Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 5

Ngày cập nhật : 2026-04-09 17:05:31

Sắc mặt Lạc Thanh Hạc ngưng trọng, vội vàng vận khinh công lao về phía phát ra tiếng động. Tiểu tăng dẫn đường cũng quýnh quáng túm vạt áo chạy theo sau, chỉ có Thanh Trì vẫn không nhanh không chậm bước đi.

Chỉ trong nháy mắt, hiện trường lại chỉ còn cậu và lão cẩu bức Thánh tăng.

Giang Tả thê lương gặm hạt hướng dương, đoán chừng vụ án mạng đầu tiên ở Vân Ẩn Thiền Tự đã xảy ra rồi.

362: [Ký chủ nếu sợ thì có thể mở chế độ che mờ hiện trường vụ án.]

Giang Tả khịt mũi: [Sợ cái gì, ta xem bao nhiêu phim truyền hình rồi, còn sợ chút chuyện này chắc? Với lại, chẳng phải đều là người trong sách sao?]

Vị Thánh tăng không thốt một lời bỗng dừng bước, cúi đầu nhìn con sóc đang ngơ ngác gặm hạt hướng dương trong tay mình, sắc mắt trầm xuống.

Cảm thấy mặt mình hơi đau đau, Giang Tả chẳng dám nhúc nhích: ... E hèm, cái "người trong sách" này có vẻ không dễ chọc vào.

Thanh Trì nhếch môi, trong mắt loé lên tia lạnh lẽo, hắn hừ lạnh một tiếng: 

"Ngươi nói xem, đôi mắt này của ngươi mà móc ra cho bần tăng chơi đùa một chút thì thế nào?"

Nói đoạn, hắn vươn một ngón tay, đâm thẳng vào cằm Giang Tả.

Giang Tả sợ tới mức rơi cả hạt hướng dương, rướn cổ gào thét khản cả giọng: 

“Meo —! Meo ——!! Meo ————!!!"

Đầu ngón tay lún sâu vào lớp lông trắng muốt mềm mại, cảm nhận được một tia ấm áp. Ánh mắt Thanh Trì khẽ động, nhớ lại động tác lúc nãy của Lạc Thanh Hạc, ngón tay hắn không nhịn được cũng trượt nhẹ xuống dưới.

Giang Tả căng cứng cả người.

Đầu ngón tay Thánh tăng dừng lại ở phần bụng sóc, vốn dĩ là cái bụng nhỏ mềm mại, giờ phút này vì quá căng thẳng mà trở nên cứng ngắc.

Thanh Trì nhìn chằm chằm Giang Tả.

Bốn mắt nhìn nhau, Giang Tả vẫn không tài nào hiểu nổi ánh mắt của vị Thánh tăng này.

Thanh Trì hơi mím môi, lặng lẽ thu tay lại, ánh mắt sâu thẳm, rồi lại tiếp tục cất bước. Đi được chừng mười bước chân, hắn mới buông một câu ——

"Thôi, trêu ngươi chút thôi."

Giang Tả: "..." QAQ Mẹ nó, Quốc sư Thánh tăng mà lại "nhây" thế này thì không ổn đâu nhé?

Chẳng mấy chốc, Thanh Trì đã tới hiện trường. Bên ngoài sân, không ít tiểu tăng đang bám vào thân cây nôn thốc nôn tháo, lác đác vài vị tăng lữ vây quanh cửa nhà bếp lớn của chùa nhưng không ai dám lại gần. Ngay cả mấy vị cao tăng từng trải cũng tái mét mặt mày, hiện trường hỗn loạn vô cùng.

Thanh Trì vừa đến, mọi người vội vàng dạt ra nhường đường.

Lạc Thanh Hạc nghiêm nghị đứng ở phía trước, nghe thấy động tĩnh liền ngoảnh lại nhìn vị Thánh tăng đang ung dung đi tới. Gương mặt tuấn tú kia lúc này cũng xanh mét, hắn mím chặt môi, không thốt một lời.

Bên trong phòng bếp, lồng hấp bị lật đổ, mấy cái màn thầu trắng tinh rơi vãi đầy đất nhưng chẳng ai buồn nhặt. 

Nhìn vào trong, lồng hấp vẫn còn đặt trên bếp lò đã tắt lửa, khói nghi ngút bốc lên. Ở tầng dưới cùng của lồng hấp, rõ ràng là một cánh tay người đã được chưng chín.

Giang Tả khó khăn nuốt nước miếng, điên cuồng thôi miên chính mình: Người trong sách, tất cả đều là người trong sách...

Trụ trì Thuận Từ nhắm mắt lại, miệng lẩm bẩm: 

"A di đà phật..." Thấy Thánh tăng đã tới, trong mắt ông chợt lóe lên tia sáng hy vọng.

Giang Tả nhìn cho kỹ, rõ ràng trong mắt trụ trì lúc nhìn Thánh tăng không phải là gỉ mắt, mà là ánh quang mang sùng bái đầy mong đợi giống như nhìn thấy đấng cứu thế vậy.

Giang Tả: "??? Tỉnh lại đi đại sư ơi! Cái gã chân giò heo lớn này vừa nãy còn đe dọa đòi móc mắt con người ta đấy!!!"

Dư quang nơi khóe mắt Thanh Trì liếc tới. Cho dù Giang Tả chỉ dám gào thét trong lòng nhưng không hiểu sao lão cẩu bức Thánh tăng này vẫn nhận ra được, khiến sống lưng cậu cứng đờ. Ngay sau đó, cậu lại vểnh cằm lên:

"Giữa... giữa bàn dân thiên hạ... lão... lão tử mới... không... không sợ ngươi đâu..."

Thánh tăng mặt không cảm xúc, nhẹ nhàng nâng tay phải, hướng về phía Giang Tả vươn tới.

Không ngờ giữa bao nhiêu người đang chú ý mà gã cẩu bức Thánh tăng này vẫn dám ra tay với mình, Giang Tả kinh hãi, thầm hô hỏng bét. Cậu siết chặt nắm đấm nhỏ, nghiến răng nhảy vọt sang một bên, lăng không lao về phía Lạc Thanh Hạc, bám chặt lấy cánh tay hắn.

Lòng bàn tay định che mắt cho sóc nhỏ của Thánh tăng rơi vào khoảng không.

Sắc mặt Thánh tăng có chút không tốt.

Trong bàn tay trống rỗng chỉ còn vương lại một chút hơi ấm từ lớp lông mềm, trên lòng bàn tay rõ từng đường chỉ còn sót lại vài mảnh vỏ hạt hướng dương dính nước miếng đã bị gặm qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=5]

Thánh tăng nhìn bàn tay vồ hụt của mình, sắc mặt u ám.

Thành công thoát khỏi Thánh tăng, Giang Tả tự nhủ phải bình tĩnh: 

"Không được, mình không thể đắc ý quá."

Thế nhưng quay đầu nhìn thấy sắc mặt khó coi của Thánh tăng, Giang Tả vẫn không nhịn được mà khóe miệng điên cuồng giật giật, cười thầm trong bụng: 

"Hì hì, hì hì hì, hì hì hì hì hì..."

362: [...] Thỉnh ký chủ chú ý hình tượng!

Cảm nhận được ống tay áo nặng trĩu, Lạc Thanh Hạc quay đầu lại, thấy là cục lông nhỏ Thánh tăng cứu đang thân thiết nhảy lên tay áo mình, liền đưa tay nắm lấy chú sóc chắc nịch mập mạp này xuống, ôm vào lòng.

Rơi vào lồng ngực ấm áp của nam chính, Giang Tả thoải mái vươn vai một cái, cái má phúng phính dán lên vạt áo Lạc Thanh Hạc, bị ép cho bẹp dí. Giang Tả khịt khịt mũi, trong lòng nam chính, cậu ngửi thấy một mùi hương tươi mát...

... Mùi thịt nướng.

Đột nhiên ý thức được mình vừa thoát hang cọp lại vào miệng sói, Giang Tả: 

"... Thế giới này hình như đang trêu hoa ghẹo nguyệt ta thì phải."

Lạc Thanh Hạc đột nhiên "Ơ" một tiếng, hắn tiến lên một bước, chỉ vào cánh tay bị đứt đoạn rồi hạ giọng nói với mọi người: 

"Trên cánh tay này có chữ."

Mọi người đều sững sờ, theo tầm mắt Lạc Thanh Hạc nhìn vào lồng hấp. Nhìn kỹ lại, phần thịt non phía trong khuỷu tay của cánh tay đứt lìa bị rách nát, hóa ra có kẻ đã dùng dao khắc lên da thịt mấy chữ.

Giang Tả gãi gãi má.

— Trên cánh tay có manh mối? Sao trong sách không nhắc tới nhỉ?

"Nam... Thành..." 

Lạc Thanh Hạc đứt quãng đọc ra chữ trên cánh tay, dường như phát hiện điều gì, hắn nghiêng người tới trước: 

"... Chỗ xương cổ tay của cánh tay này còn có một mảng sẹo bỏng lớn."

Đệ tử lớn của trụ trì là Thuận Tế đứng bên cạnh đột nhiên hít một hơi khí lạnh, nghẹn ngào thất thanh: 

"Là... là Nho Xa sư thúc! ... Cánh tay này... là của Nho Xa sư thúc!"

"A di đà phật..."

Trụ trì Thuận Từ lộ vẻ đau đớn khôn nguôi.

"Nho Xa sư thúc là ai?" 

Lạc Thanh Hạc gãi gãi gáy, hồ nghi hỏi: "Làm sao ngươi biết được?"

"Lạc thí chủ... thật không giấu gì ngài... ngay trong ngày các vị đến... Nho Xa sư thúc trước giờ cơm tối đột nhiên mất tích... Chúng ta đã tìm kiếm hồi lâu, tiếc là vẫn không thấy tung tích..."

Thuận Tế cắn môi dưới: "Còn về việc tại sao biết cánh tay này là của sư thúc... là vì mấy ngày trước... người vừa bị đệ tử dâng trà mới tới làm đổ chén trà gây bỏng cổ tay..."

Cổ họng hắn nghẹn lại, đột nhiên im bặt.

Không ít tăng nhân bắt đầu thút thít:

"Nho Xa sư thúc làm người hiền hòa, sao lại gặp phải độc thủ này cơ chứ?"

"Thứ xuất hiện là cánh tay chứ không phải thi thể, điều này chứng tỏ Nho Xa sư thúc của các ngươi... lúc này có lẽ vẫn còn sống." Lạc Thanh Hạc cau mày.

Đại đệ tử Thuận Tế dùng mu bàn tay mạnh mẽ lau nước mắt, dụi đến mức khóe mắt đỏ hoe, hắn nắm chặt tay căm hận nói: 

"Kẻ thủ ác này quá ngông cuồng! Không chỉ thủ đoạn tàn độc vô cùng... mà còn nghênh ngang ẩn nấp trong Thiền tự của chúng ta, trắng trợn để lại manh mối!"

"Chúng ta nhất định phải bắt được kẻ thủ ác này! Cứu Nho Xa sư thúc ra!" 

Các tiểu tăng tại hiện trường đỏ hoe mắt, ai nấy đều siết chặt nắm đấm hạ quyết tâm.

"Nhưng mà..." 

Trong đám tiểu tăng vang lên một giọng nói yếu ớt: 

"... Phải bắt thế nào đây?"

Manh mối hữu dụng duy nhất hiện tại là hai chữ trên cánh tay:

— Nam Thành.

Cảm thấy mình như xuyên vào một bộ phim hình sự lúc 8 giờ tối, Giang Tả tặc lưỡi: 

"Chậc chậc chậc, lúc này mới thấy tầm quan trọng của việc nắm giữ cốt truyện đúng không?... Cứ để Giang - Holmes - Sóc ta đây chỉ điểm cho các người."

Giang Tả thong thả lật lại vài chương cốt truyện trong đầu, ý đồ tìm ra thông tin cụ thể về hung thủ:

[Lạc Thanh Hạc đẩy cửa phòng ra, chỉ thấy một hắc y nhân đang giơ cao con dao nhọn, định đâm vào ngực quận chúa.

Mắt thấy lưỡi đao sắc lẹm càng lúc càng gần ngực quận chúa, ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, Lạc Thanh Hạc lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai rút cự kiếm sau lưng ra, ngưng tụ nội lực lên mũi kiếm rồi hung hăng phóng đi.

Cự kiếm xé gió lao tới, xuyên thấu cơ thể hắc y nhân, đâm thủng ngực gã.

Cùng lúc đó, Lạc Thanh Hạc tung người lên, đón lấy vị quận chúa đang hôn mê. Mấy tiểu tăng vội vã chạy tới, đứng thở hồng hộc ở cửa, bọn họ rũ mắt nhìn hắc y nhân ngã gục dưới đất, kẻ thủ ác đã tắt thở từ lâu.]

Cả quyển sách đoạn ở Vân Ẩn Thiền Tự chỉ có vỏn vẹn năm chương, trong đó đoạn liên quan đến kết cục của hung thủ chỉ có sáu dòng ngắn ngủi như vậy. Tên tuổi, thân phận của hung thủ đều không được nhắc tới, ngay cả động cơ giết người cũng hoàn toàn không giải thích.

Giang Tả: "... E hèm, coi như Giang - Holmes - Sóc ta chưa từng tới đây đi."


Bình Luận

0 Thảo luận