Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 71  ·  16.9%
Tường Vi Nhỏ
Chương 12
12/11/2025 14:45· 3,839 từ

Kiều Vi phủi bụi đất vạt áo, im lặng không nói Cô ngã trúng thảm thịt nên thấy đau chút nào. Nghiêng đầu cậu chủ Hoắc vẫn lồm cồm chưa đứng dậy nổi, trạng cô thoắt cái sáng bừng. Đồ ngốc. Khóe khẽ động, cô hít hơi khí trời trong tinh thần phấn chấn, áo khoác lại rồi lưng bỏ đi. “Ê.” Thấy cô thèm để ý, Hoắc Hào Chi sức bò dậy đuổi theo: thật sự không sao chứ?” “Không tới bệnh viện à?” “Không bị chỗ nào hả?” Hoàn toàn với mấy lần gặp trước, khi có người ngoài, anh như bỏ hẳn dáng vẻ thường liên tục lải nhải hỏi. Kiều Vi bực bội hết nổi, dừng bước, cằm khẽ về phía camera trên cao: “Xe anh.” Ở đây cấm quá giờ sẽ bị chụp Tất nhiên là cậu chẳng bận tâm mấy tiền phạt, kéo tay Kiều Vi: thì lên xe, tôi đưa về.” Lòng bàn tay anh rực, còn da Kiều Vi thì buốt, hoàn toàn đối lập. Vi giật mạnh một vẫn không thoát, ngẩng đầu ngược lại: “Anh nghĩ tôi dám ngồi xe anh sao?” Đôi mắt đen của lặng không gợn sóng. Hoắc Chi sững lại, cuối buông tay, chậm rãi giải “Lần này tôi sẽ cho đàng hoàng.” “Thôi khỏi.” Kiều nửa cười nửa không, đảo nhìn anh một lượt: “Tôi biết nay anh đâu có tiện Lời vừa dứt, qua chỗ anh đứng ven đường, tay gọi, ngay lập tức taxi ghé vào. Gió lướt qua, mái tóc của cô khẽ bay, cúi người giữ váy ngồi vào ghế sau. Chiếc vàng chanh nhanh chóng vào dòng xe sáng rực đèn đêm. Trong ánh sáng mờ nơi quán bar không khí đặc quánh khói thuốc và rượu. Trên sân ban nhạc đang hát dưới sân khấu từng cặp nữ theo nhịp nhún nhảy. Hào Chi ngả người trên góc phòng, cả buổi mấy hứng thú. Ban nhạc dứt bài, tay guitar nhảy xuống, đi đến chỗ rót cho anh một ly Label, thêm soda và đá. Hoắc Chi hờ hững nâng mắt: “Ngày nào cũng lượn đây, coi chừng bị mày vả cho đấy.” hai không nói thì mà biết.” Thiếu niên cẩn tháo cây guitar điện trên xuống, cho vào hộp rồi cho Hoắc Hào Chi. “Âm tay tiếng đều đỉnh, cảm ơn anh chịu khó nhường em.” Tây Bốc nịnh nọt rồi nhỏ giọng hỏi: sau em còn được mượn nữa “Lo học cho tử tế đừng suốt ngày mơ mộng.” Hoắc Chi giơ tay định vỗ cậu nhưng vừa đưa lên nửa thì sực nhớ hôm bà già cũng dằn mặt anh kiểu đó, còn bị Vi chọc quê nữa. Bàn tay cao chợt khựng lại rồi anh xuống. Thay vào đó anh cho cậu ta một đá: “Về ngay đi, mười giờ mà chưa có mặt nhà thì anh gọi thẳng bác gái.” Đợi thiếu rời đi, bầu không khí mới mái hơn, Nghiêm Khôn chọn vài nàng xinh xắn, quay thì thấy Hoắc Hào chỉ cúi gằm nghịch cây guitar bèn ra hiệu bằng mắt, cằm về phía cô gái nhất đang ngồi giữa. Cô gái tức hiểu ý, lập tức xuống cạnh Hoắc Hào Mùi nước hoa Dior phảng phất vào mũi, bàn tay thon dài trẻo của cô ta khẽ đưa trái nho đến sát anh. Dưới ánh đèn, lớp điểm trên mặt cô rất nhạt, ngũ quan thật thanh tú, dáng dấp ổn, lại mang theo chút rụt rè. Cúi mắt Hoắc Hào Chi bỗng thấy nho đen đặt bên môi có đó quen quen. Giống cái gì Anh cau mày nghĩ mãi. “Vãi Nó giống hệt đôi mắt to lặng của Kiều Vi dưới ánh đường tối nay! Câu chửi ngờ ấy khiến cô gái giật cứ ngỡ mình lỡ làm phật ý, thân thể vừa nghiêng liền co rụt lại theo phản “Tôi cực ghét ăn nho.” Hào Chi xách cây guitar điện dậy, dạt sang góc sofa, bực gảy một đoạn Paganini kỹ thuật tapping, càng lại càng khó chịu. mấy chốc, anh đã ném guitar sang một bên. tới nghĩ lui, anh vẫn cảm đêm nhạc hội hôm ấy Kiều đúng là đau thật, còn tối tám phần chỉ đang lừa anh. xuống xe, thái dương cô vã mồ hôi, sắc mặt không có gì bất thường, ngay đôi môi… Vẫn hồng hào, còn sức chơi khăm làm ngã rồi bật dậy nhanh hơn cả anh. anh ngã lăn ra cái khẩu hình miệng của khi ấy, có phải đang mắng ngu không? Thế mà lại trêu anh! Điên hơn anh còn tưởng thật! Cay Sắc mặt Hoắc Hào Chi mỗi một khó coi, anh lập cầm điện thoại gọi bác gái. “A Hào à, sao thế còn gọi cho “Ờ, bác ạ, cháu chỉ muốn xem Tây Bốc có nhà không?” “À, có nó vừa mới về.” Hoắc Hào nheo mắt: “Phiền bác đưa máy nghe.” Bên kia vang lên tiếng loạt soạt rồi Từ Tây run run cầm điện thoại vào tai. “Anh… Anh, hai, em chỉ dọc ghé mua mấy xiên nướng mới muộn có mười phút, anh lại thật sự điện tới…” Hoắc Hào Chi người ra sau, đầu ngón vô thức gõ nhịp trên mép rồi mở miệng: “Anh mày, hôm đó đâm phải xe ta xong mày để lại số thoại của ai.” “Của xế chứ còn ai Sao vậy?” Từ Tây cố hạ thấp giọng, ngẩng mắt bà mẹ già đang cách đó không xa, hận không khóc mà van anh hai lôi chuyện này ra. “Đưa cho anh.” “Để làm gì?” “Đòi thường.” Hoắc Hào Chi đáp chắc Cúp máy xong, Nghiêm liền tranh thủ ngồi dịch châm cho anh một điếu “Sao thế cậu chủ Hoắc, buổi tối mặt mũi cứ khó vậy.” “Ngã gãy lưng rồi.” Nghiêm ngẩn ra, đảo mắt anh từ trên xuống dưới: “Thật giả đấy?” “Thật chứ, muốn chết.” Hoắc Hào phả ra một vòng khói, tàn thuốc vào gạt tàn, cúi lật danh bạ. “Mai tớ bệnh viện khám.” Bên thành phố, Kiều Vi cũng vừa đến nhà. Cô nhắn Quý Viên một tin đã về, sau khi tắm rửa bị lên giường, lại sáng mai không có tiết, bèn máy tính, đặt lịch kiểm sức khỏe ở bệnh Trước khi tắt máy, còn đăng nhập lần vào khung chat với em của Luật Tĩnh. Bên lặng im, avatar xám hiển trạng thái offline, câu hỏi ném như đá chìm xuống đáy biển. thất vọng khẽ thở dài. giường nằm, cả đêm toàn mơ giấc mơ quái dị, mơ màng màng khó khôn tả, khi thì mình bước hụt trên thác nước xuống tan nát, khi thì lại ba đứng trên mây đưa tay phía cô… Trời chưa đã bị dọa cho giật mình dậy. Cơn sợ trong dần tan, Kiều Vi ly nước trên tủ giường uống cạn, ngồi dậy lấy lại bình thật lâu rồi mới giường rửa mặt. Xe của đang sửa trong gara, trong đó mấy chiếc khác nhưng cô gọi cho chú Đàm, chỉ một bộ đồ giữ ấm, thấp vành mũ, đeo rồi ra ngoài. bệnh viện nào kha một chút, trời chưa đã có người xếp hàng, tối qua Kiều Vi đã đặt nhưng vẫn có người hẹn trước Đóng tiền, điền phiếu ở tiếp nhận xong, Kiều ngồi xuống băng ghế dài, chờ tá trung tâm khám khỏe gọi tên. Không hiểu từ lúc bước vào lòng bàn tay cứ đổ mồ hôi, mùi hỗn tạp trong không khiến cả người khó chịu. Trong lang có một đứa chừng sáu bảy tuổi gào không chịu lấy máu, khóc lúc gần hết hơi, Kiều Vi đã bắt đầu ù “Số 67, Kiều Vi.” “Kiều Kiều Vi có ở đây Y tá gọi liên mấy lần, đến khi gái bên cạnh nhìn số của cô nhắc một Kiều Vi mới chợt bừng đứng dậy. “Qua đây siêu âm.” Kiều Vi sau y tá thấp hơn cả một cái đầu bước phòng. “Cởi giày.” Bác trước máy móc khẽ lên chiếc giường hẹp: “Nằm lên Khác hẳn miền Bắc, trong ở thành phố G có lò sưởi, Kiều cởi áo khoác rồi xuống kéo cao áo khoảnh khắc làn da chạm phải khí, lông tơ khắp người tức dựng đứng, cô không được co rút lại, va lập cập. Các y khẽ trao đổi điều bác sĩ cúi đầu lên người cô một dịch lạnh ngắt. Trần nhà toát. Cảm giác ấy như thể thân biến thành miếng đặt trên thớt, lại giống cọng bèo xanh lênh trong nước, chìm nổi định. “Thả lỏng đi.” Bác sĩ khẩu trang nhắc: “Không đau đâu, từng đi siêu âm à? Sao dữ thế.” “Có lẽ lạnh quá.” Kiều Vi siết bàn tay trái vào lớp ga dùng một lần bên cố ghìm lại cơn run khẽ trong người. “Được rồi, sắp xong eo cô nhỏ thế, cho tôi bôi chất dẫn sóng chẳng còn mấy.” Bác sĩ cười: “Hít thở sâu.” đó, cô làm theo lời nghiêng trái rồi phải, thứ chất lỏng ấy chẳng đã bôi bao nhiêu chân mày bác sĩ lại lúc càng siết chặt, vô buột miệng: “Sao lại mờ… Chỗ nào nhìn rồi…” Thính lực của Vi rất nhạy, cô mơ hồ rõ vài câu. Chẳng bao bác sĩ liền đứng dậy, người nằm trên giường: “Cô chờ chút.” Không lâu sau, ta quay lại, phía sau còn cùng một bác sĩ nam “Chủ nhiệm, anh giúp xem qua, đây có phải khối u ở dạ dày không, thấy chưa dám chắc…” Người sĩ nam tuổi đã cao gọng kính, ngồi xuống chú nhìn màn hình rất lâu lại hỏi Kiều Vi thêm triệu chứng thường ngày. “Để thêm cho cô soi dạ dày và chụp X-quang tiêu hoá trên, sau khi đóng phí sẽ có y trực tiếp đưa cô đi.” “Bác tôi bị sao vậy?” Kiều Vi dậy. “Giờ chưa thể nói chắc.” lắc đầu: “Cô cứ làm soi dạ dày trước đã.” óc Kiều Vi mơ hồ, giường đi được mấy mới thấy đôi chân vừa vừa nhũn. Bóng lưng trông gầy gò đến Đợi người đi xa rồi, già mới đứng dậy, nuối khẽ lắc đầu. Đứa nhỏ còn quá trẻ. Siêu vốn để quan sát tạng đặc như gan, lách, bình thường dày không thể thấy rõ. mức siêu âm cũng soi được khối u dày thì tám chín phần bác sĩ cũng đã tay, vô phương cứu chữa. Chương Trước khi làm nội không đau, y cho cô một lọ tê cổ họng, Kiều uống vào, chỉ vài phút từ cằm xuống đến cổ đã rần, chẳng còn chút giác. Mạch máu của cô quá y tá cúi sát hồi lâu rồi mới cắm được gây mê toàn thân mu bàn tay, lúc ấy tháo dây garô. “Được rồi, đi.” Khi Kiều Vi tỉnh phát hiện mình đã ngoài phòng phẫu thuật. huỳnh quang trên trần bệnh viện chói đến nhức mắt, không khí mùi cồn và thuốc khử trùng. có cảm giác như thời đã trôi qua rất lâu khi cầm điện thoại thì mới hơn hai phút. Thuốc mê toàn thân chưa hết, mắt Kiều Vi đi, cả người đờ đẫn, mất một lúc lâu mới tay ngồi dậy, từng động đều chậm chạp. “Kiều Vi, nhà không đi cùng sao?” sĩ vừa lật hồ sơ hỏi. “Không có.” Đầu chưa lắc nổi, vừa đã choáng váng, chỉ khép mắt lại. “Vậy nên báo cho người một tiếng.” Bác sĩ đậy bút, ngẩng đầu nhìn chăm chú. “Người nhà thời không đến được, bác cứ nói thẳng với là được.” Lời thì ra như vậy nhưng lòng sợ hãi đến mức chỉ có Kiều Vi rõ. Giấc mơ đêm qua như đi trên vách núi, một điềm báo, cuộc trao đổi khẽ giữa hai bác sĩ nãy vẫn ong ong bên tai. chân cô lạnh buốt, toàn thân nỗi sợ vô hình bao Bác sĩ ngập ngừng thoáng, cuối cùng vẫn trải hồ ra, dùng bút chỉ vào phim chụp X-quang đặt trên đèn. Ánh đèn huỳnh xuyên qua lớp phim, hiện hình ảnh chụp ổ bụng. xem, khối u ở đây, đây đều có.” Ông dừng lại rồi đưa thêm tấm ảnh nội soi dày vừa mới in. “Tôi… Tôi hiểu đâu…” Kiều Vi theo xạ lùi lại rồi lại tấm phim chụp X-quang về: “Bác cứ nói thẳng kết quả cho “Chẩn đoán của tôi là thư dạ dày.” Câu nói ra chỉ trong một chớp mắt lọt vào tai Kiều Vi như kéo dài cả ngày, đầu óc trống trước mắt trắng xóa. rất lâu mới tìm lại được nói, khẽ lặp lại đoán trong cổ họng. thư dạ dày?” Bác sĩ vốn quen với những tình huống thế này nhưng thấy sắc mặt Vi thoáng chốc trắng bệch, vẫn sung thêm một câu: “Tất nhiên cần kết quả sinh thiết xác định được, chưa phút cuối, không ai dám khẳng chắc chắn trăm phần trăm.” thì tức là có đến chín chín phần trăm khả năng Kiều Vi cứng người lâu, hai chân hẫng như trên tầng mây, thậm chí trong chốc cô còn hoài nghi chưa tan hết, tất chỉ là một giấc mơ. Nghĩ ánh mắt cô dường lấy lại được chút thần sắc, động nhìn vào mắt bác sĩ: thể nào nhầm lẫn không? Sao lại…” “Nếu cô lo bệnh viện chúng tôi chẩn sai, cũng có thể đến khác kiểm tra lại.” Thế nơi cô đến vốn là bệnh viện tốt nhất như cả thành phố rồi. “Cũng đừng quá quan.” Bác sĩ khuyên nhủ: từng gặp bệnh nhân chẩn đoán thư dạ dày giai đoạn cuối mà vẫn sống thêm mười năm. Cô còn phải tin vào mình.” “Nếu không bất ngờ thì ngày nữa sẽ có kết sinh thiết, thứ tư cô lại lấy, lúc đó tôi sẽ cho cô làm thêm PET-CT.” luôn chuẩn bị sẵn sàng nhập viện.” Ánh đèn hành lang bệnh viện trắng mức rợn người, nhìn đâu thấy một màu ảm đạm. Vi không biết mình rời khỏi phòng khám cách nào, chỉ cảm đầu óc khi thì tỉnh khi lại mơ hồ, đi đường phải người khác mà cũng hề hay biết. Cô chưa giờ thất lễ đến này. Đi mãi, đến lúc bàn thật sự bước ra ánh nắng ngoài trời, Kiều Vi bàng hoàng nhận ra đây không phải một cơn ác có thể tỉnh lại. Từ độ vừa rồi của bác sĩ, tình trạng cô e là không khả quan. Chắc chắn sẽ không giai đoạn sớm, càng thể chỉ cần một ca phẫu là có thể dễ dàng bỏ. Ánh mắt Kiều Vi trở mờ mịt, cô quay đầu lại tòa nhà bệnh viện, bàn tay ướt đẫm mồ thoáng chốc cảm thấy mình không chút dũng khí nào để vào thêm lần nữa. Thế giới cô, từ khoảnh khắc khỏi bệnh viện đã hoàn toàn với lúc vừa bước vào. được vài bước, bàn mềm nhũn, cô buông mình ngồi một chiếc ghế dài cổng bệnh viện. Muốn bản thân bình tĩnh lại sắp xếp suy nghĩ nhưng cuối vẫn không thể làm Trên trời có chút nắng nhạt, hề mang lại hơi ấm, chợt phát hiện mình đang run rẩy, run, người cũng run, đợt lạnh lẽo liên ập đến. Trong lồng luôn có một giọng nói không chịu không ngừng vang lên vấn. Sao có thể vậy chứ? Tại sao lại là Vì sao hết lần này lần khác đều rơi vào cô? đã vất vả đi hôm nay, còn biết bao nguyện chưa thành, chẳng lẽ nỗ lực trước kia đều thành hư không sao? Cô vỗ ngực mà hỏi lòng, suốt hai mươi năm sống đời chưa từng làm điều trái với đạo đức, vậy thì sao căn bệnh vốn tưởng chừng xôi ấy lại rơi đúng người cô? Cô nghe rõ tiếng mình va lập cập, có thể kéo chặt thêm áo Không biết thời gian đã qua bao lâu, lâu đến từng khớp xương trên người Kiều cứng đờ, đau nhức, lúc cô mới mơ hồ nghe tiếng rung từ trong xách. Mãi sau mới kịp ứng, thì ra là điện đang reo. Cô lấy ra màn hình hiện lên năm cuộc nhỡ, tất cả đều từ số lạ trong thành phố. lẽ là chuyện gấp? Cô nghĩ. còn chuyện gì có thể hơn tin mình mắc bệnh nan chứ? Ngay khoảnh khắc cô vừa màn hình, điện thoại lại rung lần nữa, vẫn lạ kia. Cuối cùng cô vẫn nghe máy. “Alo.” Vừa thốt ra, Vi mới nhận ra cổ họng khàn đặc đến mức “Tôi là Kiều Vi.” Có là di chứng sau soi dạ dày buổi bỏng rát như thể có vết đang cháy sém. “Sao ngẩn thế, gọi mãi mới chịu bắt Giọng bên kia rõ ràng theo chút khó chịu. “Có gì không?” Kiều Vi cúi hờ hững đáp, cố khiến giọng mình nghe tự hơn. “Chi phí sửa chữa vụ nạn hôm đó tôi đã chuyển tài khoản cô rồi, đi.” Vừa nghe xong, Vi lập tức nhận người ở đầu dây bên Giọng của cái tên ông cháu cha đó trầm dễ nghe nhưng thực chỉ là lối nói khéo léo, cốt cách đã toát lên vẻ lổng. “Tôi biết rồi.” Cô đầu rồi cúp máy. điện thoại vào túi áo đến hai giây, chuông lại rung “Chỉ có vậy thôi Không còn gì khác nói với tôi sao?” Hoắc Hào Chi có chút không nổi. Đồ thần kinh. Lần Kiều Vi không đáp, dứt khoát máy. Đối phương dường như đã trước, ngay khi cô vừa bấm thì liền lập tức gọi “Rốt cuộc anh có thôi không!” Kiều Vi tức phát điên, đến nước rồi mà anh vẫn chịu để cô yên lấy một Đối phương im lặng khá lâu, như khó tin nổi Kiều thực sự nổi giận, một sau mới thấp giọng nói: “Tôi muốn nói... Cô ngẩng nhìn đi.” Kiều Vi cầm điện ngước lên, ánh mắt dừng lại phía đối diện con đường. Hào Chi mặc áo khoác công, lông mày mắt vừa vừa sắc, tay cắm trong túi đứng lười nhác dưới tuyết tùng, dáng người so với thường càng thêm cao ráo, thẳng Đèn xanh dành cho người đi bật sáng, anh hòa vào dòng đôi chân dài nổi bật, từng từng bước tiến lại gần. “Tôi đây mười phút rồi, giờ cô mới chịu nhìn.” Anh vẻ bất mãn, giọng trách móc. “Anh nghĩ tôi lý do gì để chú ý một kẻ chẳng liên Hoắc Hào Chi như dội một gáo nước lạnh, hứng, đá văng viên chắn đường trên mặt rồi là người đầu tiên bước bậc thềm bên này. “Phí xe tôi đã trả rồi, tiền viện phí thì bao giờ mới thanh toán cho Anh đứng chắn ngay trước mặt Vi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=12]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận