Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 71  ·  18.3%
Tường Vi Nhỏ
Chương 13
12/11/2025 14:45· 1,704 từ

Trước khi làm nội soi đau, y tá đưa cho một lọ thuốc tê họng, Kiều Vi uống vào, vài phút sau từ cằm xuống cổ đã tê rần, còn chút cảm giác. máu của cô quá y tá cúi sát tìm lâu rồi mới cắm được gây mê toàn thân vào mu tay, lúc ấy mới dây garô. “Được rồi, vào Khi Kiều Vi tỉnh lại, phát hiện mình đã nằm ngoài phẫu thuật. Đèn huỳnh trên trần bệnh viện sáng đến nhức mắt, không khí toàn cồn và thuốc khử trùng. Cô cảm giác như thời gian trôi qua rất lâu nhưng cầm điện thoại nhìn mới hơn hai mươi phút. Thuốc toàn thân chưa tan hết, Kiều Vi mờ đi, cả đờ đẫn, phải mất một lúc mới chống tay ngồi dậy, cử động đều chậm chạp. “Kiều người nhà không đi sao?” Bác sĩ vừa lật vừa hỏi. “Không có.” cô còn chưa lắc nổi, vừa đã choáng váng, chỉ khép mắt lại. “Vậy vẫn báo cho người nhà tiếng.” Bác sĩ đậy bút, ngẩng đầu nhìn chăm chú. “Người nhà thời không đến được, sĩ cứ nói thẳng với tôi được.” Lời thì buông như vậy nhưng trong lòng hãi đến mức nào, có Kiều Vi mới Giấc mơ đêm qua như bước trên vách núi, tựa một báo, cuộc trao đổi khe khẽ hai bác sĩ ban nãy vẫn ong bên tai. Tay chân cô buốt, toàn thân bị nỗi vô hình bao trùm. sĩ ngập ngừng một thoáng, cùng vẫn trải hồ sơ ra, bút chỉ vào tấm phim X-quang đặt trên hộp đèn. đèn huỳnh quang xuyên qua lớp hiện rõ hình ảnh chụp bụng. “Cô xem, khối u đây, ở đây đều có.” ta dừng lại rồi đưa thêm cô tấm ảnh nội soi dày vừa mới in. Tôi không hiểu đâu…” Vi theo phản xạ lại rồi lại đẩy tấm chụp X-quang về: “Bác sĩ cứ thẳng kết quả cho “Chẩn đoán của tôi ung thư dạ dày.” nói bật ra chỉ trong chớp mắt nhưng lọt vào Kiều Vi lại như kéo cả nửa ngày, đầu óc trống trước mắt trắng xóa. mất rất lâu mới tìm lại giọng nói, khẽ lặp lại chẩn trong cổ họng. “Ung thư dày?” Bác sĩ vốn đã với những tình huống như này nhưng thấy sắc mặt Kiều thoáng chốc trắng bệch, vẫn sung thêm một câu: nhiên còn cần kết quả thiết mới xác định được, đến phút cuối, không ai khẳng định chắc chắn trăm phần Thế thì tức là có chín mươi chín phần trăm khả rồi. Kiều Vi cứng người rất hai chân hẫng như dẫm tầng mây, thậm chí thoáng chốc cô còn hoài nghi chưa tan hết, tất cả một giấc mơ. Nghĩ ánh mắt cô dường như lại được chút thần sắc, bất nhìn vào mắt bác sĩ: thể nào nhầm lẫn không? tôi lại…” “Nếu cô lo bệnh viện chúng tôi chẩn sai, cũng có thể đến nơi kiểm tra lại.” Thế nơi cô đến vốn đã là viện tốt nhất gần như cả phố G rồi. “Cũng đừng bi quan.” Bác sĩ khuyên “Tôi từng gặp bệnh nhân đoán ung thư dạ dày giai cuối rồi mà vẫn sống hơn mười năm. Cô trẻ, phải tin vào mình.” “Nếu có gì bất ngờ thì ngày nữa sẽ có kết quả thiết, thứ tư cô quay lấy, lúc đó tôi sẽ cho cô làm thêm PET-CT.” “Phải chuẩn bị sẵn sàng để nhập Ánh đèn trong hành lang viện trắng đến mức rợn nhìn đâu cũng thấy một ảm đạm. Kiều Vi không mình đã rời khỏi khám bằng cách nào, cảm thấy đầu óc khi tỉnh táo, khi lại mơ hồ, đường va phải người khác cũng chẳng hề hay biết. chưa bao giờ thất lễ đến này. Đi mãi, đến lúc bàn thật sự bước ra dưới nắng ngoài trời, Kiều mới bàng hoàng nhận ra rằng không phải một cơn mộng có thể tỉnh lại. thái độ vừa rồi các bác sĩ, tình của cô e là không khả quan. Chắc chắn sẽ phải giai đoạn sớm, càng không chỉ cần một ca phẫu có thể dễ cắt bỏ. Ánh mắt Vi trở nên mờ mịt, cô đầu nhìn lại tòa nhà viện, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, thoáng cảm thấy mình không còn dũng khí nào để vào thêm lần nữa. Thế giới cô, từ khoảnh khắc rời bệnh viện đã hoàn toàn khác lúc vừa bước vào. Đi vài bước, bàn chân nhũn, cô buông mình ngồi xuống chiếc ghế dài trước cổng bệnh Muốn ép bản thân bình tĩnh để sắp xếp suy nhưng cuối cùng vẫn không làm được. Trên trời có chút nhạt, chẳng hề mang hơi ấm, cô chợt hiện cơ thể mình đang rẩy, tay run, người cũng run, đợt lạnh lẽo liên ập đến. Trong lồng ngực luôn một giọng nói không chịu không ngừng vang lên vấn. Sao có thể như chứ? Tại sao lại là Vì sao hết lần này đến khác đều rơi vào cô? đã vất vả đi đến nay, còn biết bao nguyện vọng thành, chẳng lẽ mọi nỗ lực kia đều hóa thành hư không Cô tự vỗ ngực mà lòng, suốt hơn hai năm sống trên đời từng làm điều gì trái với đức, vậy thì vì sao bệnh vốn tưởng chừng xa xôi lại rơi đúng vào người Cô nghe rõ tiếng răng va lập cập, chỉ có thể chặt thêm áo khoác. Không biết gian đã trôi qua bao lâu đến mức từng khớp trên người Kiều Vi đờ, đau nhức, lúc này cô mơ hồ nghe thấy tiếng rung trong túi xách. Mãi mới kịp phản ứng, ra là điện thoại reo. Cô lấy ra xem màn hiện lên năm cuộc nhỡ, tất cả đều từ một lạ trong thành phố. Có lẽ chuyện gấp? Cô nghĩ. Nhưng còn gì có thể gấp tin mình mắc bệnh nan y Ngay khoảnh khắc cô tắt màn hình, điện thoại lại lên lần nữa, vẫn số lạ kia. Cuối cô vẫn bấm nghe máy. Vừa thốt ra, Kiều Vi mới ra cổ họng mình đặc đến mức nào: là Kiều Vi.” Có là di chứng sau khi dạ dày buổi sáng, bỏng như thể có vết rách cháy sém. “Sao ngẩn thế, gọi mãi mới bắt máy?” Giọng bên rõ ràng mang theo chút khó “Có việc gì không?” Vi cúi đầu, hờ đáp, cố gắng khiến giọng nghe tự nhiên hơn. “Chi phí chữa vụ tai nạn đó tôi đã chuyển tài khoản cô rồi, xem Vừa nghe xong, Kiều Vi tức nhận ra người ở dây bên kia. Giọng của cái con ông cháu cha trầm ấm dễ nghe thực chất chỉ là lối khéo léo, từ cốt cách toát lên vẻ lêu lổng. biết rồi.” Cô gật rồi cúp máy. Cất thoại vào túi áo chưa đến giây, chuông lại rung lên. vậy thôi à? còn gì khác muốn với tôi sao?” Giọng Hoắc Chi có chút không nổi. Đồ thần kinh. này Kiều Vi không đáp, dứt cúp máy. Đối phương dường đã đoán trước, ngay cô vừa bấm cúp liền lập tức gọi “Rốt cuộc anh có đi không!” Kiều Vi tức đến điên, đến nước này mà anh vẫn không để cô yên lấy khắc. Đối phương im khá lâu, dường như tin nổi Kiều Vi thực sự giận, một lúc sau mới thấp nói: “Tôi chỉ muốn nói... ngẩng đầu nhìn đi.” Vi cầm điện thoại lên, ánh mắt dừng lại đối diện con đường. Hoắc Chi mặc áo khoác công, lông mày mắt vừa vừa sắc, tay cắm trong túi đứng lười nhác dưới tuyết tùng, dáng người so với thường càng thêm cao thẳng tắp. Đèn xanh dành cho đi bộ bật sáng, anh vào dòng người, đôi chân nổi bật, từng bước từng bước lại gần. “Tôi đứng đây mười rồi, bây giờ chịu nhìn.” Anh tỏ bất mãn, giọng đầy trách “Anh nghĩ tôi có do gì để chú ý đến kẻ chẳng liên quan?” Hào Chi như bị một gáo nước lạnh, mất hứng, văng viên sỏi chắn trên mặt nhựa rồi người đầu tiên bước lên thềm bên này. “Phí sửa xe đã trả rồi, còn tiền phí thì bao giờ cô mới toán cho tôi?” Anh chắn ngay trước mặt Kiều

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=13]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận