Sáng / Tối
Thánh tăng cười như không cười nhìn cậu, trong giọng nói tràn đầy ý vị cảnh cáo nguy hiểm:
"... Sau này, còn dám chạy loạn nữa không?"
Giang Tả: ĐM ai không chạy là đồ ngốc!! Lão tử mà vớ được thuốc giải là chuồn thẳng lên mặt trăng luôn, có gan thì đuổi tới tận đó mà bắt ta!!!
Cậu nuốt nước miếng một cái, cổ họng vẫn còn đau rát vì bị ép nuốt thuốc. Giang Tả che cổ, có chút khiếp sợ mà ngoài mặt vẫn tỏ ra ngoan ngoãn lắc đầu, thầm tính toán tìm thời cơ nẫng tay trên lọ thuốc giải rồi khai lưu.
Điều khiến Giang Tả tâm như tro tàn chính là, từ sau vụ bỏ trốn hụt kia, Thánh tăng dường như càng thêm biến thái.
Vốn dĩ mỗi đêm phát bệnh cả người lạnh băng, cứ nhất quyết phải ngủ cùng cậu thì thôi đi, đằng này Thánh tăng còn thích đè nghiến lên người cậu, vừa phát bệnh vừa hung hăng "làm" cậu tới bến.
Khiến Giang Tả dùng sinh mệnh để cảm nhận sâu sắc thế nào là "băng hỏa lưỡng trọng thiên".
Mấy ngày trôi qua, đến cái mông cũng đau tới mức không đi ngoài nổi, gương mặt Giang Tả hốc hác hẳn đi. Cậu nằm ngửa trên giường, lẳng lặng rơi lệ: [Ảnh lão tử thấy hơi ủy khuất.jpg]
Đêm nào cũng bị cẩu Thánh tăng đè ra làm "thúy bì áp", nơi không thể miêu tả bị ma sát đến vừa sưng vừa đau. Thậm chí dù đã nằm thẳng trên giường, cậu vẫn thấy chỗ đó bị hai cánh mông tròn trịa ép đến khó chịu. Giang Tả hừ hừ ủy khuất hai tiếng, dứt khoát nằm nghiêng qua một bên.
Từ lúc xuyên vào thế giới này chưa có ngày nào được sống thảnh thơi, càng nghĩ càng thấy nghẹn khuất, Giang Tả gặm chặt nắm tay, khóc không ra tiếng: Bị lão cẩu bức hại mấy ngày nay ăn không ngon ngủ không yên, ngay cả "đại đại" cũng không ra, chắc chắn là gầy đi mười mấy cân rồi...
362 im lặng quét qua vóc dáng ký chủ nhà mình một lượt, không thèm lên tiếng.
Không nhận được bất kỳ sự đồng cảm nào như mong đợi, Giang Tả lại thở dài một tiếng thườn thượt. Cậu nhìn về phía khe cửa sổ nhỏ dùng để thông khí, trong đôi mắt ướt át tràn đầy khát vọng tự do.
Giữa thiền phòng trống trải, tiếng thở dài đầy bàng hoàng bất lực ấy nghe rõ mồn một, quả thực là người nghe thương tâm, kẻ thấy rơi lệ.
Thế nhưng 362 vẫn không thèm ho một tiếng.
Cảm giác mình như đang diễn kịch độc thoại, Giang Tả lên tiếng nhắc nhở:
[... Hệ thống, phiền ngươi an ủi một chút đi chứ.]
362 ăn ngay nói thật:
[... Cái đó, thật không dám giấu giếm... cân nặng của ký chủ hình như vừa tăng thêm năm kg.]
[...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=26]
Năm, năm kg?!]
Thân hình Giang Tả chao đảo.
Không gầy đi mười mấy cân thì thôi, bét nhất cũng phải sụt một hai cân chứ, ai ngờ đâu cư nhiên lại mập lên, còn béo thêm tận mười cân thịt! (1kg = 2 cân)
Giang Tả kinh hãi:
[Không thể tin được!!! Đêm nào cũng đổ mồ hôi như tắm thế kia... mà không có hiệu quả đốt mỡ sao???]
362: [...] Emmmmm, không thể tin được?
... À, ký chủ còn cái gì mà không dám tin nữa đâu?
Trải qua mấy đêm sinh hoạt giường chiếu sống không bằng chết, ký chủ nhà mình tuy trông thần sắc uể oải, mặt mũi tiều tụy, nhưng ngày nào cũng nằm liệt giường không thèm động đậy.
Biết cậu thích ăn vặt, Thánh tăng còn chuẩn bị đầy mấy đĩa thức ăn tinh xảo ngay đầu giường, ba bữa cơm còn đổi món liên tục để đút cho cậu. Thế là cân nặng của Giang Tả vốn dĩ phải giảm mạnh thì nay lại bành trướng như thổi bóng bay.
Giang Holmes Phát tướng Tả: [Ảnh lung lay sắp đổ, gượng cười cho qua chuyện.jpg]
Tâm như tro tàn, Giang Tả nằm liệt giường chán chê, bèn lật lại cốt truyện trong đầu lần nữa để rà soát các chứng cứ của vụ án mạng.
Lần đầu tiên phát hiện nửa cánh tay của Nho Xa sư thúc trong lồng hấp ở bếp là trước giờ cơm tối, lúc đó đại bộ phận mọi người đều tập trung ở rừng trúc, chỉ có nam chính là không có mặt.
Lần thứ hai phát hiện cẳng chân đứt lìa của Sinh Thu sư thúc ở sau núi, kết hợp với hai thông điệp hung thủ để lại là "Nam Thành" và "Bình Thôn", hiềm nghi của nam chính là lớn nhất.
Sau đó vụ Thánh tăng bị ám sát thì trong sách không nhắc tới, thân phận kẻ hắc y bị lão cẩu bức Thánh tăng bóp chết hiện vẫn chưa rõ, nhưng người bị ám sát tiếp theo đại khái chính là Quận chúa.
Giang Tả mải suy nghĩ đến nhập thần, vô thức nhón lấy một miếng táo sấy giòn trên đĩa ở cạnh giường, chậm rãi bỏ vào miệng nhai. Tiếng "rắc rắc" giòn tan vang lên.
362: "..." Đây chính là lý do vì sao ký chủ đổ mồ hôi hột mỗi đêm mà mỡ vẫn hoàn mỡ.
Giang Tả trầm ngâm suy nghĩ, theo mô tả trong nguyên tác, kẻ hắc y định ám sát Quận chúa rồi bị nam chính giết chết mới thực sự có khả năng là hung thủ. Tuy nhiên, cũng không ngoại trừ khả năng nam chính mới là kẻ đứng sau đạo diễn tất cả.
Hơn nữa, kẻ hắc y kia bị một kiếm đâm xuyên tim chết ngay tại chỗ, thành ra chết không đối chứng. Sau khi "phá án", nam chính không chỉ danh động giang hồ mà còn ôm được mỹ nhân về dinh.
Ít nhất nhìn từ góc độ này, nam chính là người duy nhất hưởng lợi từ vụ án.
... Nhưng nếu mình không thể ở cạnh nam chính thì điều tra hung thủ kiểu gì đây?
Giang Holmes Tả đột nhiên nảy ra một ý kiến "thông minh đột xuất":
[Đúng rồi! Nếu cẩu bức Thánh tăng không cho ta đi gặp nam chính, vậy ta sẽ giả làm người xấu ném giấy báo tin cho Quận chúa, nói là muốn lấy mạng nàng ta! Như thế Quận chúa sẽ đề phòng nghiêm ngặt, lúc đó chẳng phải có thể bắt sống kẻ hắc y sao?!]
Giang Tả thấy mình đúng là thiên tài cơ trí.
362: [Thế ký chủ tính ném giấy cho Quận chúa bằng cách nào?]
Dạo gần đây cái mông Giang Tả đau đến mức bước xuống giường còn không nổi, đừng nói là đi điều tra hung thủ. Mà dù có khỏe lại đi nữa, làm sao thuyết phục Thánh tăng cho ra cửa cũng là một vấn đề nan giải.
362 hiến kế: [Hay là thử làm nũng xem?]
Cảm giác như đã bị hệ thống hố không ít lần, Giang Tả ôm ngực nức nở:
[... Ngươi đừng có lừa ta... Nội tâm cha bây giờ rất yếu ớt, không chịu nổi thêm bất kỳ cú lừa nào từ con trai nữa đâu…]
362: [... Không lừa ngươi thật mà!]
Chưa từng làm nũng bao giờ, Giang Tả rất mơ hồ: [Làm nũng thế nào cơ?]
Kẻ không có kinh nghiệm như 362 bèn "tra Google" một chút:
[... Hay là... thử kêu... ư hư hư?]
Giang Tả nhếch môi: [Hì, hì hì hì, ngươi là con ruồi đấy à???]
362: [...] Hy vọng ký chủ đừng có "nhây" nữa!
Đêm đó, gió thổi mát lạnh, sau khi tắm gội xong, Thánh tăng bế Giang Tả ngồi bên cửa sổ đọc sách. Không có quần áo để mặc, Giang Tả đành quấn chặt chiếc chăn mỏng, suy tính xem lúc nào là thời điểm thích hợp nhất để nũng nịu một phen.
Bị ôm chặt trong lòng, hương thơm thanh khiết sau khi tắm gội trên người Thánh tăng mang theo hơi ẩm bao vây lấy cậu. Theo cơn gió chậm rãi thổi qua, mùi hương nhàn nhạt quanh quẩn chóp mũi, từng sợi từng sợi đầy triền miên.
Thanh Trì một tay cầm sách, tay kia vê một miếng bánh hạt dẻ đưa đến bên môi Giang Tả.
Giang Tả đang định há mồm, đột nhiên nhớ tới chuyện mình bành trướng thêm 5 kg mấy ngày nay, cậu nuốt nước miếng một cái, luống cuống dời tầm mắt đi chỗ khác.
Thấy người trong lòng không chủ động cuốn lấy miếng điểm tâm trên đầu ngón tay, Thanh Trì cũng không có động tác thừa thãi nào, hắn vẫn mắt không rời sách, nhưng đầu ngón tay nhéo miếng bánh vẫn dừng lại sát môi Giang Tả, bất di bất dịch.
Nội tâm Giang Tả giãy giụa hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định chiều chuộng bản thân thêm một lần cuối. Cậu rướn cổ qua, hé mở cánh môi mềm mại, ngậm lấy miếng bánh hạt dẻ thơm ngon kia vào miệng.
Tầm mắt Thánh tăng vẫn chưa rời khỏi trang sách, nhưng lại chuẩn xác dùng hai ngón tay còn dính vụn bánh đẩy cánh môi Giang Tả ra, thăm dò vào khoang miệng ướt nóng, quấy nhiễu đầu lưỡi ngoan ngoãn của cậu.
Giang Tả ăn đầy một miệng bánh hạt dẻ, nhai được một nửa đã bị ép phải há miệng, đôi gò má phồng cao vì nhồi đầy điểm tâm, vụn bánh hỗn hợp với nước bọt chất đống bên má.
Quá trình ăn uống bị cản trở khiến Giang Tả tức điên, định bụng sẽ cắn mạnh một phát vào hai ngón tay phiền phức kia, kết quả lại bị hắn kẹp chặt lấy đầu lưỡi.
Giang Tả ngoan ngoãn: Không dám động, không dám động.
Ngồi lâu một chút là cái mông lại bắt đầu đau, Giang Tả khẽ khàng thò hai ngón tay ra khỏi chăn, kéo kéo ống tay áo Thánh tăng.
Thanh Trì liếc nhìn cậu một cái, động tác ưu nhã thu hồi ngón tay, đặt tầm mắt lên thiếu niên đang cuộn thành một cục nhỏ xíu trong lòng mình.
"Có thể tìm chút thuốc mỡ không... mông ta... có chút... có chút đau..."
Thanh Trì nghe vậy, không nói một lời bế xốc Giang Tả đặt trở lại trên giường.
Vừa chạm vào ván giường, Giang Tả đã thấy hơi rợn tóc gáy: Mẹ ơi, cẩu bức Thánh tăng chắc không phải là hiểu lầm cái gì rồi chứ...
Giang Tả một tay quấn chặt khăn trải giường, một tay che mông, khuyên nhủ:
"... Sinh hoạt giường chiếu lúc nào cũng đơn điệu như vậy không tốt cho sức khỏe đâu... Hay là chúng ta chơi trò chơi đi?"
Thanh Trì đứng trên cao lặng lẽ nhìn xuống, sắc mặt nhạt nhẽo không chút biểu tình.
Nhớ tới chiêu của 362, Giang Tả nghẹn nửa ngày, nghẹn đến mức mặt đỏ bừng vẫn không thốt ra nổi một tiếng "ư".
Giang Tả - người quyết định buông xuôi - chọn dùng độc môn "làm nũng kiểu hung hăng" của riêng mình. Cậu chớp chớp mắt, hít sâu một hơi, dồn khí đan điền rồi quát lớn:
"Ư!! Ư!!! Ư!!!!!"
362: [...] Con ruồi nghe xong chắc cũng muốn tự sát.
[Giá trị con sen +1]
Giang Tả bây giờ cứ nghe thấy giá trị con sen là theo bản năng run bần bật.
Trên gương mặt mộc mạc của Thanh Trì cuối cùng cũng hiện lên một tia ý cười nhàn nhạt, vừa sủng nịnh vừa có chút bất đắc dĩ. Hắn nhếch môi ghé sát lại, vươn đầu lưỡi liếm liếm môi dưới của Giang Tả đầy sắc khí, đôi môi mỏng khẽ động, đáp:
"Được."
Không ngờ làm nũng lại thực sự thành công, Giang Tả mừng thầm trong lòng, vuốt cằm nghiêm túc suy nghĩ:
"... Vậy chơi cái gì bây giờ nhỉ..."
Giang Tả đang định đề nghị ra ngoài đi dạo vài vòng, vừa ngẩng đầu đã thấy Thánh tăng thong thả từ trong ống tay áo móc ra một cái túi vải màu trắng cuộn tròn. Hắn mở cái túi chỉ to bằng lòng bàn tay ra, vài cây ngân châm sáng loáng xếp chỉnh tề bên trong.
Giang Tả: "..." Ngươi là Dung Ma Ma đấy à? Mau buông ngân châm trong tay xuống!!!
Tuy không biết Thánh tăng muốn chơi trò nguy hiểm gì, nhưng nhìn đống ngân châm này là biết không phải đâm lên người lão cẩu bức mà là đâm lên người mình rồi.
Giang Tả rất biết thời thế, lập tức đổi giọng:
"Thật ra nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng có trò gì hay để chơi cả, hay là chúng ta đi ngủ sớm đi."
Thanh Trì một tay xoa má trái Giang Tả, hắn hạ giọng, thanh âm hơi khàn khàn như chứa đựng lời nỉ non ôn nhu. Hắn thấp giọng lẩm bẩm:
"Xăm ở chỗ này mấy chữ... thấy thế nào..."
Giang Tả nổi hết cả da gà: Chẳng ra làm sao cả!!!!!
Nhớ tới lần trước lão cẩu bức trổ tài tay nghề đã tự tay làm cho cậu cái quan tài, lần này không lẽ định xăm lên mặt cậu một cái quan tài sao...
Giang Tả giãy giụa: "Ta không muốn!!!"
"Ân?"
Tay Thánh tăng vỗ trên mặt cậu hơi nặng thêm một chút.
Cảm nhận được sự đe dọa, Giang Tả rơi những giọt nước mắt sỉ nhục:
"... Ta đùa thôi..."
Nếu đã trốn không thoát, nghĩ kỹ lại thì xăm lên mặt nhìn cũng có vẻ "dân xã hội", Giang Tả dặn dò:
"Phiền huynh xăm cho ta một con Hỏa Vũ Phượng Hoàng, loại nào trông tôn quý một chút ấy."
Thanh Trì dùng một dải vải mỏng bao lấy kim, châm vào mực, sau đó lột lớp chăn đang quấn trên người Giang Tả ra, lộ ra bả vai tròn trịa và xương quai xanh tinh tế.
Giang Tả sợ hãi nhắm chặt mắt, thế nhưng mũi kim vốn tưởng sẽ rơi xuống mặt lại chậm chạp không thấy tới.
Cây ngân châm sắc nhọn tinh vi rơi xuống ngay phía dưới một điểm đỏ thắm trên ngực cậu. Mũi kim lạnh lẽo đâm vào da thịt, lại ngay vùng nhạy cảm, Giang Tả run rẩy mở mắt ra, theo bản năng muốn né tránh nhưng đã bị Thánh tăng đè chặt.
Trong phòng yên tĩnh lạ thường, hơi thở nóng rực của Thánh tăng phả lên ngực cậu, hòa lẫn với cảm giác châm chích lạnh lẽo của ngân châm, hai loại xúc cảm hoàn toàn khác biệt khiến lòng người có chút xao động.
Giang Tả cúi đầu, gương mặt nghiêm túc của Thánh tăng đang kề ngay sát mắt cậu. Khuôn mặt hắn thanh quý thoát tục như trích tiên không nhiễm khói lửa nhân gian, ngũ quan tinh xảo như thể được thợ thủ công tỉ mỉ tạc nên từ mây và trăng. Hàng mi dài và dày đổ xuống một mảnh bóng râm xanh đen trên gương mặt nhạt màu.
Trái tim đột nhiên đập thình thịch hai nhịp theo ánh nến lung linh, Giang Tả dời mắt đi, nhìn chằm chằm vào cái bàn trà nhỏ bên cửa sổ.
Chợt nghe thấy Thanh Trì cười khẽ hai tiếng, Giang Tả nghi hoặc quay đầu lại, chỉ thấy Thanh Trì đứng dậy đi đến bàn trà, mang hai đĩa điểm tâm đang ăn dở bên cửa sổ lại cho cậu.
Có đồ ăn vặt, Giang Tả mỹ tư tư nhấm nháp miếng bánh hạt dẻ, vừa nhìn Thánh tăng xăm một đóa hoa sen ngay dưới điểm đỏ thắm của mình.
Miếng bánh hạt dẻ trong tay Giang Tả rơi cái bịch: ... Đồ cẩu nam nhân! Đã bảo là Hỏa Vũ Phượng Hoàng cơ mà!! Xăm cái đóa hoa sến súa này làm gì hả!!!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận