Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Thế giới 2 - Chương 32: Vương gia và Husky

Ngày cập nhật : 2026-04-27 19:52:09

Hai bên bốn mắt nhìn nhau. Lang huynh nhận được "ánh mắt trìu mến" từ đại ngáo Husky.

"..."

Giang Tả như bị sét đánh ngang tai, cậu không dám tin mà cúi đầu nhìn cái đệm chân nhỏ nhắn đáng yêu của mình: [Ta... đm... Thế giới này... cư nhiên là một con chó?!!!]

Khóe mắt Giang Tả giật giật, nhớ lại lúc nãy nhìn thấy bộ lông xám đen trên lưng, trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành: 

[Thế chẳng lẽ ta là…]

362 gật đầu, đưa ra lời khẳng định chắc nịch: 

[Ừm, chuẩn Husky không lệch đi đâu được.]

Giang Tả - kẻ tưởng rằng mình sẽ cuồng bá khốc duệ - không ngờ mình chỉ là một cái "meme di động" ngáo ngơ - bướng bỉnh nuốt nước mắt vào trong: [... I am OK.]

Thế giới trước mắng "cẩu Thánh tăng" với "cẩu hệ thống" cho lắm vào, không ngờ báo ứng ở thế giới này lại đến nhanh như vậy.

Thấy ký chủ nhà mình lần này có vẻ đau lòng thật sự, 362 an ủi: 

[... Thật ra nguyên bản đúng là sói đấy, nhưng vì nhiệm vụ chính tuyến 'Thu thập giá trị con sen' ở thế giới trước thất bại nên mới... Ừm, dù sao thì chỉ cần thế giới này hoàn thành tốt, thế giới sau vẫn có cơ hội…]

Giang Tả tức khắc hiểu ra cái "chế độ cấu hình thấp" là cái quỷ gì. Cậu cắt ngang lời 362, mặt mũi tèm lem nước mắt nước mũi quật cường đáp: 

[Cút đi! Lão tử không thèm để ý!!]

Đột nhiên nhớ ra điều gì, Giang Tả quát: 

[... Khoan đã! Lăn ngược trở lại đây!! Ngươi mau nói cho lão tử biết, tại sao một con Husky nhỏ bé vô tội đáng thương như ta lại xuất hiện ở giữa thảo nguyên hả???]

362: [Tin nhắn tự động] Xin chào, hiện tôi không có ở đây, vui lòng liên hệ lại sau.

"..."

Con dã lang đối diện cảnh giác dựng tai, lại ngửa đầu phát ra một tiếng hú dài thê lương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=32]

Tức thì gió nổi lên, theo tiếng hú vang vọng khắp thảo nguyên, ngày càng nhiều dã lang xuất hiện. 

Khoảng bảy tám con sói xám dần vây quanh, xám xịt một mảng. Đôi mắt sói đen trắng phân minh lóe lên tia sáng xanh u u đầy hung dữ, không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Vô tình lạc vào bầy sói, Giang ngáo Tả nín thở, cố tỏ ra trấn định dù hai chân đang run cầm cập. Cậu ngồi ngay ngắn, mắt nhìn thẳng, giả vờ mình cũng là một chú sói con vô ưu vô lự giữa thảo nguyên đại ngàn.

Thảo nguyên bát ngát không có cây cối che chắn, cuồng phong cuốn theo lá cỏ đập thẳng vào mặt. Bộ lông tơ trên người cậu bay bừa bãi trong gió, dáng vẻ nhỏ bé đứng đón gió trông cũng có chút uy phong lẫm liệt, đầy vẻ "độc hành giữa thế gian".

Giang Tả quyết định hú một tiếng để làm đám dã lang này mất cảnh giác, sau đó mới thực hiện kế hoạch trà trộn. Cậu vươn cái cổ dài lên trời hú vang:

"Ngao ngao ngao ô"

Đang hú dở, đến đoạn kết thúc cậu lại không kìm lòng được mà: 

"... Gâu!"

"..."

Bốn phía im phăng phắc. Mấy con dã lang vây quanh mặt không cảm xúc nhìn cậu chằm chằm, có vài con thậm chí đã rục rịch muốn lao lên. Giang Tả rất biết điều: ... Được rồi, giờ ta sẽ ngậm cái mồm chó này lại ngay đây.

Bầy sói đang xao động chợt im lặng hẳn. Giữa vòng vây đột nhiên tách ra một lối nhỏ, một con sói đầu đàn với nhúm lông trắng trên đỉnh đầu, dáng vẻ mạnh mẽ bước ra. Ánh mắt nó hung ác, mỗi bước chân dẫm xuống đều ẩn chứa sức mạnh đáng sợ.

Con sói đầu đàn tiến lại gần, dùng mũi ngửi ngửi bên cổ Giang Tả, hơi thở hôi hám nóng hổi phà thẳng vào mặt cậu. Giang Tả đang nằm rạp dưới đất liền lật người lại, co hai chân trước trước bụng trắng nõn, duỗi cái chân ngắn ngủn ra, đem đệm thịt mềm mại ấn thẳng lên chóp mũi con sói đầu đàn, ghét bỏ đẩy cái mặt sói sang một bên.

Đã tự sa ngã đến mức chẳng còn sợ gì nữa, Giang Tả dùng móng chân chọc chọc vào lỗ mũi con sói đầu đàn: 

"Nè, ngửi thử chân chó này xem có thối không... Cái mồm ngươi còn thối hơn thế này gấp vạn lần đấy!!!"

Đối mặt với hành vi tìm đường chết của ký chủ, 362: 

[... Ký chủ đã chọn được màu quan tài nào chưa?]

Mấy con sói xám vây quanh bốn phía nhe nanh múa vuốt gầm gừ, đúng lúc này, một tiếng "hưu" xé gió vang lên. Một cây ngân châm phóng tới, cắm ngập vào đầu con sói đầu đàn. Nó chỉ kịp "ư ử" một tiếng thê lương trong cổ họng rồi ngã rầm lên người Giang Tả.

Bị đè cho suýt tan xương nát thịt, Giang Tả nổ đom đóm mắt ngã vật ra đất: 

[Mẹ nó... Chân lão tử thối đến mức làm ngươi bất tỉnh nhân sự luôn hả...?]

Sói đầu đàn ngã xuống khiến cả bầy kinh hoàng. Chúng cảnh giác dựng ngược lông gáy, nhưng theo sau đó là hàng loạt ngân châm bay tới, thêm hai con sói xám nữa đổ rạp. 

Thấy đồng bọn đều trúng chiêu, mấy con dã lang may mắn còn lại không dám nán lại, vội vàng tứ tán tháo chạy.

Một tấm lưới lớn từ trên trời giáng xuống, tóm gọn mấy con sói đang hôn mê vào trong.

Là một chú Husky vô tội, Giang Tả cũng bị nhốt chung với ba con dã lang bất tỉnh vào một cái lồng sắt khổng lồ.

Giang Tả mơ màng nằm trong lồng, nghe thấy tiếng người thì thầm nói chuyện bên ngoài.

"... Mấy ngày nữa là đại hôn của Lục vương gia, đây là đại lễ Thái tử muốn tặng cho ngài ấy, các ngươi trông coi cho cẩn thận."

"Thái tử còn dặn... mỗi lần cho dã lang ăn, đều phải dùng loại đàn hương Lục vương gia thường dùng để huân qua những khối thịt bọc vải này... Đảm bảo mấy ngày sau ngửi thấy mùi này... chúng sẽ nổi cơn lang tính, lao lên xé xác Lục vương gia thành từng mảnh..."

Chiếc lồng sắt lớn được khênh lên xe ngựa. Đêm xuống, ba con dã lang dần tỉnh lại. Sau một thời gian bỏ đói, bụng dạ chúng cồn cào, đôi mắt lóe lên tia sáng xanh lườm chằm chằm vào Giang Tả đang run cầm cập, nước miếng hôi hám chảy ròng ròng qua kẽ răng.

Đúng lúc này, lớp vải đen phủ trên lồng sắt bị hất ra, một gã đàn ông ăn mặc kiểu nô bộc ném vào mấy khối thịt tươi bọc vải còn dính máu.

Mấy con sói đói không chút do dự lao vào vồ lấy miếng thịt. Sau khi dùng mũi cẩn thận ngửi ngửi, chúng liền cúi đầu nhe răng xé xác ngấu nghiến.

Nghe thấy những người này nhắc tới mục tiêu công lược, 362 nhắc nhở: 

[Xin ký chủ kịp thời lật xem cốt truyện của thế giới này.]

Giang Tả nép mình vào một góc nhỏ trong lồng để tránh đám sói đói. Cậu chưa xem nội dung mà đã vội kéo giao diện nhiệm vụ xuống cuối cùng, nghiêm túc đọc ba dòng chữ nhỏ màu đỏ:

Độ nguy hiểm của mục tiêu công lược:

[Nam chính Cố Cẩn Hoài: Không xác định]

[Nữ chính Hứa Dung Dư: 5 sao]

Mắt Giang Tả sáng rực lên, thế giới này cư nhiên có cả nữ chính để lựa chọn!

Lệ nóng doanh tròng, Giang Tả hưng phấn xoa xoa tay, không chút do dự: 

[Còn phải nói sao, đương nhiên là chọn...]

Đột nhiên nhớ tới bài học thảm khốc ở thế giới trước, lời Giang Tả nghẹn lại ở cổ họng. Cậu quyết định phải đọc qua cốt truyện rồi mới quyết định.

Cứ ngỡ thế giới thứ hai cũng giống thế giới đầu là tiểu thuyết nam chính thăng cấp, không ngờ lại là một bộ ngôn tình "Cưới trước yêu sau". Giang Tả: 

[... Emmmm lại là do đại lão Diêm Vương nhà ngươi viết hả...? Đại lão cũng thật đa tài đa nghệ quá cơ.]

Dựa theo cốt truyện trong sách, đương kim Thánh thượng ban hôn cho nam chính Lục vương gia Cố Cẩn Hoài và thứ nữ của Thái phó đương triều là Từ Xu Thanh. Thế nhưng trên đường đến lãnh địa của Lục vương gia, Từ Xu Thanh bị người của Thái tử bắt đi, tân nương bị đánh tráo thành nữ chính Hứa Dung Dư.

Nữ chính vốn là một tử sĩ dưới trướng Thái tử. Để báo đáp ơn cứu mạng, nàng tình nguyện thay thế Từ Xu Thanh gả cho Lục vương gia. 

Nàng có dung mạo giống hệt Từ Xu Thanh, thêm vào đó Thái tử đã sắp xếp một cuộc ám sát trên đường đi để trừ khử hết nha hoàn, bà vú thân cận của Từ tiểu thư, sau đó lấy cớ nàng bị kinh hãi quá độ nên tính tình thay đổi để che giấu thân phận.

Hứa Dung Dư được cài cắm vào vương phủ, nhận lệnh lấy lòng vương gia rồi hạ độc khiến hắn chết dần chết mòn. Thế nhưng cuối cùng, nàng lại nảy sinh tình cảm với Cố Cẩn Hoài qua những ngày chung sống. 

Đứng giữa báo ân và ái tình, nữ chính quyết định cải tà quy chính, cùng Lục vương gia lật đổ Thái tử. Sau bao sóng gió, cả hai chung sống hạnh phúc bên nhau.

Mục tiêu công lược thế giới này vẫn là hai người: nam chính Cố Cẩn Hoài hoặc nữ chính Hứa Dung Dư.

Lần này nên chọn ai đây? Giang Tả gục đầu cẩn thận suy nghĩ.

362 hiến kế: [Độ nguy hiểm của Lục vương gia tuy không xác định, nhưng nữ chính Hứa Dung Dư đã đầy tận 5 sao rồi, nam chính có cao đến mấy chắc cũng không quá 5 sao đâu nhỉ?]

Thấy Giang Tả vẫn còn do dự, 362 bồi thêm: 

[Hơn nữa, nếu đây là tiểu thuyết ngôn tình, ít nhất chứng minh Lục vương gia không phải hạng biến thái thích nhắm vào lỗ đít!]

Giang Tả gật đầu, dứt khoát đáp: 

[... Tốt lắm, vậy ta chọn công lược nữ chính!!!]

362: [... Ta thấy ngoài việc nhây ra thì ngươi chẳng làm được cái tích sự gì.]

Mở đầu truyện là cảnh hôn lễ của Lục vương gia. Vào ngày đại hôn, lũ sói đói do Thái tử gửi đến gây ra một trận hỗn loạn. Nữ chính Hứa Dung Dư đã xả thân chắn trước mặt vương gia, dùng sự dũng cảm của mình để giành lấy lòng tin của hắn.

Xem chừng hiện tại cốt truyện vẫn chưa chính thức bắt đầu.

Ba ngày trôi qua, ngày nào gã kia cũng ném những khối thịt tươi đã huân qua mùi đàn hương vào lồng. Trong thịt có rắc mê dược, đám sói xám ăn xong là lăn ra ngủ khì, khi tỉnh lại đói bụng thì lại có thịt mới ném vào.

Không dám ăn thịt tươi, Giang Tả chui vào góc, tranh thủ lúc lũ sói ngủ để uống nước, cứ thế mà chống chọi suốt ba ngày.

Đêm hôm đó, hai bên phố dài đều treo dải lụa đỏ rực rỡ, lồng đèn đỏ thắp sáng cả con đường, không khí vô cùng náo nhiệt. Trong vương phủ cũng thắp đèn sáng trưng, nhưng lại có vẻ hơi quạnh quẽ.

Giữa ánh nến rạng ngời, khách khứa đã tụ họp đông đủ. Tân nương được tỳ nữ nâng đỡ đã chờ sẵn trong đại sảnh, thế nhưng Lục vương gia vẫn chậm chạp chưa thấy bóng dáng.

"Vương gia giá lâm"

Theo tiếng thông báo, mọi người đồng loạt ngoái nhìn ra cửa. Chỉ thấy một người vận hoa bào màu đỏ tía quý khí, lười biếng tựa trên kiệu hoa. Y phục tinh xảo lớp chồng lớp, ống tay áo rộng thêu họa tiết thương mai ẩn hiện. 

Đôi lông mày dài như lá liễu, đôi mắt đào hoa hơi xếch lên ẩn chứa ý cười như có như không. Khóe mắt điểm một nốt lệ chí yêu mị diễm lệ. Đáng tiếc, sắc mặt hắn có chút bệnh tật, trong vẻ nhợt nhạt lại toát ra vài phần thanh lãnh ngạo nghễ như sương tuyết, át đi cả vẻ rực rỡ của hoa đào.

Dưới ánh nến rực rỡ sáng quắc, đôi mắt đa tình của hắn tựa như lấp lánh sóng nước mênh mang, gợn lên từng lớp ôn nhu dịu dàng. Nhưng nếu ngưng mắt nhìn kỹ, lại thấy trong con ngươi xanh đen ấy lộ ra vẻ u ám không thấy ánh sáng, sâu thẳm đen ngòm, ngoại trừ một màu đen ra thì chẳng còn gì khác.

“Lục vương gia hôm nay đại hôn, sao vẫn chưa thay hôn phục...” Khách khứa bắt đầu có chút xôn xao bàn tán.

“Bản vương hôm nay thân thể không khỏe...” Hắn bệnh tật suy yếu phẩy phẩy tay, dáng vẻ suy yếu dựa nghiêng trên nhuyễn kiệu, 

“Mọi công việc bản vương đã an bài thỏa đáng, chư vị không cần lo lắng.”

Trong phòng, tân nương đội khăn voan đỏ thắm, không nhìn rõ dung nhan kiều diễm phía dưới. Bờ vai khẽ run nhưng sống lưng vẫn ưỡn thẳng tắp khiến thân ảnh đơn bạc của nàng toát lên vẻ thương tiếc động lòng người.

Giang Tả nấp trong lồng nghe đến đây, cuối cùng cũng mãn nguyện tặc lưỡi.

Bình Luận

0 Thảo luận