Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 71  ·  11.3%
Tường Vi Nhỏ
Chương 8
02/11/2025 15:12· 2,145 từ

Khi cậu chủ Hoắc chuyển từ sạn Peninsula đến nhà mới, đó một ngày đẹp hiếm có trong đông. Tối qua vừa tàn tiệc nửa đêm, anh định nằm thư giãn một cách thoải mái tĩnh, thì sáng sớm đã ba, năm người bạn tập lại, nói là để chúc anh dọn về nhà mới. Người đến tận cửa rồi, không nào đuổi họ về được, Hào Chi đành tìm chút để làm, vừa làm đối phó với họ. cậu chủ Hoắc, trước cũng là vườn." Khôn đi đi lại lại vòng, trêu chọc: "Cũng khá là tĩnh đấy." Đúng vậy, Hoắc Chi mua nó chính sự yên tĩnh. "Sao, không là định sống ở phố G lâu dài đấy "Cũng chưa biết chừng." Hoắc Chi khẽ gật đầu: đô gần đây phiền phức quá, ào đau cả tai." "Nhưng không thể phủ nhận, căn nhà tạm này không hề lỗ. trường thật sự tốt, không khí trong lành." Lâm Dĩ Thâm, đang ngồi chỉnh tề trong bộ trên chiếc ghế mây bên hồ và chơi bài một mình, lên đồng tình. "Dừng lại, thẩm mỹ của cậu không tớ." Nghiêm Khôn vẫy tay tục: "Nhìn cái giá đồ cổ được chạm khắc hoa tinh xảo và đồ nội thất gỗ lim trong nhà Chỉ có mấy ông cán về hưu như cậu mới biết thức." Lúc mua, Hoắc Hào thật sự không xem xét môi trường. Chỉ là chán ở khách sạn, vừa hay người trong giới hỏi, anh liền Không phải là không có chỗ nhưng dù nhà có rộng rãi nào đi nữa, người đa số không thích cùng người lớn tuổi. giấc không hợp, lại bị quản nhiều nên đều thích ra tự lập một nơi riêng. này, anh nhìn kỹ quả thực là một ngôi nhà thoải mái. Trên bầu trời, mây nhạt, nắng ấm áp, trước sân lan Nam Phi mọc tươi tốt. biết là hoa hồng của nào ở bên cạnh đã đầy hàng rào sắt, mùa vẫn chưa tàn, vươn sang mấy Có lẽ vì thành G gần biển, mùa cũng không quá lạnh, hoặc người làm vườn chăm sóc quá hoa nở rộ trên tường, mùi thanh khiết lan tỏa trong khí se lạnh. "Đồ đạc là do chủ cũ lại, nếu ai muốn mang về. Chỗ của tớ đủ để chứa." Anh cởi áo choàng tắm, bào chữa cho ngôi của mình vài câu: "Bố cục trong cũng được, sửa sang lại chút là có thể Dứt lời, không đợi trả lời, anh đeo kính vào lặn xuống hồ bơi một cú nhảy cá tiêu Hồ bơi có hệ sưởi nên cũng không lạnh khiến Nghiêm Khôn xuýt không ngớt. Anh ấy đã thèm cơ bên hông của Hoắc Chi từ lâu rồi. ấy cũng chăm đi phòng lắm, sao lại không luyện cơ bụng V-line như vậy Nghĩ đến đây, anh ấy lại ra một chuyện khác. Đợi khi Hoắc Hào Chi được vài vòng liên tục ngóc đầu lên khỏi mặt Nghiêm Khôn mới bí lên tiếng: "Cậu cả cậu có biết hàng xóm của cậu là ai không?" Hoắc Chi không mấy hứng thú, trên mép hồ bơi dốc, vẩy sạch nước tóc, cuối cùng mới tốn đáp lại để thỏa cơn muốn kể lể bạn: "Ai?" "Nhà họ Điều này mới thật sự mất Hoắc Hào Chi nghĩ. "Nói là tớ đã gặp không ít gái xinh đẹp rồi, nhưng con gái kế của họ Tịch mới thực sự xinh Cái khuôn mặt đó, eo đó, đôi chân không có gì để chê Khí chất cũng tốt nữa, nhìn không chán!" Anh ấy lể một cách sinh động cho người. "Đừng có mà nông làm gì có chuyện khoa trương thế?” Có người không "Những người đẹp nhất trong ai mà không động chạm dao chút ít." "Hừ, cậu đừng kích tớ." Nghiêm Khôn hứng chí: cậu đừng thấy cái thằng Tịch Việt đó ngày nào cũng vẻ đạo mạo đứng đắn, thật ra vẫn thèm khát cô gái của mình chết đi Vì cô em gái này, chí những chuyện của người lớn không thù hằn nữa. Không đẹp thì làm gì có đó? Có cơ hội cậu tự đến gần mà đảm bảo sẽ thấy tâm thư thái." Lúc nào Khôn cũng dùng từ lung tung, hôm nay Hoắc Hào Chi không phản đối. Mấy ngày trước bên ngoài phòng hòa khoảnh khắc Kiều Vi ngồi dưới đất ngẩng đầu nhìn anh thực sự cảm thấy bất ngờ. Trước đó khi va xe, anh còn huýt sáo cô. Hoắc Hào Chi nghĩ, vừa chống tay đứng dậy, về phòng tắm. Vừa đi được bước, anh lại nghe Nghiêm Khôn thở dài câu đầy tiếc nuối: "Nhưng suýt quên mất, cậu chủ của chúng ta lại thích người đặn. Quả là lãng phí cơ hội gần gũi." Chân anh đảo, suýt ngã anh quay đầu dùng hết sức ném chiếc tắm qua trúng ngay sau của Nghiêm Khôn. Khi Khôn còn đang ngơ ngác, Hào Chi nheo mắt nguy hiểm nhìn anh nói từng chữ một, giọng xuống: "Cậu muốn chết, còn dám đến." Nghiêm Khôn quả ngoan ngoãn ngậm miệng, người giơ tay đầu hàng: rồi được rồi, cậu Hoắc, lần sau tớ mà nhắc thì cho tớ xuống địa bị rút lưỡi!" Nhưng đợi Hào Chi vào phòng cuối cùng anh ấy cũng nhịn được ôm bụng cười. Ngay Lâm Dĩ Thâm đang ngồi nghiêm cũng không nhịn được run tay khiến bài poker rơi Những người khác có tò đến mấy, Nghiêm Khôn cũng vẫy tay nhịn cười: không muốn bị rút lưỡi đâu." Hoắc Hào Chi vừa tròn mười tuổi, mấy người bạn muốn anh cứ mãi vùi trong gara sửa xe nữa, bèn công sức tìm kiếm loạt phụ nữ đủ đủ kiểu, định giúp anh mở một thế giới mới. Thế anh nhìn cô này cũng xấu, nhìn cô kia chê xấu. Cuối cùng, không thể không chọn, anh chọn một cô diễn viên phụ tiếng với thân hình đầy Anh nói là người gầy đụng đau tay, hóa ra coi nữ như cái gối. Ai ngờ, vào phòng được mười phút, cô viên phụ đó đã ôm quần khóc lóc chạy ra, vừa vừa tố cáo: "Mấy người không sỉ nhục người khác như Khi mọi người nghĩ rằng chuyện mười phút này đủ cười cả đời, thì đột nhiên hiện Hoắc Hào Chi thậm còn chưa cởi chiếc mi. Anh bước ra khỏi ném chiếc bao cao su đưa cho lên bàn và bố ai dám nhắc lại chuyện thì sẽ tuyệt giao. người tò mò tìm riêng thì mới biết Hôm đó dưới ánh đèn ảo trong phòng riêng, phụ nữ bôi phấn làm trắng da lên người. vào phòng, cô ta vô tình quệt vào chiếc áo mi của cậu chủ Không biết cô ta loại kem nền của ai, nhưng một lúc sau đã bị dị và nổi mẩn đỏ li ti người. Cậu chủ Hoắc vốn đã chịu vì chiếc áo sơ mi bẩn, khi bật đèn trắng lên, thấy khuôn mặt đó anh bị ngay lập tức. Mấy năm dù có chơi bời thế chỉ vì nỗi ám từ ngày hôm đó, dù người xinh đẹp, nhiệt tình đến đại thiếu gia vẫn rất gần gũi. Nói đi phải nói lại, mấy người bạn họ lại trở thành tội thiên cổ. Hoắc Hào Chi tắm ra ngoài, mọi người đã bắt chơi trong phòng khách. bật TV, bày đầy bàn poker, rót champagne. Anh mang theo nhiều đồ khi chuyển trong phòng khách, ngoài một cây piano và vài cây guitar, cả đều là đồ của chủ để lại. Mọi người rất ăn tránh xa những thứ này ra, gì cũng có thể đụng vào. rất đẹp, hắn tìm chiếc ghế và lười biếng xuống ban công. Tóc còn khô, thì nghe thấy cửa sân vang lên. "Cái Kiều Vi đứng trên cầu lông mày nhíu chặt. "Phu nhân mời cậu chủ Hoắc đến nhà bữa tối. Lát nữa cậu ấy đến." Người giúp việc trong lại dịu dàng lặp lại: ấy bảo cô chủ đừng thất thay quần áo rồi lầu." "Sao không ai cho cháu biết? Vô duyên cớ, sao anh ta đến?" "Nghe chú Đàm nói, cậu Hoắc là chủ nhân của căn nhà bên cạnh, hôm vừa mới chuyển đến." Vi gần như muốn nổ tung. cảm thấy việc ai đó mình cảm thấy khó chịu thể là do mình chưa đủ chế, nhưng có những người sự khiến mình không thể giữ được sự bình tĩnh. căn nhà ở gần nhau vậy, chắc chắn sẽ thường xuyên mặt. Huống hồ mẹ Kiều lại ý đồ riêng, nếu bà cách vài hôm lại người ta đến ăn tối, đúng là chuyện hết sức phiền Những ký ức không mấy vẻ từ buổi tối hôm đó, bây giờ Kiều Vi vẫn nhớ như in. "Cô cháu nói với mẹ, sáng mai còn có tiết, phải trường rồi." Kiều Vi chặt lan can, quyết không xuất hiện. "Cái này..." Cô việc tỏ vẻ khó xử. "Vi ăn tối xong rồi hẵng Tịch Việt vừa đi ra từ vừa xắn tay áo: "Lát nữa đưa em về trường." ấy chỉ biết chiếc gặp tai nạn, chứ hề biết Hoắc Hào cũng có mặt ở đó, việc Kiều Vi đã đối đầu anh. "Em không muốn ăn!" Thấy còn lý do gì để chối, Kiều Vi dường như bội quay đầu bỏ về Tịch Việt không hiểu cô giận gì, bèn bảo việc cứ làm việc của mình, đi theo gõ cửa phòng "Vi Vi..." Giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy bất lực. đang thay quần áo!" Kiều Vi vọng ra từ phòng. Hoắc Hào Chi cô giúp việc dẫn vào phòng anh liếc mắt một cái đã thấy Kiều Vi đang ở cuối bàn. Ánh đèn vàng áp trong phòng mơ màng như một lớp màn che, có chút ảo. Có lẽ cô vừa tắm ngồi yên lặng ở kia của chiếc bàn. tóc đen dài đã khô và suôn mượt, buông trên vai. Cô mặc chiếc váy dài bằng vải cotton trắng sữa. Một dải ruy mỏng màu đỏ thắt ở áo, làm nổi bật đôi môi mọng của cô. Hàng mi xuống, trông cô đặc biệt ngoan xinh đẹp. Cha của Việt đích thân đứng dậy chào anh: "Cháu đến thăm lần đầu, chút rượu trà bạc..." Kiều Vi ngẩng lên, vừa lúc thấy Hoắc Chi nháy mắt vô tội với ngồi thẳng người, không cảm, thu lại ánh mắt. lòng cô nghĩ, cái ánh mắt có lẽ là đang đắc ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=8]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận