Sáng / Tối
Giữa những đường kiếm đâm tới liên tiếp, Thánh tăng vẫn ung dung nghiêng mình né tránh hết thảy. Y phục màu tuyết của hắn vẽ ra những đường cong mềm mại giữa không trung, tựa như một chú mèo ưu nhã đang vờn con mồi trong lòng bàn tay.
Hắn khẽ đứng vững, kẹp một viên đá nhỏ tròn trịa cỡ móng tay giữa hai ngón diện, nhân lúc lách người liền búng tay một cái về phía cổ tay Lạc Thanh Hạc.
Cổ tay tê rần, Lạc Thanh Hạc không giữ nổi thanh kiếm, lưỡi dao rời khỏi lòng bàn tay tuột mất. Một tiếng "leng keng" vang lên, thanh bạc kiếm rơi xuống đất phát ra âm thanh trong trẻo.
Đôi mắt Thánh tăng phiếm hồng, hắn nâng cổ tay định cắt đứt luôn đầu của Lạc Thanh Hạc. Ngay lúc này, gã hắc y nhân đang quỳ dưới đất bỗng trợn tròn mắt. Giang Tả hoang mang đứng dậy, nhìn theo tầm mắt của gã.
Chỉ thấy Thuận Từ trụ trì mặt mày be bét máu, vẻ mặt dữ tợn đang run rẩy nhặt lấy mũi kiếm rơi trên đất, giơ cao quá đầu, hung hãn đâm thẳng vào lưng Thánh tăng.
Gió lạnh gào thét rít qua, tai Thanh Trì khẽ động, hắn hơi nghiêng người nhưng lại không hề né tránh. Hắn siết chặt lưỡi dao mỏng trong tay, nụ cười nơi khóe môi càng thêm đậm.
Thấy Thánh tăng không hề tránh né, trong tình thế cấp bách, gã hắc y nhân hành động bất tiện không kịp nghĩ ngợi nhiều, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, vận hành nội lực mạnh mẽ phá tan huyệt đạo. Gã "oẹ" ra một ngụm máu đen, đồng thời dùng đầu mình húc mạnh vào mạn sườn Giang Tả, đẩy cậu lao về phía lưỡi kiếm.
Bỗng dưng bị húc một phát đau điếng, Giang Tả còn chưa kịp chửi thề thì đã nghe thấy tiếng gió rít bên tai im bặt, âm thanh mũi kiếm ngập vào da thịt vang lên. Một cơn đau thấu xương lạnh buốt xuyên qua ngực từ sau ra trước.
Bị đâm một nhát "lạnh thấu tim", Giang Tả đau đến mức môi trắng bệch. Cậu cúi đầu nhìn thân kiếm sáng loáng đâm xuyên qua lồng ngực mình, một giọt nước mắt chua xót lăn xuống từ khóe mắt. Bờ môi Giang Tả run rẩy, nghẹn ngào không nói nên lời: Tại sao... lại là ta...?
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=31]
Nói thật lòng, vốn dĩ căn bản không cần cậu chắn đao, lão cẩu bức Thánh tăng hoàn toàn có thể né được mà. Cái gã hắc y nhân chết tiệt này sao lại thích lo chuyện bao đồng thế không biết?
Sớm biết hôm nay phải chết... lúc đi ra ngoài mình đã mặc bộ nào tử tế một chút rồi...
Trên lớp chăn trắng muốt, một đóa hoa máu nhanh chóng nở rộ.
Lạc Thanh Hạc thảng thốt gọi:
"Đại Phúc!"
Đồng tử Thanh Trì co rụt lại, hắn mím chặt môi, vung tay hất văng Lạc Thanh Hạc vào cây đại trụ trong điện. Theo kình phong cực mạnh, thân hình Lạc Thanh Hạc va sầm vào cột, ngã gục xuống đất, ôm ngực quay đầu hộc ra một ngụm máu tươi.
Thấy Thánh tăng quay lại với gương mặt khủng bố âm trầm nhìn mình, Thuận Từ trụ trì sợ hãi trợn tròn mắt, liên tục lùi lại mấy bước.
Ngay lúc đó, một đạo ngân quang ẩn hiện lướt qua, trên cổ họng Thuận Từ trụ trì đột ngột xuất hiện một đường chỉ đỏ. Đường chỉ ấy dần kéo dài và mở rộng ra, lão trợn trừng đôi mắt đục ngầu, bịt lấy cái cổ họng đang phát ra tiếng "ục ục", máu tươi phun trào xối xả qua kẽ tay.
Thánh tăng vươn tay đón lấy Giang Tả đang ngã xuống, kéo cậu vào lòng mình. Lớp y phục trắng muốt xếp tầng tầng lớp lớp xòe rộng ra xung quanh, hương đàn thoang thoảng nơi đầu mũi.
Nửa mặt hắn dính vệt máu bắn lên trông cực kỳ đáng sợ, nhưng sát khí huyết tinh trong đôi mắt bạc đỏ rực kia lại như sương mù bị ánh mặt trời làm bốc hơi, thoáng chốc tan thành mây khói. Thay vào đó, một mảnh nhu tình lưu luyến dần hiện lên.
Đôi mắt bạc lay động, ngưng tụ cả ráng mây và ánh trăng, lại tựa như một hồ nước chứa đầy vụn sáng thăng trầm, đẹp đến không sao tả xiết.
Hắn ôm lấy người đang thoi thóp trong lòng, trên gương mặt thanh tú dần hiện lên nụ cười thuần khiết như một đứa trẻ. Hắn cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên khóe môi Giang Tả:
"Ngươi vì ta mà chắn kiếm..."
"Bần tăng... thực vui mừng..."
Giang Tả đau đến mức một chữ cũng không thốt nên lời:
[Cái đó... ta... ta thấy... ta vẫn còn cứu chữa được mà...]
Hắn cúi đầu, si mê liếm láp bờ môi dưới của Giang Tả. Theo động tác cúi người, mũi kiếm xuyên ra từ ngực Giang Tả khẽ đâm vào ngực hắn, rồi chậm rãi nhưng kiên định, từng chút từng chút một ngập sâu vào trong.
Mũi kiếm sắc bén rạch qua lớp da thịt mỏng manh, lún sâu vào cơ thể phát ra tiếng động rất khẽ. Vậy mà hắn cứ như không hề cảm thấy đau đớn, nhắm mắt khẽ liếm bờ môi trắng bệch của Giang Tả, sau đó cạy mở hàm răng đang hé mở, triền miên quấn lấy đầu lưỡi mềm mại trong miệng cậu.
Bị hành vi tự ngược của Thánh tăng làm cho kinh hãi, Giang Tả trợn tròn mắt: [Ảnh cẩu ngốc trợn mắt .jpg]
Máu đỏ tươi chói mắt chảy ra từ lồng ngực bị đâm nát của hắn, men theo lưỡi kiếm uốn lượn chảy xuống, chậm rãi thấm vào vết thương trên ngực Giang Tả. Những giọt máu đó nóng hổi, nóng đến mức đầu ngón tay cậu cũng phải run lên.
Cho đến khi lồng ngực hơi lạnh của hắn dán chặt vào Giang Tả, hai người không còn một kẽ hở, thanh kiếm mang theo máu xuyên qua người Giang Tả cũng hoàn toàn ngập vào cơ thể hắn.
Thánh tăng càng thêm dùng lực ôm chặt lấy người trong lòng, khóe môi gợi lên một nụ cười tuyệt mỹ. Hắn nhẹ khẽ ho vài tiếng, ho ra vài đóa hoa máu vương trên bờ môi nhạt màu, tựa như những đóa anh túc huyết sắc khô héo, mang theo vẻ đẹp tàn lụi muốn hủy diệt tất cả.
Vẻ đẹp ấy khiến tim Giang Tả run rẩy một hồi.
[Cảnh báo! Cảnh báo!! Sinh mệnh của ký chủ đang sụt giảm nhanh chóng!!]
362 sốt ruột: [Xin ký chủ mau chóng xác nhận hung thủ giết người!]
Giang Tả cắn đầu lưỡi, nhịn xuống cảm giác hoa mắt vì đau đớn đến cực điểm: [Hung thủ... hung thủ chính là... lão cẩu bức Thánh tăng…]
[Đinh! Nhiệm vụ chi nhánh thành công! Bắt đầu đếm ngược tiến vào thế giới tiếp theo!]
[Mười... Chín... Tám... Bảy…]
Trước khi ý thức tiêu tan hoàn toàn, Giang Tả mơ hồ cảm nhận được trên môi mình rơi xuống một nụ hôn lành lạnh.
Cái hôn kia cực nhẹ, lại cực lãnh, giống như một bông tuyết vô tình vương trên môi, ôn nhu tan chảy.
"Mơ tưởng... thoát khỏi... ta..." Bên tai vang lên tiếng lầm bầm trầm thấp như bóng đè, mắt Giang Tả tối sầm lại, chìm vào hư vô.
[Vì nhiệm vụ chính tuyến ở thế giới trước thất bại, thế giới mới sẽ mở ra ở chế độ cấu hình thấp.]
Ý thức của Giang Tả dần dần thu hồi, khi mở mắt ra lần nữa, cậu phát hiện mình đang đáp xuống một thảo nguyên mênh mông vô tận.
Giang Tả ngẩn ngơ hồi lâu, vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi dư chấn kinh hoàng từ thế giới trước.
Đến khi nhận thức được mình thật sự đã thoát khỏi gã Thánh tăng điên cuồng kia, cậu mới cúi đầu nhìn nhìn bàn chân nhỏ xíu của mình, rồi lại xoay người ngó nghiêng bộ lông trên lưng. Giang Tả đột nhiên phản ứng lại:
[Ha ha ha ha ha! Thế giới này lão tử là một chú sói con uy phong soái khí nè ha ha ha ha!!!]
362 muốn nói lại thôi.
Quyết tâm ném sạch ký ức đáng sợ vừa rồi ra sau đầu, trong lòng tự vẽ ra hình ảnh dáng vẻ mạnh mẽ oai hùng của mình, Giang Tả bắt đầu tự do tự tại chạy điên cuồng trên thảo nguyên.
Cuồng phong thổi qua lồng lộng, cái lưỡi thè ra ngoài miệng của cậu cũng theo gió mà "phành phạch" tung bay đầy phóng khoáng.
Đang chạy hăng say, Giang Tả sực nhớ tới thông báo của hệ thống lúc nãy, liền phân tâm hỏi 362: [2 ca à, cái gì gọi là thế giới mới mở ra ở chế độ cấu hình thấp hả?]
362 còn chưa kịp giải thích, Giang Tả đã thoáng thấy một con dã lang đang lững thững đi ngang qua phía trước.
Con dã lang kia có bộ lông bóng mượt, mỗi bước đi đều lộ rõ những khối cơ bắp ẩn chứa sức mạnh bộc phát.
Tìm thấy đồng loại rồi! Mắt Giang Tả sáng rực lên, tăng tốc lao tới:
"Lang... huynh... ơi...!"
Đối phương dựng đứng lỗ tai, vẻ mặt đầy cảnh giác nhìn cậu, sau đó lùi lại vài bước, ngửa cổ lên trời hú dài một tiếng:
"Ngao ô ——!"
Tuy rằng nghe không hiểu nó gào cái gì, nhưng với ý chí muốn giao lưu để hòa nhập tổ chức mới, cái đuôi của Giang Tả vẫy như cánh quạt điện, cậu há miệng, thập phần hưng phấn rướn cổ rống lên một tiếng hưởng ứng.
"Gâu!"
Giang Tả: ???
[Ảnh nụ cười dần dần cứng đờ.jpg]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận