi cô phát xong, giáo sư quả mỉm cười và vỗ đầu tiên, cuối cùng ghi lại mã số sinh viên thông tin liên lạc cô vào tài liệu.

"Được rồi, vị trí hai cũng đã có Hai bạn đã được danh nhớ tuần sau đến chỗ lấy đơn giới thiệu..."

Giáo sư Lâm vừa dò, vừa lau sạch hỏi trên bảng trắng bắt đầu bài giảng chính thức.

Kiều Vi lật sách tiến độ. Khi cô đầu sang, cô mới thấy đôi mắt hơi đỏ của Thu Oánh.

Nhậm Thu Oánh thường rất hay cười, có quan hệ tốt với bè. Lúc này, vài người bạn phòng đang an ủi ấy, có người còn vai để động viên.

Thật đáng tiếc, khoảnh khắc, cô ấy CITIC gần như chỉ nhau một bước chân.

Vài ánh mắt xung không ngừng hướng về Kiều Vi.

Kiều Vi hiểu ý của những ánh mắt Suy cho cùng, nếu có sự xuất hiện bất ngờ cô, vị trí thực đã thuộc về Nhậm Oánh.

Hầu hết mọi người, kể đúng sai, đều dành sự đồng cảm bên yếu thế. Họ đại khái rằng, vị trí này ràng là không quan đối với cô nhưng vẫn cướp đi duy nhất của người khác.

Cô cúi đầu một bình thản, gạt bỏ cả ánh mắt phía tập trung viết ghi chú từng

Người khác không thể mình vào vị trí cô, nên họ sẽ bao giờ biết mỗi cơ hội trọng với Kiều Vi mức nào.

Nếu có thể, ai muốn sống một cuộc đã được người khác đặt sẵn? Nếu lần này thể vào thực tập ngân hàng đầu tư đầu trong nước, nếu cô không thể tìm lý do chính đáng để cản...

Cô sẽ tự do bây giờ rất nhiều.

Ngành tài chính của học G là một ba trường đại học đầu trong nước. Việc Kiều Vi một học sinh nghệ chuyển sang học văn và ngày hôm nay thể ngồi ở đây, phải nhờ vào nền tảng nhạc mà cô từng tự là nhờ ba năm hành chăm chỉ, quên quên ngủ ở trường sư phạm thuộc.

Mẹ của Kiều Vi một người phụ nữ mẽ. Khả năng kiểm của bà ấy hoàn toàn phù với tham vọng ngày tăng của bà.

Năm Kiều Vi mười tuổi không thể tự định mình sẽ học gì, nhưng từ lúc đó hiểu, dù đi trên đường nào trong tương điều duy nhất cô thể làm là để thân đi xa hơn, trở mạnh mẽ hơn.

Xa đến mức mẹ không thể kiểm soát nữa, mạnh đến mức để bản thân bị sai khiến bỏ tất cả những mình yêu thích thêm lần nào nữa.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận