Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 59 / 71  ·  83.1%
Tường Vi Nhỏ
Chương 59
12/01/2026 22:09· 2,721 từ

Bàn tay Hoắc Hào Chi đặt trên bụng phẳng của cô, gió rít gào lướt qua tai, lạnh buốt bị cánh rộng lớn của người đàn ông lại ở ngoài, qua lớp cưỡi ngựa, Kiều Vi vẫn cảm hơi ấm bền bỉ lan quanh mình. Ngựa càng chạy nhanh, anh dần dần quản dây cương, Kiều Vi mất quyền khống chế, cô dứt nhắm mắt, mặc cho khí ẩm ướt trong ùa vào. Cô cảm thấy gương lạnh buốt, e rằng mũi đã ửng đỏ cái khoái cảm phóng khi cưỡi ngựa lao đi thế thực sự khiến người thấy tự do. “Vi Vi.” Hoắc Chi bất ngờ gọi. Vi theo phản xạ quay đầu, ngờ đúng lúc ấy, con tung mình lao vút qua rào cảm giác mất trọng từ tay chân ập đến. mắt lại.” Hoắc Hào Chi tiếng nhắc, tay nắm dây cương, cúi người xuống siết Vi trong vòng tay, sống cứng cáp lướt qua chóp mũi rồi ngay giây tiếp theo, môi mềm ấm đã phủ môi cô. Kiều Vi mở lần nữa. Gương mặt tuấn của Hoắc Hào Chi ngay trước mắt, trong đôi mắt sâu chỉ phản chiếu hình cô, như thể thế giới của anh chỉ còn mình cô mà thôi. Tim Kiều loạn nhịp. Cô cũng không là do cú nhảy khiến mình giật mình hay vốn từ đầu đã luôn căng thẳng thế. Cảm giác mềm nơi môi tựa viên sỏi rơi mặt hồ phẳng lặng, từng vòng sóng loang dần mãi. Vi không thích cái giác bị mất kiểm soát thậm chí còn muốn đưa tay lên đè ngực, cuối chỉ vội vã tránh mắt anh, quay mặt hướng khác. “Vi Vi, anh…” Hào Chi vừa thốt ra mới ra giọng khô khốc đã thật lâu chưa uống anh gắng sức siết dây cương mới đè nén cơn thôi thúc trong lòng. Anh dùng sức, Nguyên Đán dần chậm lại, không tiếng vó ngựa dồn dập đất, không còn tiếng gió xé tai, chỉ còn hơi thở gấp gáp sau quãng phi nước đại, một nặng nề khẽ nhẹ, trong nhịp quấn vào nhau ấy, mơ hồ lên một tầng ý vị gọi thành lời. Nguyên Đán vừa khởi động được chút thì bị dây cương ghìm chỉ còn chậm rãi đi, đi được một ngắn đã bực dọc giẫm xuống đất, hất tung bụi mù. ra họ đã phi ra xa, Kiều Vi cố gắng mình bình tĩnh rồi tiếp lời “Chúng ta quay về Hoắc Hào Chi vừa lại đã đi thẳng vào thay đồ, Kiều Vi thay từ lâu mà vẫn chẳng anh đâu. Quản lý đang chuyện với cô thì bị gọi cô bèn ôm một nước nóng, cúi đầu ngồi ghế trong phòng khách. nước bốc lên trên thành thủy tinh, tỏa ra làn mờ, bàn tay lạnh cứng của cuối cùng cũng cảm được chút ấm áp, để óc Kiều Vi tạm trống rỗng, mặc cho suy trôi dạt vô định. Kiều Vi rõ mình vừa rồi với nụ hôn của Hoắc Hào không hề thấy phản thậm chí còn âm chấp nhận, cô ý thức rõ rằng mình đang túng người khác, cũng đang dung cho chính mình. Cô không dám lại vừa nãy, cũng chẳng soi sâu vào nguyên do cảm giác lạ lùng lòng, bởi con người luôn tìm cái lợi mà cái hại, hễ Kiều Vi sâu đến tương lai, nỗi sợ lại từng đợt dâng lên lấp trái tim. Cô có chút hận. Cô chưa từng yêu ai, không biết tình yêu rốt là thế nào, có lẽ hồi từng có chút ngưỡng mộ cảm mến mơ hồ tất cả đều quá hão huyền, cả bản thân Kiều Vi chưa từng thật sự được. Nếu thật sự thì tình yêu hẳn phải sự kiềm chế và nhẫn nhịn, để người kia phải chịu toái hay tổn thương. nâng ly uống cạn, ấm vương trên thành ly nhanh chóng tan biến, viên phục vụ vẫn chưa lại nên Kiều Vi dứt đứng dậy, đi thẳng về phía phòng khách đến quầy trà, tự thêm cho mình một cốc. vừa rót được nửa chừng thì lưng bỗng vang lên một giọng “Có thể phiền cô giúp tôi một cốc nước không?” Người kia đứng ngay vị mà nhân viên ban vẫn đứng, có lẽ lầm cô làm việc Đợi nước trong ly của mình Kiều Vi mới nghiêng liếc qua một cái, sau lấy thêm một chiếc cốc tủ, tiện tay rót cho đối phương. Đến khi nước đặt trước mặt, Lâm Lan mới bừng tỉnh ra mình đã nhầm người, tuy phụ nữ trước mắt mặc đồ đơn giản từng cử chỉ đều lên phong thái được dạy cẩn trọng, hoàn toàn không giống nhân viên phục vụ. Hơn làn da cô ta trắng mịn, dáng có vẻ mảnh mai ớt nhưng gương mặt lại vô xinh đẹp, cằm hơi nhọn, nhạt chỉ phớt một chút kiểu đẹp khiến người ta rời mắt. “Xin lỗi.” Lâm Hân vội hoàn hồn, bưng nước lên, vì sự thất lễ mình mà cất lời xin lỗi. phương chỉ gật đầu, rõ ràng để chuyện ấy vào Người phụ nữ cầm ly bước vòng qua quầy, rất đã đi ra cửa, mãi lúc này Lâm Hân Lan nhận ra, bóng lưng gầy đến lạ. Gầy đến mức nhịn ăn suốt tháng thì cô ta cũng bao giờ đạt đến sự mai ấy, vạt áo nhẹ lay động, như thẳng vào tim người nhìn. Mãi khi có người bước che khuất tầm mắt, Lâm Lan mới dời ánh nhìn đi. Hoắc.” Cô ta cong nở nụ cười, khẽ gọi vừa tới một tiếng: "Sao cậu Hoắc còn bận gì à, đến giờ vẫn chưa thấy?” lo.” Người đàn ông mỉm đẩy gọng kính trên sống mũi: đã gọi điện cho ấy rồi, cô vừa xuống bay, trước tiên cứ nghỉ một chút đi.” “Không đâu, tôi không mệt.” tôi đưa cô đi một vòng.” Hoắc Trọng Anh đặt lên mu bàn tay cô "Mấy việc này cứ nhân viên làm là được.” ta có gương mặt không trông nho nhã, cư xử lịch ra dáng một người đàn phong độ, dịu dàng dìu ta về phía phòng nghỉ. Lâm Lan cũng mỉm cười, léo tránh khỏi bàn tay chỉ đến khi anh ta không nhìn thấy, gương mặt cô ta thoáng hiện nét chán ghét. khi đến thành phố G, Vu đã nói với ta rằng Hoắc Hào Chi sẽ đón ở sân bay rồi cùng ăn một bữa, nào khi máy bay hạ người xuất hiện lại là trai của bà ta. Trong giới tin tức truyền đi nhanh, tất nhiên cô ta sẽ ngây thơ tin vào mấy lời nhận hay đơn kiện báo, nếu không phải còn nể hai nhà, chỉ riêng cái háo sắc như Hoắc Trọng Anh, chuyện thôi cũng thấy bẩn Lúc này, sau khi Vi uống xong ly nước hai, cuối cùng Hoắc Hào Chi xuất hiện, chỉ là lần sau gương mặt bình ấy lại giấu kín một chút dữ khó nhận ra. cố ý che giấu cảm xúc, muốn để cô phát nhưng Kiều Vi vẫn nhận ra. lòng cô thấy lạ, chốc lát mà anh nổi giận rồi sao. “Vi để anh gọi người đưa em trước, chiều nay anh sẽ đến viện.” “Có chuyện gì vậy?” Kiều đứng dậy nhìn anh. nay còn nói sẽ chơi ngày, vậy mà lúc giọng Hoắc Hào Chi lại vương vội vàng, thấp thoáng ý muốn cô đi sớm. “Thôi Vừa cất lời, anh lại đổi nhanh chân bước tới trước cô, giúp cô quàng rồi nắm tay: "Anh đưa em trước, nửa ngày còn để sau, hôm khác đi tiếp…” “Chuyện này cũng sau được à?” Kiều Vi dở dở cười. “Tất nhiên rồi.” Kiều Vi chống chế, anh trợn nhẹ, bàn tay siết chặt hơn. Kiều Vi không gặng hỏi được nguyên do thường từ miệng Hoắc Chi nhưng chẳng bao lâu, đã biết. Hoắc Hào Chi tay cô đi ngang hành lang và phòng khách lớn, tầng thì gặp một một nữ. Người đàn kia là Hoắc Trọng Anh, người phụ nữ chính là Kiều Vi vừa gặp phòng nước, đối phương nhìn thấy tay hai người nắm chặt thì gương hiện rõ nét ngạc nhiên. “Hoắc Chi, khó lắm cô mới sang thành phố chơi mà cậu thì…” Ánh mắt đàn ông đảo qua lại mấy người, trên mặt lộ phần khó xử. Trong Hoắc Hào Chi chấn động, anh tiên nghiêng đầu nhìn mặt Kiều Vi. Anh vốn để cô về trước vì gặp Lâm Hân Lan sẽ khó thích, lần trước chuyện xem Kiều Vi đã biết, phải vả lắm thì tình cảm anh mới có chút tiến triển, tuyệt đối không cho phép kỳ chuyện ngoài ý muốn chen ngang phá hỏng. này, giữa hàng mày mắt Hoắc Trọng Anh vẻ đắc ý, hiển nhiên anh ta đang chờ xem trò không cần đoán cũng biết anh dẫn người vòng vèo khắp chính là để tạo cảnh này. Kiều Vi còn hiểu rõ tình hình, lại người phụ nữ đối diện lên tiếng cười với cô “Lại gặp nhau rồi.” “Các từng gặp?” Hoắc Trọng Anh xen “Ừ, vừa ở phòng nước.” phụ nữ đáp rồi đưa ra: "Tôi là Lâm Lan.” “Kiều Vi.” Ngập một thoáng, Kiều Vi vừa định tay phải ra để tay đối phương thì Hoắc Chi đã giữ chặt tay nhất quyết không chịu buông. phương đưa ra là tay nhiên Kiều Vi không thể đưa tay trái ra “Hoắc Hào Chi.” Thế ràng quá thất lễ, Kiều chỉ đành hạ giọng gọi anh tay, nào ngờ anh lại cố siết chặt hơn, chặt mức cô chẳng thể nhích. Lâm Hân Lan cúi rụt tay về, vẻ mặt không vui giận, ánh nhìn rơi mười ngón tay đang siết của hai người nhớ lại câu Hoắc Hào từng nói hôm nọ. từng bảo, anh đã người mình thích, xem ra toàn không phải lời bâng quơ. thể nào nhà họ Hoắc biết nhưng vẫn sắp cho hai người đi xem đủ thấy chú Hoắc vốn hề hài lòng với người vợ anh đã chọn. Rõ ràng đâu phải ai muốn bước vào nhà họ Hoắc cũng được. Nghĩ khóe môi cô ta gượng cong lên rồi mở nói: “Lâu nay vẫn nghe danh trường đua ngựa của anh, chủ Hoắc, sao thế, không định tôi đi dạo một vòng biết à?” Trường đua ngựa Tây có lịch sử lâu đời và đai rộng lớn, hằng năm lại xuyên tổ chức các thi đấu, đúng là thánh trong lòng những người ngựa. Cô ta đã nói mức này nhưng Hoắc Hào lại là người chẳng hề nể hơn nữa còn cực kém ga lăng, anh bàn tay đang đan chặt với Vi, đưa lên lắc lắc mặt hai người: “Tôi đưa bạn gái về rồi, lỗi nhé, quản lý Phương sẽ đón hai người.” Quả nhiên, anh tức vẫy tay gọi lý trang trại tới tiếp khách, đó bước sang một cúi giọng dặn dò vài Hoắc Hào Chi càng thả bao nhiêu thì Hoắc Anh càng hả hê bấy nhiêu, ta chỉ mong cậu em này làm hỏng chuyện cưới cho xong, ngoài mặt thì hạ trấn an Lâm Hân nhưng ánh mắt lại thoảng liếc nhìn Kiều Vi. nói, cậu em này là biết chơi. Dù đã khoác áo dày cộm nhưng không che nổi vòng eo thon đến mức một bàn ôm trọn, đôi mày cùng ánh mắt trong như hồ nước, cả người ra vẻ yếu ớt, thứ đẹp manh mang bệnh khí lại càng khiến người ta lòng thương xót. Người anh từng chơi qua thì nhiều, thôi cũng đủ biết, nếu có đè một mỹ nhân như xuống dưới thân, nhìn cô vừa vừa thở dốc thì gì kích thích hơn. Anh hoàn toàn không hay lúc này Hoắc Hào Chi nghiến răng dặn quản “Nói cho phòng khách, sau nếu Hoắc Trọng Anh còn đến thì lập tức gọi bảo vệ thẳng ra ngoài.” Nói xong, anh chẳng nói thêm gì nữa, chỉ hững gật đầu coi chào rồi nắm tay Kiều kéo thẳng xuống lầu. Vì lạnh nên trước khi cửa anh còn cúi chỉnh lại khăn quàng cho khóe mắt đuôi mày nhuốm vẻ dịu dàng, trông chẳng chút nào so với những gì ta từng thấy và từng nghe anh. Bóng dáng đôi trai gái sắc ấy dần xa. lúc này, Lâm Hân nào còn không hiểu, e rằng dĩ từ đầu đến cuối Vu nói Hoắc Hào sẽ ra sân bay đón chỉ là lừa gạt, căn người trong cuộc chưa từng ý. Chỉ là cô không ngờ, một kẻ phóng túng nghênh như Hoắc Hào thì người anh thích chính là kiểu dịu yếu ớt như Kiều Vi. Trong Lâm Hân Lan dâng lên một bức bối khó tả e rằng bất cứ người phụ nào trên đời này phát hiện sức hút của mình toàn vô hiệu với một thì cũng đều chẳng thể thấy chịu. Vốn dĩ cô luôn là người tự về nhan sắc, ngay khi đi du học cũng chưa thiếu người theo đuổi, cuối cùng lại sầm phải cái đinh cứng mang Hoắc Hào Chi. Nghĩ đến đó, ta chợt nhớ tới mắt dịu dàng của Kiều Cũng đúng thôi, đàn vốn khó thoát nổi tay dịu dàng, bất kể là cũng vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=59]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận