Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 71  ·  7%
Tường Vi Nhỏ
Chương 5: Bản concerto cho violin cung mi thứ
22/10/2025 23:32· 1,471 từ

Kiều Vi không có tâm để cười. Cô lùi lại hai để giữ khoảng cách anh, cúi đầu nhìn cản xe vỡ nát nằm rác trên mặt đất, nhiên ngẩng đầu hỏi ngược "Anh thấy việc gặp nhau trong cảnh này là một đáng để vui vẻ Cô đứng thẳng người, nói nhẹ nhàng, tốc chậm rãi, phát âm ràng. Âm cuối của câu nói bổng lên như một đá ném ra. Khi người khác còn chưa hiểu ý anh đã nheo mắt lại bất ngờ. Ánh mắt dừng lại trên người cô hai không nói gì, lại chuyển ra phía sau nói anh trở nên trầm hơ "Ai đã đưa cái thằng nhóc đến đây?" Anh đang trách đám người phía sau, nhưng cũng có thể là hỏi cho nghe. Mặc dù ngày vẻ mặt anh luôn nhả, không nghiêm túc nếu vị ma vương này thực cau có, không một công bột nào dám lên tiếng. khí căng thẳng một lúc lâu, cùng cậu bé kia khẽ gọi "Anh hai, là em nhất quyết đến, một mình em một mình em chịu, liên quan đến họ." "Ồ." Hoắc Chi khịt mũi khinh Anh lười biếng đút tay túi quần, khóe môi lên một nụ cười ẩn chế giễu: "Nếu đã trượng như vậy, thì hậu quả tự chịu. Chuyện của mình thì giải quyết đi." Nói anh quay lưng và bước "Anh hai!" Cậu bé vội vã theo, ôm chặt lấy cánh tay gần như khóc òa lên: "Em rồi! Em sai rồi! không thể tuyệt tình em ở đây được. Nếu mẹ mà biết thì em mất!" "Nếu mày dám bôi mắt nước mũi lên anh nữa, mày cũng sẽ chết Cậu bé buông tay ra như điện giật. Hoắc Hào Chi ghét phẩy tay đẩy cậu ra, rồi mới quay lại. Xe đua có lực kéo trên đường công cộng môi phức tạp, mỗi lần tốc hay tránh né đều thể khiến xe mất soát. Nhưng với đường rộng, ít và trên đường cao tốc chưa có chướng ngại vật giảm mà thằng nhóc Từ Tây này vẫn có thể xe thành ra thế quả thật là quá xấu hổ. mắn là tài xế của Vi có kinh nghiệm xe lâu năm, xử lý tình khẩn cấp rất tốt. Mercedes S500 phía trước bị một mảng lớn ở đuôi bị lõm xuống, có thể thấy vài vết nứt. ra, chiếc xe của cậu kia còn thê thảm hơn, đầu xe bị hư hại và khói, trong mắt Hoắc Chi đã là một đống phế Anh nhẹ nhàng đá vào trước xẹp lép của chiếc đua hai cái, nghiêng đầu: "Chi sửa chữa, bồi thường sẽ nó chịu trách nhiệm. Tiền thuốc tổn thất tinh thần người cứ ra giá, sẽ xin lỗi một tiếng, hôm nay coi như xong, được Theo lý mà nói, họ Hoắc ở tận đế "núi cao hoàng đế nên không thể với tới. Nhưng cái địa phương này, e không có ai dám không mặt vị công tử bột do không gì khác, nhà Hoắc có gốc rễ sâu chỉ nhúc nhích một chút, cả sẽ rung chuyển không ai muốn tội với họ. Hơn thành phố G vốn là đại doanh của nhà ngoại Hoắc Chi, công ty đóng tàu Từ Hai điều này cộng lại, Hào Chi dù có chọc thủng lỗ trên trời ở thành G, e rằng cũng ai dám nói một lời phản Những điều này Kiều Vi biết nhưng cái cảm giác mạng lơ lửng trên ranh sống chết vừa rồi, cô nhớ mồn một. Một luồng khí bất nghẹn lại trong lồng ngực. không ưa dáng vẻ vô tư bất cần đời của người đàn này. Cứ như thể sự toàn của người khác trong mắt không đáng bằng một trò chơi. có dấu hiệu báo trước, đột nhiên hỏi cậu "Cậu chưa thành niên phải "Cậu có thể cho tôi xem lái xe của cậu không?" Không được câu trả lời, Vi quay sang hỏi người trước mặt cậu bé. Hào Chi ngẩng đầu lên. minh thư cũng được?" Chỉ trong khoảnh khắc, tất cả người xung quanh đều ngừng nói. khí tĩnh lặng đến đáng Hoắc Hào Chi vẫn thản đút tay vào túi không nhúc nhích. Tuy nhiên, ánh của anh lúc này mới sự trở nên nghiêm túc. mắt đen láy nhìn sâu đôi mắt của Kiều như muốn tìm hiểu đồ sâu xa của cô. Đường tốc vành đai được xây cao, hai bên đều là núi. đông chỉ còn lại những cây trơ trụi. Có luồng gió lạnh ẩm ướt lùa thung lũng, táp vào mặt mũi đau rát. "Xem ra không đoán sai." Khi xe, Kiều Vi không khoác áo khoác. Cô đến mức răng run cầm cập nhưng vẫn cắn răng sau, ưỡn thẳng sống nở một nụ cười nhạt nhẽo giễu: "Cách giải quyết tai nạn các người thật là giống nhau đúc." Dựa vào thái độ Tịch Việt đối với Hoắc Chi, nếu mẹ của Kiều biết chuyện hôm nay, chắc chắn sẽ không bỏ qua. chí có thể sẽ chỉ mũi cô mà giáo huấn Kiều Vi tuyệt đối hối hận. Cô không thừa hưởng sự tự do, phóng từ cha mình, mà còn cả bướng bỉnh. Sống trong giới đáng lẽ không nên có cái cách không hợp thời như Nhưng nếu phải cúi mình làm ý mình, trong mắt Kiều Vi, đó không khác gì tự lòng tự trọng bản thân. "Chú Đàm, gọi điện Có chuyện gì cứ để sát đến xử lý công Cháu không thích giải quyết riêng." Vi cúi đầu dặn dò, vạt áo lại, khoanh tay lấy chiếc áo khoác len, đi định quay về xe để gió. Nhưng đi được hai bước, tay cô đã bị nắm lại. giữ không mạnh nhưng nhiệt trên bàn tay đó bức người, giống như hai thế băng và lửa so bàn tay đã lạnh cứng của Kiều Vi ghét bỏ tay anh ra như vướng phải dơ. "Không cần khuyên tôi sẽ không thay đổi định xe hỏng đã có công bảo hiểm. Sau khi cảnh giao thông đưa ra biên xác định lỗi, tôi biết anh có rất nhiều cách." "Tôi có ý định khuyên nhủ." xin hỏi còn chuyện nữa?" "Em gái kế Tịch Việt...?" Anh buông vô tội chớp mắt cái, rồi lại trở về vẻ bất cần đời: "Tên cô, tối qua tôi nghe chưa lắm." "Thế à?" Kiều Vi cuối cũng quay đầu nhìn Đôi mắt Hoắc Hào Chi cả khóe mi cũng như theo vài phần tình ý, người anh cứ như một loài vật dưới ánh mặt trời, ngông cuồng. Một công tử được nuông chiều, lớn lên trong lụa mà không cần phải sắc mặt người khác, lẽ rất khó học được quan tâm đến cảm của người khác và cũng hiểu được cách đối tôn trọng với mọi người. "Dù chúng ta cũng không có bất mối quan hệ nào. cả có nói cho biết, anh cũng sẽ nhanh quên thôi." Kiều Vi không anh nữa, sải bước nhanh về phía trước: coi như lần này cũng nghe rõ đi." Giọng nói trầm nhanh chóng chìm vào trong gió Cô quay lưng đi, chỉ để một bóng lưng cao gầy, chiếc thon gọn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=5]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận