Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 71  ·  26.8%
Tường Vi Nhỏ
Chương 19
12/11/2025 14:48· 3,960 từ

Đèn neon rực rỡ màu quét sáng khắp bar dưới lòng đất, những nhân phục vụ bảnh bao, tay khay len lỏi giữa đám đông, quầy, bartender trong bộ đồng phục chu, tóc chải ngược bóng Giữa sàn nhảy, nam nữ điên lắc lư theo nhịp rock. Âm dồn dập chấn động màng mỗi đoạn riff, mỗi nhịp trống thiêu đốt máu trong người, sục nóng ran. Đây là đầu Kiều Vi bước chân vào thế này. Ở thành phố khi màn đêm vừa cô lại bị kéo tới một cậu ấm mà vốn chẳng ưa. Đám chen chúc, cô vốn không cảnh phải va chạm với người suýt nữa thì lạc giữa nhảy, may mà Hoắc Hào quay lại, nắm chặt cổ trong lòng bàn tay mình. theo tôi.” Tiếng anh bị chìm trong tiếng nhạc, Kiều chỉ kịp nhìn khẩu hình mà lần này cô không hất tay nữa, để mặc anh thẳng về phía trước. Xuyên đám người, trước mắt hiện ra khấu lát kính sáng rực. sĩ chính ôm guitar đứng trước micro, thoáng trông thấy Hào Chi liền huýt vang tiếng đầy hứng khởi. Đúng lúc vừa dứt, anh ta lùi một bước, nhường micro, vẫy tay hiệu cho Hoắc Hào Chi bước “Cô đứng đây chờ tôi, đi đâu.” Hoắc Hào cúi đầu dặn dò, một lúc vẫn chưa yên tâm, tình cởi áo khoác đưa cho Vi ôm, lúc ấy an lòng bước lên phía trước. tay chống lên mép khấu, chỉ một gọn gàng, anh đã đứng hẳn đó. Bên dưới lập tức vang tiếng reo hò cuồng người ném về phía một cây guitar điện, Hoắc Chi đón chắc lấy. Lúc nhạc đệm giữ nốt quá dài, tùy hứng gảy vài hợp bàn tay trái thon dài lướt sáu dây đàn nhanh đến gần như chỉ còn ảnh. Khi xoay người đối diện khán giả, cúi đầu áp sát micro, giọng cất lên liền nhập gần như không gượng gạo, rất đã trở thành giai chủ đạo của cả ban nhạc. đèn trên sàn nhảy tắt không ngừng, thật lạ, Hoắc Hào Chi vội nơi, không chải chuốt tóc tai, chẳng thay đồ, chỉ mỗi chiếc hoodie đen, mà vẫn trở thành điểm rực rỡ nhất trên sân Anh phóng khoáng tự đến tận cùng, từng động đều chạm thẳng dây thần kinh của người khác. trống dồn dập hơn, ca của anh cũng theo nhanh dần. Âm nhạc ấy khiến máu chảy ngược, từng bào trong cơ thể bắt gào thét không cam Đó là một cơn bùng nổ nhiệt tận cùng, càng ồn ào càng khiến người ta gạt bỏ hết thảy để giải bản thân. “Ca sĩ! Tôi anh!” Người phụ nữ đứng cạnh Vi chắc hẳn là fan cuồng, mặt đỏ bừng hét như dốc hết sức mong Hoắc Hào Chi thấy. Tai Kiều Vi ù vì tiếng gào ấy cuối cùng cô vẫn không tránh, chỉ đứng yên tại chỗ. chính là vị trí gần khấu nhất. Âm nhạc vốn dĩ sợi dây kết nối, có cũng giống như tất cả mọi ở đây, cô đã cuốn theo. Khi một hát kết thúc, Hoắc Hào Chi ngờ giơ cao tay phải, bộ âm thanh trong thoáng lặng im. “Bài tiếp theo, , món quà tôi dành tặng một người bạn, chúc ấy tối nay thật vui.” Anh người nói vào micro, mắt đen sâu thẳm rực, gắt gao hướng thẳng phía cô. Kiều Vi ngẩn ngơ mắt nhìn quanh rồi chắc chắn rằng người bạn mà Hào Chi nói đến thật sự mình. Khán phòng lại òa trong tiếng ngay giây phút ấy, Kiều Vi giác nở một nụ rạng rỡ. Cô hòa cùng mọi người, khẽ vỗ theo phần dạo đầu. một đoạn lướt dây, Hào Chi bắt nhịp cất tiếng hát. Âm thanh truyền qua micro, trầm thấp nhẹ nhàng, trong chất khàn khàn lại lẫn chút lười như mang theo sức trọng lực, kéo người ta rơi dễ dàng khơi dậy nơi sâu nhất trong cơ thể cơn động nguyên sơ của hoóc-môn. I'd moved on and I'd it alo before I out there is something." … lúc này, Kiều Vi mới sự nhận ra Hoắc Chi chính là cháu của giáo sư Tống, huyết quản anh chảy tràn những tử âm nhạc, anh chơi cực kỳ điêu luyện, dàng khơi dậy cảm của người khác. Kiều bất giác phát hiện mình bắt thấy thích thứ âm nhạc chúa và ồn ào Khác hẳn với nhạc cổ mà cô theo học, trẻ trung và tự do. hợp âm được kết hợp cùng trống dồn dập dai dẳng, cuồng, bốc đồng và cuồng, thế nhưng cảm xúc mang đến lại hoàn toàn thật. Dù là sợ hay giận dữ, là vui hay khao khát, tất cả đều thể tìm được nơi để ra ngay trong tầm “What am I fighting for?” khúc lặp đi lặp lại, giọng cao vút của anh dễ khiến cảm xúc mọi bùng nổ đến cực điểm, sức lan tỏa ấy cho dù CD có được thu âm hoàn thế nào cũng không thể sánh nổi. Cả khán đồng thanh hát theo Hoắc Hào Chi giơ vẽ một vòng tròn, đám phía dưới lập tức chạy vòng quanh, bầu không khí trào đến cực điểm. Đúng khắc ấy, anh hạ giọng, nghiêng đầu nhìn thẳng mắt Kiều Vi, cất tiếng hát: were all that i had.” [Em là tất cả của anh.] Dưới đèn sân khấu, đôi mắt anh sáng rực như hắc thạch, mắt đào hoa khẽ khóe môi lộ ra hai lúm tiền vừa ngây ngô vừa trẻo. “You were delicate and hard find.” [Em quá mong manh, chẳng dễ tìm thấy.] Tiếng chói tai của đám phụ nữ quanh vang lên như muốn lật cả mái nhà, ánh mắt mang theo ma lực như hoặc lòng người. Kiều Vi thả nhịp tim mình theo tiếng trống dồn dập, nở một cười rạng rỡ. “Got lost in bay mind, and I ever get I never got back.” [Trái tim đã lạc lối và mãi không thể quay về.] i will never give up, no, never give up." [Và sẽ không bao giờ cuộc, không, anh sẽ không bỏ Âm nhạc giống như một adrenalin, tràn vào huyết quản tiếp thêm sức mạnh. như sau một trận động mồ hôi nhễ nhại, tất cảm xúc trong khoảnh này đều được giải thậm chí Kiều Vi còn bên cạnh mình có người rưng nước mắt. Khi Hoắc Hào tháo cây guitar điện bước xuống sân khấu, Kiều Vi rời đi, chỉ để lại khoác của anh cho nhân phục vụ trong sảnh. “Cô ấy khi nào thế?” Anh áo khoác lên ghế gương mặt u ám hiện rõ sự không vui. Cất hát nửa buổi, hiếm mới ngầu được một lần, sao lại bỏ đi trước chứ? là cái đồ thất tín! Người vụ đặt ly rượu xuống trước mặt anh, dừng lại suy rồi đáp: “Hình như là lúc kết thúc.” “Không để lại lời sao?” Hoắc Hào Chi vẫn chịu buông. “Không có.” lập tức mất hết thú, thất vọng đá vào chiếc hộp đàn chân rồi ngả người sofa, hờ hững dặn: “Anh ra đi.” Người phục vụ tới cửa, như sực ra điều gì, lại đầu nói: “À đúng ấy có hỏi…” “Hỏi gì?” căng thẳng ngồi bật dậy. tên ban nhạc, tôi nói là Ban nhạc Chung Thanh. Trái tim nát của Hoắc Hào cuối cùng cũng được an đôi chút, khóe môi khẽ đầy hài lòng, phất tay người rời đi. Dù sao hỏi tên tức là thích nhạc anh mà thích nhạc của anh chính là thích anh. Vi quay lại trường chuyện thực tập ở CITIC. “Em sự quyết định từ rồi sao?” Sắc mặt giáo Lâm khó giấu nổi vẻ ngạc Kiều Vi gật đầu, hơi người: “Xin lỗi thầy.” Anh ngồi sau bàn làm ngón tay vô thức gõ mấy xuống mặt bàn, suy nghĩ lúc rồi hỏi tiếp: “Vì em lại bất ngờ quyết định đi nữa? Có phải tìm được chỗ thực tập hơn không?” Với sinh ngành tài chính chuẩn bị nghiệp, trong nước khó đơn vị nào tốt hơn vừa rèn luyện bản vừa làm đẹp hồ sơ. Quả Kiều Vi lắc đầu. thì vì sao?” Cô giác mỉm cười, khẽ nói: “Thầy, ra em không mấy thích tài “Không thích mà còn giỏi vậy sao?” Lâm Dĩ Thâm mày chất vấn. “Có lẽ vì mình thích thì chẳng thể tới, còn những cái khác thì với em cũng thế thôi.” sao cũng phải tìm cho một chỗ nương tựa. rồi, thầy tôn trọng quyết định em.” Giáo sư Lâm đầu, gạch tên cô khỏi danh thực tập: “Chỉ là em không vị trí này lại để cũng không tiện chọn lần nữa...” “Thầy, còn Nhậm Thu Oánh không “À, cô bé đứng lên em ấy à.” Lâm Dĩ Thâm đầu: “Em ấy nói cũng có “Em thấy cô ấy rất hợp.” Kiều Vi khẽ mở đề cử. Chú Đàm cô chuyển đồ từ ký lên xe, mấy bạn phòng tan học liền vàng chạy ra cổng “Vi Vi, thầy bảo cậu làm bảo lưu, rốt cuộc là chuyện vậy?” Lâm Lôi là đầu tiên hỏi. “Luật Tĩnh đến lớp, sắp bị đuổi, cậu cũng nghỉ học, túc xá mình mất liền người, sắp tốt nghiệp rồi mà...” Dẫu sao họ cũng đã sống nhau suốt bốn năm. Vi đợi mọi người hết mới khẽ giải thích: vài việc muốn làm, trước chưa có cơ hội, giờ cuối cùng cũng được rồi.” gì thế hả?” Lâm sốt ruột hỏi, vừa đưa tay lớp kẻ mắt bị nước mắt: “Nói cứ sắp hết thời gian ấy, chờ nửa kỳ nữa rồi tốt không được sao?” “Tớ muốn quay chơi violin.” Violin? Mấy bạn cùng phòng nhìn nhau, bốn đại học họ chưa từng Kiều Vi biết kéo violin. ra trước cấp ba tớ nghệ thuật, chuyên violin.” Cô khẽ “Trước giờ chưa từng kể mọi người, xin lỗi Cô nói vậy nhưng chẳng ai cô cả. Nụ cười của Kiều rất nhẹ, rất ấm, khác vẻ chuẩn mực thường ngày. Làn có hơi tái, môi cũng màu, chỉ có đôi mắt sáng. Khiến người ta mềm Mọi người lần lượt lấy cô, đến lượt Nhậm Oánh thì cô ấy rốt cuộc nhịn được mà bật khóc. “Kiều xin lỗi.” “Giáo sư Lâm gọi điện cho tớ, nói cậu đã giới thiệu vào CITIC.” Cô ấy đưa che mắt: “Tớ còn nhìn án của cậu mới dám đứng cậu không trách tớ, còn giúp như vậy…” “Không sao mà.” Kiều lắc đầu, khẽ vỗ ấy. Khi nói, mắt Kiều Vi thoáng liếc vào trong cổng Bắc. Tòa giáo vụ của Đại học dưới nắng chiều mùa đông vỡ từng mảng sáng, cành dưới lầu đung đưa theo gió, ánh sáng rơi lả mọi cảnh vật đều in hình làn sáng ấy. Ánh đó không chói lòa, chẳng gay gắt bỏng chỉ khẽ rơi một chút lên bàn tay cô. Hôm nay xong thủ tục bảo lưu, lẽ cả đời này cô cũng không trở lại nơi này nữa. nhưng vào giây phút này trong Kiều Vi lại thấy thản và yên ổn. bốn năm ở Đại G, những ký ức buồn hay tiếng cười hay nước mắt, đã thành một phần trong thể cô, khó mà tách Từ đây rời đi, chính bắt đầu một đoạn đường Gần nửa tháng không đến đường Lâm, Kiều Vi vốn định thăm ông ngoại thì bất ngờ nhận được cuộc gọi Quý Viên. “Vi Vi! Tớ nói cậu một tin siêu lớn!” “Gì Quý Viên hứng khởi “Cậu còn nhớ giáo Du ở trường mình chứ.” “Trước ông ấy đặt một đàn với một bậc chế tác ở nước ngoài, quả là chờ hơn ba năm chưa có. Sau đó sư lại tình cờ gặp được cây cổ cầm Ý, ông cắn răng thế chấp nhà để ai ngờ cây đàn bậc thầy kia cũng xong, giờ hai cây đàn cùng một lúc, ngày nào của ông ấy cũng cằn ông ấy khó khăn lắm chịu nhượng lại một cây.” Đàn Kiều Vi vẫn ở chỗ cô, bà không chịu thuận ý nên tạm thời không lấy lại, đành phải mua cây may mà nhờ Quý Viên nhắn sư Chu, rất nhanh nghe ngóng được tin này. Nghe trên mặt Kiều Vi cuối cùng hiện lên chút vui Hai vợ chồng giáo Du sống trong ngôi nhà nhỏ phương Tây trong khuôn viên học Âm nhạc, nghe nói Kiều đến xem đàn thì nhiệt quá mức, chỉ sợ cô không mua. “Ông Du, ông gì thế, mang cả cây ra cho Vi Vi thử đi chứ?” Giáo sư ngồi yên, vợ ông ấy giơ chân, hung hăng giẫm lên mũi giày của ấy. Kiều Vi nhìn mà ngay dây thần kinh ở ngón cũng theo đó tê dại, cùng giáo sư mới cưỡng, tập tễnh đi vào phòng cây còn lại. Trước tiên Vi cầm cây đàn đặt từ bậc thầy đang ngay trước mặt lên. Vân đẹp mắt, tay nghề hảo, quan trọng nhất khi cô thử kéo, rất tay. Âm sắc tổng tinh tế mềm mại, kéo thì sáng sủa, chậm thì trầm thấp khiến người chấn động. Có con người thường mang ưu ái thứ đến giáo sư Du thiên vị cổ cầm về sớm nhưng Vi lại cảm thấy bỏ qua giá trị lịch sử, thích cây trong tay mình Dùng một cây đàn hợp ý kéo lên khúc nhạc, toàn là một trải nghiệm biệt. Cô thử đi thử lại, luyến đặt cây violin “Giáo sư, bao nhiêu tiền, mua.” Giáo sư Du vừa hộp đàn khác từ phòng đi ra, thấy Vi không hề thử trong tay mình thì mừng mặt, vội nói: “Ba năm trước đặt là mười bốn vạn la Mỹ, em là học trò giáo sư Chu, thầy cũng lấy thêm, cứ tính em mười bốn vạn đô Mỹ đi.” Kiều Vi tức chuyển khoản tại chỗ, giao coi như xong. Lúc đi giáo lại gọi với theo: đợi chút.” Kiều Vi vội bước quay lại. Không ngờ Du lại tặng thêm cho một cây vĩ: “Đây là thầy đặc biệt chuẩn cho cây đàn này khi đặt, vì đàn về nên gần như dùng, em thử xem quen tay không.” Cây vĩ mà sư Du chuẩn bị tốt hơn hẳn cây vĩ trăm tệ Quý Viên mượn, chỉ là Kiều Vi ngại định trả cả tiền Giáo sư lại từ chối. “Đã cho em thì cứ cầm đi.” sư Du còn định nói đó nhưng dường như khó mở lời, do dự lúc lâu, cuối cùng vẫn giọng hỏi: “Thầy nhớ ba em một cây vioin Amati, giờ tặng cho ai dùng rồi, sao năm nay chẳng nghe tin gì?” Theo thông lệ tế, những cây đàn cổ giá xa xỉ thường do nhà sưu hoặc quỹ nghệ thuật nắm để duy trì sức cho âm sắc violin, họ cho nghệ sĩ có lực mượn đàn biểu diễn. Kiều mỉm cười, khóe môi chút đắng, siết chặt vĩ trong tay, cúi đầu đáp: em đang giữ.” Thực ra cô gần như không còn rõ âm thanh cây đàn ba mình nữa. Giấu mẹ khỏi Đại học G, Kiều nhờ quan hệ của giáo Chu, tạm thời làm thính giảng Đại học Âm nhạc. luôn quý trọng những học vừa có thiên phú vừa chăm giáo sư lại càng như thế, nào bà ấy cũng thời gian vào phòng đàn hướng Kiều Vi tập luyện. Lâu Kiều Vi cũng quen biết trò khác mà giáo đang dạy, là Lâm Khả Du. cô gái hôm cuối kỳ đã song tấu cùng Quý Viên. Lớn Kiều Vi một tuổi, ngũ quan xảo xinh đẹp, rất giáo sư yêu thích. kia Kiều Vi chưa từng cô ta, chỉ nghe nói sau mình rút khỏi trường thuộc Đại học Âm thì cô ta mới nước ngoài chuyển về. Cùng học một thầy, hai học khó tránh bị đem so sánh. Kiều Vi từ xuất hiện thì trong trường lập rộ lên lời đồn “thiên tài không chỉ vậy còn mất một nửa tâm sức của sư Chu, đương nhiên Lâm Khả Du nhìn chẳng thuận mắt. Mấy thầy vừa rời đi, cô ta sa sầm mặt, cũng chẳng buồn chuyện với Kiều Vi, tính khí và dáng đó thì chắc chắn là tiểu nhà giàu. Tất nhiên Vi không cần để sắc mặt ai, người cũng chẳng thể ảnh hưởng, cô cắm đầu luyện tập. Mới cầm được vài ngày, khi máy tính Kiều Vi bất thấy ở góc phải trên avatar của em trai Luật có thêm mấy thông báo nhắn đỏ. Tay cầm của cô bỗng khựng lại. Tin gửi đi đã hơn tháng, bản thân Kiều Vi trải qua nhiều chuyện, đúng lúc không còn ôm hy vọng nào việc nhận được hồi âm tin nhắn lại tới. dự thật lâu, cô mở khung đối thoại. Ba trả lời, mỗi dòng đều rất chỉ tường thuật đơn giản nội dung lại khiến người ta tin nổi. “Chị Kiều Vi, là Luật Thư, chị em vừa qua đời.” “Ung thư buồng phát hiện thì đã giai đoạn cuối.” “Chị dặn người đừng bận lòng về ấy.” Thời gian gửi hai ngày trước. Hẳn ấy đã đọc tin nhắn của Vi từ sớm nhưng ở bên Luật Tĩnh đến phút cuối cùng rồi mới tin này cho Kiều Cô cứ nhìn chằm chằm dòng chữ ấy, lặp đi lại không biết bao đến khi đầu ngón tay lên vô thức, mới khung đối thoại. Gió lùa qua cửa, cuốn hết bản nhạc bàn, thổi rơi tán khắp nơi. Kiều Vi ngồi rất lâu, không đi lại. Tựa như tảng treo lơ lửng trên bao lâu nay, đến này cuối cùng cũng rơi xuống. không rõ là vì Luật Tĩnh đau thương hay vì chính mình kinh sợ. Kiều Vi vẫn luôn miên bản thân, cố đi lần kiểm tra bệnh viện hôm ấy, gượng sống vui từng phút từng Thế nhưng đến khoảnh khắc kinh hoảng và đau đớn vẫn tầng mây u ám trùm lấy cô. Mọi thứ lặng lẽ, chẳng hề trước, người bạn cùng suốt bốn năm đại học của đã rời khỏi thế vì ung thư. Trước tin dữ ập đến, dường trong cõi mịt mù sớm an bài, cũng để lại vết có thể lần Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, nhan và nụ cười của bạn vẫn còn đó, còn ngày rời đi thì sao? Sẽ vào một hôm nào đó Kiều Vi bỗng thấy thân giá lạnh, dẫu chặt răng cũng không nổi run rẩy. Cô cúi đầu mười ngón tay, những ngày bị dây đàn mài sưng phồng rộp máu. Đầu ngón tê dại, thật ra cũng còn cảm giác đau đớn. lạnh đó như thể dâng từ tận xương cốt, lan khắp ngóc ngách trong Dù có khoác thêm áo dày dù có kề sát bên thì hơi ấm có vẫn mỏng manh như giọt nước vào biển lớn. “Vi Vi!” Tan xong, Quý Viên từ phòng đàn thẳng tới, định cùng Vi về nhà, nụ rạng rỡ, tay đẩy cửa chỉ thấy khắp sàn toàn bản rơi vãi. “Sao vậy? Không tập chưa tốt chứ?” Viên quýnh lên, vội ngồi xổm xuống nhặt: “Cậu mới lại thôi mà, đừng vội quá, Vi Vi.” “Không phải.” Vi chậm rãi ngồi cùng cô nhặt: “Gió thổi rơi cậu đừng lo cho

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=19]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận