Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 71  ·  12.7%
Tường Vi Nhỏ
Chương 9
02/11/2025 15:13· 3,296 từ

Bữa tối mà nhà Tịch mời khách rất long trọng Hoắc Hào Chi chỉ mặc chiếc áo hoodie đen đến, mũ thắt lại ở áo khoác ngoài vắt một bên ghế, ngay tóc cũng chỉ vuốt đại cho gàng để lòa xòa trán. Vẻ ngoài bất của anh hoàn toàn không hợp với không gian trang của ngôi nhà. Nhưng người trên bàn ăn lại như thấy, hoặc nói đúng không bận tâm. Cuộc trò giữa Tịch Việt và Hào Chi chủ yếu xoay quanh chuyện cũ trước khi anh đi học Anh. Điều khiến Kiều bất ngờ là ngay cả cha Tịch Việt cũng thân thiện thường lệ rất nhiều. Trong ăn, ông ấy thoải mái chuyện với người cháu này về thời tiết ở thành G, về trường đua ngựa mới sân golf và du thuyền... số là những chuyện ăn chơi, lẽ ông ấy cũng Hoắc Hào Chi là một công bột nên chỉ nói những anh thích nghe. Trong ăn, ông ấy còn đích thân cho Hoắc Hào Chi nửa ly vang đỏ. Mẹ Kiều ngồi đối Hoắc Hào Chi, thỉnh lại gắp những món ăn lên cho anh, chăm sóc cùng chu đáo mỉ. Cả căn nhà dường đang xoay quanh người ông này. Hoắc Hào Chi không hề khiêm tốn chút nào, rõ ràng anh đã quen với việc được tâng và vây quanh như vậy. Tiếng đĩa va vào nhau loảng trong tiếng cười nói. thường trong những dịp như thế Kiều Vi không có cảm ngon miệng. Cô đóng một phông nền, cúi đầu uống một cách máy móc, dán chặt vào mặt đồng hồ cổ tay, nhìn kim ì ạch di chuyển, trong mơ hồ ngẩn ngơ. giờ mười lăm phút. cần cố gắng đến giờ bữa tối cũng gần kết "... Vi Vi?" Người khác gọi tiếng, ngay cả chân của mẹ cũng đá cô hai dưới gầm bàn, Kiều Vi mới mình. "Bác Tịch gọi con Mẹ Kiều nheo mắt cười. Tịch Thành cũng không bận đến sự thất lễ cô. Ông ấy quay đầu lại, với Hoắc Hào Chi: Vi kéo violin rất hay, những trẻ chơi nhạc như các chắc chắn sẽ có nhiều chủ đề chung để nói lẽ vì thấy nhàm có lẽ vì không trong phòng quá ngột ngạt, người ông giơ tay kéo mũ hoodie, ánh mắt lơ đãng sang cô, rồi cười đầy chọc: "Thật không?" Đầu ngón tay trắng trẻo thon dài, những kim cương nhỏ lấp lánh trên tay phát sáng dưới đèn. Kiều Vi lặng lẽ các ngón tay vào lòng bàn "Tất nhiên, khi cháu mới trường âm nhạc, giáo sư Ngọc Nhân đã đích thân nhận Giáo sư Chu Ngọc Nhân người truyền bá âm nhạc điển trong nước, là một thầy trong giới violin. Được giáo đích thân nhận làm trò, tài năng âm nhạc của Vi có thể thấy rõ. Hào Chi lớn lên dưới sự dục của bà nội, những này hẳn là không ai biết. Quả nhiên, Hoắc Chi nhướn mày: "Không giáo sư Chu cũng là bạn của bà nội cháu. Nghe ấy không dễ học trò." Thực ra, cha ruột của Kiều Vi đứng mình cũng có tiếng tăm nhưng bàn ăn, mọi người đều ăn ý không nhắc người này. Những lời tán của người khác, mỗi đối với Kiều Vi đều bị lăng trì. đũa xuống, tiếng đũa gõ gác đũa phát ra âm thanh trẻo. Trước khi khách quý đặt xuống, lẽ ra không hành động bừa bãi, Vi mỉm cười. "Chỉ học thôi, cháu đã không kéo đàn năm rồi. Giáo sư Chu cũng không còn nhớ nữa." Nụ cười đó nhạt nhòa, nói chậm rãi, đôi mắt như vũng mực đen đặc, dệt nên mạng lưới dày đặc của cảm xúc phức tạp, lãnh đạm xa cách. "Tôi cũng chơi nhạc Hàn Lâm*." Hoắc Chi dường như đã no, anh vào lưng ghế: "Không bà nội tôi, tôi những thứ nhẹ nhàng, dân hơn." Nhạc Hàn Lâm*: chỉ những thể loại đòi kỹ thuật cao, trúc chặt chẽ, thường được tác để biểu diễn nhà hát, phòng hòa nhạc. Sau ăn, hai cha con nhà họ tiễn khách ra về. Khi người việc đang dọn dẹp bát đũa, Kiều ném khăn ăn xuống bàn, lập tức nổi giận cô. "Kiều Vi, dạo này con ngày càng quá quắt." Bà đang nói về việc đã làm mất mặt Nho Thành trên bàn ăn vừa Kiều Vi tựa vào lưng quay đầu nhìn ra cửa sổ, khẽ cười: "Con nghĩ con đã đủ ngoan ngoãn rồi." lớn rồi, cánh cứng rồi, còn nghe lời mẹ nữa." mẹ nhíu mày một lúc lâu, cười "Được, vậy cây đàn violin ba con để lại, con đừng mong lấy lại. Mẹ sẽ liên hệ với nhà đấu "Mẹ dám!" Câu nói này chạm vào điểm yếu của Vi. Ngay lập tức cô thẳng người, quay đầu nhìn chằm chằm vào "Đó là đồ của mẹ không có quyền làm vậy!" mắt đen láy bốc một ngọn lửa, gần muốn thiêu đốt mọi "Có quyền hay không, không phải nói là được." Mẹ Kiều không thấy, nhẹ nhàng đi những hạt bụi không tại trên vạt áo: "Nếu con sự muốn nhìn cây bị người khác mua đi, cứ chống đối với mẹ xem sao." Vi nắm chặt tay, cắn răng, lạnh lùng đáp lại: "Con không thể cả đời mẹ sắp đặt." "Vậy thì ngoan ngoãn cho đến ngày lấy chồng." Mẹ Kiều lời, đứng dậy đi ngoài nhà hàng, chỉ để lại tiếng gọi dịu dàng. "Má pha cho tôi một trà hoa." Buổi tối, Việt đưa Kiều Vi trường. Chiếc xe của anh chạy điềm tĩnh, từ tốn giống con người anh. Kiều lên xe, ngẩn người một Khi xe rẽ vào đường tốc vành đai, Tịch mới nhắc đến chuyện nghiệp của Kiều Vi. Ý mẹ Kiều là sẽ xếp cho Kiều Vi thực tập Hoàn Hải. Tịch Việt đương đồng ý, bác Tịch cũng theo ý kiến của bà. đó anh sẽ tìm người kiên nhẫn để hướng em. Mỗi ngày học một thôi, sẽ không mệt đâu..." Tịch nhẹ nhàng nói chuyện với cô. xe rất kín, không rõ tiếng gió rít qua sổ. Nhìn ra ngoài đường cao bên ngoài tối đen như thỉnh thoảng mới thấy lác đác đèn của thành phố ở phía Kiều Vi hờ hững lắng thu lại ánh mắt, chán mở điện thoại. Bên trong những trò chơi cổ xưa xếp hình và săn mồi. Bấm một cô lại mất hứng Như chợt nhớ ra điều Kiều Vi ngắt lời: em mượn iPad một lát." trong túi công văn phía lấy cẩn thận nhé." Tịch Việt cô bật đèn trên đầu Trong ánh sáng lờ mờ, Vi ngồi ngay ngắn, mở web tra cứu kết khám sức khỏe do trường cung Đợt khám sức khỏe tốt nghiệp phức tạp, chỉ là cao, cân nặng, mắt, nghiệm máu công thức... Kiều lướt xem từ trên ngón tay đột nhiên dừng "Có chuyện gì vậy?" Việt vừa lái xe vừa nghiêng nhìn cô. Những thuật ngữ ngành đó Kiều Vi cũng hiểu. Chỉ là ý kiến đoán ở cuối tờ sức khỏe không rõ ràng, thông báo cho cô: "Cần tái sớm nhất có thể." có gì." Kiều Vi ngẩng lên, nhìn thấy hình phản chiếu của chính mình trong kính xe tối đen. Cô tắt web, xóa lịch sử duyệt Khi Tịch Việt đưa Kiều Vi dưới ký túc xá, ấy lại lấy từ ghế sau một chiếc hộp nhỏ màu da trời. "Cái gì Kiều Vi không nhận ngay. sủi bọt. Anh nhớ thích ăn cái này, cờ hai hôm trước thấy có bán." Kiều Vi im một lát, rồi đưa ra, cúi đầu nhận cười nói: "Cái này mà anh nhớ sao." Mẹ Kiều cho những thứ này không cho sức khỏe, lại gây béo phì nên bà ấy cấm cô đụng vào. cô quay lưng đi, Tịch Việt như nghe thấy một tiếng thở rất khẽ từ cổ họng Bóng lưng cô dưới ánh trăng gầy gò, cả người được bao trong chiếc áo khoác nhưng vẫn thật mỏng manh. Một gió thổi qua, mái tóc đen cô bay theo gió, khiến chiếc khoác kêu sột soạt. đến cuối bậc thang, cô cuối cũng quay đầu lại, lớn tiếng với anh: "Tịch Việt, anh đi." Trong quầng sáng của đèn cô mỉm cười. Kiều mở hộp, bóc một viên kẹo cam cho vào miệng. Cô cảm bong bóng sủi lên trong miệng, vị chua ngọt kích thích giác. Đó là một vị đã lâu không nếm giống như ly nước có ga mà ba mua cho hồi còn nhỏ. Kiều đã thích hương vị bấy lâu, thực ra cũng phải là ngon lắm. con người có một tâm kỳ lạ, càng bị người khác cấm, lại càng vượt qua mọi trở ngại để cho bằng được. Cô mở tủ, hộp kẹo vào ngăn cùng. Thực ra, ban đầu Việt không đối xử với cô vậy. Kiều Vi nhớ khi cô mới cùng mẹ đến nhà họ Tịch, ấy rất ghét cô. sao thì mẹ ruột của mất chưa đầy nửa ba đã tái hôn, ai cũng không thể có độ tốt với cô con gái mẹ kế đưa tới. Tịch Việt lại là một thông minh và điềm tĩnh. Anh không bao giờ thể hiện sự bỏ ra mặt, chỉ không nói chuyện với cô, coi như không khí, kiên sử dụng "bạo lực lạnh". Sau có lẽ anh ấy nhận ra Vi cũng là một người đáng như mình nên không khó cô nữa. Từ đó đến mối quan hệ của đã tốt hơn được thời gian. Nhưng con rồi sẽ lớn lên việc tiến về phía trước một quá trình đổ vỡ, phải bỏ nhiều thứ ở lại phía Một khi những tình cảm khiết bị pha trộn những thứ khác, thì rất khó thể trong sáng trở giống như họ hồi bảy, mười tám tuổi. Vi thích coi khoảng gian đó là một minh ngắn ngủi. Cơ hội liên tan vỡ là vào năm Vi học lớp 12, khi Việt có bạn gái đại học. Cô ấy thân từ một gia đình danh cao ráo, xinh đẹp quan trọng nhất là vô thông minh. Lần đầu tiên ấy đến nhà họ Tịch, đứng sân thượng nhìn thấy Kiều Vi học về, liền quay lại bảo Việt đi lấy nước cây. Hôm đó, tấm cửa sổ bằng kính sân thượng hé mở. Cô mặc một chiếc váy ôm dáng đứng trước sổ, áo khoác ngoài cầm trên quay đầu lại ngược vuốt mái tóc dài, cười với cô, rồi hỏi: là em gái kế của Tịch phải không?" Tiếp theo, cô ấy giọng điệu luôn ôn để khẳng định chủ tiện thể nói bóng gió về định của mẹ Kiều muốn hợp hai người, nhưng điều đó chắn sẽ không thành Ý định của mẹ Kiều không bí mật gì trong nhưng đối với Kiều lúc đó, nó không khác cơn bão dữ dội. Cô chưa giờ nghĩ mẹ Kiều lại ý đồ này. Câu nói cuối càng khiến Kiều Vi trong một gian dài sau đó không đối mặt một cách thoải mái Tịch Việt. "Tịch Việt trở thành trò cười giới vì mẹ em." diện với cửa sổ, nắng chói chang khiến mắt đau nhói. Ngoài ngoại ra, Kiều Vi giống ba đến chín phần mười. Cao ngạo, hãnh, cô hiểu rõ thân mình, cô không thể những điều mà mẹ Kiều mong Nhưng vào khoảnh khắc khi cô gái kia nói ra, sự xấu hổ bẽ bàng vẫn khiến mất hết thể diện không còn nào để trốn. Sau này, Tịch học năm ba đại thì chia tay cô gái đó. gia đình hỏi, anh ấy nói vì tính cách không hợp. Nhưng Vi đã từ đó thấy vị trí của mình, thận tự vẽ một vòng tròn bản thân, không bao giờ bước ngoài một bước nào nữa. Buổi ở ký túc xá, mọi người nói đến Viên Luật người đã không gặp mặt ba tháng. "Mọi người nói Luật Tĩnh rốt cuộc đã xảy chuyện gì? Không phải là mẹ Luật Tĩnh vì tiền sính ép cậu ấy lấy đấy chứ?" Lâm Lôi "Nếu không thì sao thoại cũng không liên được." "Chưa chắc, tớ nói ở vùng đó, con gái lăm, mười sáu tuổi đã phải chồng rồi." "Nhưng Luật dù sao cũng là người giáo dục đại học, sao để họ sắp đặt như vậy?" đó tớ còn gặp Luật Tĩnh khoa ung bướu. Có khi nào thân của cậu ấy bị nhà không có tiền, nên..." "Không Thấy mọi người càng đoán càng vời, Kiều Vi lên tiếng ngắt "Ba mẹ Luật Tĩnh rất cởi nếu không đã không để ấy đến thành phố G học Lời này vừa thốt cả phòng lại im lặng. Một sau, mới có người lẩm bẩm: "Vậy rốt cuộc Tĩnh bị làm sao chứ, sắp cuối kỳ rồi..." Dù sao đã ở chung bốn năm. Đèn tắt, Kiều Vi trằn không ngủ được. Suy một lúc lâu, cô đột ngồi dậy khỏi giường, dép đi đến bàn, đèn bàn và mở máy Cô nhớ ra, Luật Tĩnh có cậu em trai. Trước đây Viên Tĩnh thường kể cho cô về cậu em trai này. Gia nghèo khó, để có tiền cho học ở thành phố G, như đã tiêu hết tất cả tiết kiệm. Luật Thư cũng đó mà tự nghỉ không biết từ lúc nào cậu đã học chơi đàn bass. Cậu ký hợp đồng với quán bar ở thành phố trung của tỉnh, kiếm tiền bằng đệm nhạc cho ban vừa trả nợ cho đình, vừa lo tiền học chị gái. Đại học G một trong những trường tốt trong nước. Cậu ấy từ bỏ bản thân chứ muốn chị gái bỏ vì nghĩ rằng mình là trai, có sức lực thì làm cũng sống được. Mỗi khi Luật Tĩnh nhắc đến em cô ấy lại cảm có lỗi và tự trách: bé thực sự rất có tài, đàn bass còn hay hơn tay chơi đàn bass nổi tiếng." Luật Tĩnh đương nhiên không học nhạc một cách bài nhưng Kiều Vi tin lời Nếu không có tài người ta sẽ không hợp đồng với một đứa chưa thành niên. Cô đăng nhập phần mềm, mở trang cá nhân Viên Luật Tĩnh. Cô lướt từng viết một, cố gắng manh mối trong phần luận. Điện thoại không liên được, vậy thì thử liên hệ em trai cô ấy. Vi nghĩ cậu ấy chắn biết chuyện gì đó. hệ xã hội của Luật Tĩnh rất đơn giản, những đăng cũng không nhiều chỉ xuống vài bài, quả nhiên manh mối. Có bài đăng từ một năm nội dung là ảnh chụp chung cô ấy và em ở quê nhà. Trong Viên Luật Thư ôm đàn bass, ngẩng đầu đứng lưng Luật Tĩnh. Cậu ấy sống mũi cao, đôi mắt làn da ngăm đen, cái hình thoi thanh tú giống hệt gái, cậu ấy cười rất tươi, răng trắng. Dưới bức ảnh, một bình luận với tượng cảm xúc tức giận, có là trách chị gái ý đăng ảnh của mình. thấy rồi. Cô lập mở tài khoản đó, soạn gửi nhắn. Đầu tiên, cô giới về bản thân, sau đó hỏi tin tức về Luật Tĩnh. bộ quá trình diễn suôn sẻ. Tuy nhiên, sau tin nhắn được gửi đi rất khung trò chuyện vẫn im Kiều Vi cứ ngồi trước máy như vậy. Điều khiến cô vọng là mãi đến sau mười giờ, cô vẫn không nhận câu trả lời. Sự của Kiều Vi kéo dài đến khi tan học sáng. Quý Viên đích đến cổng Đại học G đợi cô. Vừa thấy bạn đi Quý Viên đã phấn khích vẫy "Vi Vi, mau lại đây!" Có vì thấy Kiều Vi chậm, cô ấy dứt chạy đến, nhanh chóng một tấm thiệp mời màu đỏ tay cô, rồi khoác vào cánh tay Kiều Vi, đầu vào vai bạn. "Gì Kiều Vi buồn cườ: "Gì nhanh thế, đã mời thiệp cưới tớ rồi sao?" "Xí." Quý Viên tay vờ đánh cô: "Đây tớ mời cậu tham gia biểu diễn cuối kỳ bạn tớ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=9]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận