Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 20

Ngày cập nhật : 2026-04-19 16:13:44

Lúc này tiếng gõ cửa vang lên, Thanh Trì khựng lại một chút, thu hồi bàn tay đang đặt trên đầu sóc nhỏ.

"Thánh tăng, dược sư trong chùa là Khâm Huyền sư thúc tới." 

Giọng nói nôn nóng của tiểu tăng vang lên ngoài cửa.

"Kẽo kẹt" một tiếng, cửa mở ra, Khâm Huyền sư thúc bên ngoài ngẩng đầu đối diện với gương mặt của Thánh tăng. 

Chỉ thấy bên má hắn vương chút vết máu đỏ sậm, tăng bào trắng như tuyết loang lổ những mảng máu khô chói mắt. 

Gương mặt trắng bệch vì mất máu hiện lên vẻ âm lãnh, sát khí vương mùi máu tươi vẫn chưa tan hết, nửa khuôn mặt phía trên yêu dị ẩn trong bóng tối, tựa như ác hồn bò ra từ địa ngục đến đòi mạng.

Khâm Huyền kinh hãi trong lòng, bị dọa đến mức lùi lại nửa bước. Đây... đây đâu phải là dáng vẻ mà một vị Thánh tăng nên có?!

"Bần tăng không ngại, trước tiên hãy xem..." 

Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Thánh tăng đã khôi phục như thường, hắn bỏ lại một câu rồi xoay người đi về phía giường.

Khâm Huyền sư thúc đi theo Thánh tăng tiến lên, thấy nằm trên giường hóa ra chỉ là một chú sóc nhỏ, không khỏi có chút kinh ngạc.

Tuy rằng lúc đến ông đã nghe hai tiểu tăng miêu tả, nói người bị thương ngoài Thánh tăng còn có một chú sóc nhỏ từng được Thánh tăng cứu giúp. 

Nghe nói chú sóc này cực kỳ được Thánh tăng sủng ái, ngay cả lúc làm khóa lễ sáng cũng mang theo bên mình, nhưng ông không ngờ lại sủng đến mức độ này.

Ánh mắt Khâm Huyền lướt qua bên hông Thánh tăng, khựng lại: 

"Thánh tăng bị trọng thương... lẽ ra nên..."

Lớp y phục bị lưỡi đao rạch khai sang hai bên, để lộ một đạo đao thương dữ tợn nơi hông Thanh Trì. Vết thương khá dài, miệng vết thương hơi mở ra còn thấm những tia máu, trông rất đáng sợ.

Thánh tăng ngắt lời: 

"Không có gì đáng ngại."

Thấy Thánh tăng kiên trì như vậy, Khâm Huyền sư thúc thở dài. Thương thế của Thánh tăng nghiêm trọng thế kia mà còn bắt mình xem xét cho sóc nho trước, lòng từ bi bao dung như thế, nghĩ lại thì cảnh tượng lúc nãy chắc là do ông hoa mắt thôi.

Trong cơn mơ màng, Giang Tả bẹp bẹp cái miệng nhỏ, khẽ rầm rì hai tiếng.

Khâm Huyền ra hiệu cho hai tiểu hòa thượng phía sau giúp Thánh tăng cầm máu và rửa sạch vết thương, còn ông tiến lên, nhẹ nhàng vạch lớp lông tơ bị máu khô bết lại trên người con sóc nhỏ. Thế nhưng tìm nửa ngày, ông cũng chẳng thấy vết thương nào trên người nó.

"Thương tích ở chỗ nào cơ ạ?" 

Khâm Huyền sư thúc ngẩng đầu, mê hoặc hỏi.

Thanh Trì một tay xách đuôi Giang Tả lên, để lộ cái mông của sóc nhỏ, bên dưới lớp lông tơ ẩn giấu một vết rách nhỏ đến mức khó thấy, hơn nữa đã bắt đầu kết vảy.

Dù ngày thường tính tình ôn hòa, Khâm Huyền sư thúc lúc này cũng không khỏi tức giận: 

"Hồ nháo! Thánh tăng nên suy nghĩ cho bản thân mình một chút! Vết thương nhỏ xíu này sao so được với vết thương bên hông người?"

Khâm Huyền sư thúc bực mình phất tay áo, bảo hai tiểu tăng phía sau bôi chút thuốc kim sang cho chú sóc, còn mình thì tiến lên bắt mạch cho Thánh tăng.

Một lát sau, Khâm Huyền thu tay lại, vẻ mặt kinh ngạc không thôi: 

"Trong cơ thể Thánh tăng... sao lại có tận hai loại độc?"

Khâm Huyền sư thúc trầm tư một lát rồi tiếp tục: 

"... Trong đó một loại là độc dược do Sinh Thu sư đệ bào chế, tên gọi Thu Thủy... Còn loại kia là Hàn Nhi độc..."

"... Loại độc này cực kỳ ác độc... Nếu hạ độc từ khi đứa trẻ còn trong bụng mẹ, có thể khiến cả mẹ lẫn con chết lặng lẽ vào ngày sinh nở... Nhưng làm thế nào mà Thánh tăng lại sống sót được..."

"Độc...?! Độc gì... Thánh tăng sao lại...?" 

Thuận Từ trụ trì được đại đệ tử dìu tới, thở hồng hộc chạy vào. Ông một tay vịn khung cửa, bước vào thiền phòng ngắt lời Khâm Huyền sư thúc.

Khâm Huyền đứng dậy, không hành lễ với Thuận Từ trụ trì mà nhìn về phía Thánh tăng nói: 

"Trên người Thánh tăng..."

Khựng lại một chút, Khâm Huyền sư thúc đổi giọng, không nhắc gì đến chuyện lúc trước mà chỉ nói: 

"... Loại độc Thánh tăng trúng phải là Thu Thủy do chính Sinh Thu sư đệ nghiên cứu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=20]

Năm đó đệ ấy còn mang độc này đến trước mặt lão nạp khoe khoang, bảo giang hồ không ai có thể điều chế được giải dược... Nhưng sao Thánh tăng lại trúng phải loại độc này?"

Đại đệ tử bên cạnh trụ trì đột nhiên lên tiếng:

"... Có lẽ sau khi Sinh Thu sư thúc gặp nạn, độc dược của người đã bị hung đồ cướp mất. Hắn bôi Thu Thủy lên lưỡi đao để hành thích Thánh tăng. Nếu Thánh tăng không chết dưới đao thì chẳng bao lâu sau cũng sẽ phát tác mà vong mạng. Vì độc này do Sinh Thu sư thúc chế ra nên hắn có thể mượn cơ hội hãm hại, nói rằng chùa Vân Ẩn hạ độc Thánh tăng!"

Thuận Từ trụ trì nghe đại đệ tử phân tích xong liền toát mồ hôi lạnh, vội vàng hỏi Khâm Huyền: 

"... Vậy độc này... đệ có phối chế được giải dược không...?"

Nghe thấy tên người đệ tử đã gặp nạn, thần sắc Khâm Huyền có chút buồn bã: 

"... Chưa từng."

Sắc mặt Thuận Từ đại biến, Khâm Huyền sư thúc lại thong thả nói tiếp: 

"Nhưng Sinh Thu sư đệ có chôn phương thuốc giải dược dưới gốc thược dược ngoài thiền phòng của đệ ấy, bảo nếu lão nạp nhận thua thì cứ tự đi mà đào lên..."

Nghe Khâm Huyền nói vậy, Thuận Từ trụ trì cuống quýt: 

"Vậy còn không mau đi đào phương thuốc cứu Thánh tăng?" 

Nói đoạn liền vội vàng dẫn tiểu tăng đến thiền phòng của Sinh Thu.

Khâm Huyền sư thúc nhìn Thánh tăng với ánh mắt phức tạp, thở dài: 

"Thánh tăng hãy nghỉ ngơi cho tốt." 

Nói rồi cũng theo mọi người rời đi.

Đang ngủ gật, Giang Tả mơ màng mở mắt, dùng móng lau nước miếng bên khóe miệng.

Ngủ dậy một giấc cái mông dường như càng tê hơn, Giang Tả nhăn nhó khuôn mặt nhỏ hỏi: 

[2 à, sao ta thấy ban đầu chỉ có một bên mông tê tê, ngủ một giấc xong giờ cả hai cánh mông đều tê dại hết rồi?]

Sóc nhỏ ủ rũ nằm bẹp trên giường, cố đưa một cái chân trước ngắn tũn ra phía sau, cẩn thận chạm chạm vào cái mông bị thương.

[Tích — tích — tích — Cảnh báo nghiêm trọng — Sinh mệnh giá trị của ký chủ sụt giảm nghiêm trọng, đang trong quá trình chữa trị —]

Giang Tả bị dọa cho tỉnh hẳn: 

[Vãi ò!!! Lão tử chỉ chạm vào cái mông thôi mà, đm sao đột nhiên lại sắp chết thế này???]

[Chữa trị thất bại — Sinh mệnh giá trị của ký chủ thấp hơn 20%, nhiệm vụ chính [ Thu thập giá trị con sen ] sắp thất bại — ]

[Có mở nhiệm vụ nhánh: [Tìm kiếm hung thủ ] không?]

Nghe được cuộc đối thoại vừa rồi, 362 nhận ra ký chủ đã trúng độc, sốt ruột nói:

[Ký chủ, ngươi trúng độc rồi, không trụ nổi đến lúc có giải dược đâu! Mau xác nhận đi, chậm là không kịp nữa!!]

Giang Tả hoa mắt chóng mặt, miễn cưỡng nghe rõ lời 362 nói, mơ mơ màng màng nhấn vào nút [Xác nhận] trên giao diện nhiệm vụ hiện ra trong đầu.

[Xác nhận thành công! Khởi động nhiệm vụ nhánh: [Tìm kiếm hung thủ], thời hạn nhiệm vụ là nửa tháng.]

[...Sinh mệnh giá trị thấp hơn 5%... Dấu hiệu sinh tồn của ký thể đang xói mòn... Đã thu hồi ký thể... Đang trong quá trình khôi phục hình thái nguyên bản…]

[Năm... Bốn... Ba... Hai... Một... Tích —]

Tai Giang Tả vang lên tiếng ù ù, cả người đau đớn kịch liệt, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng "răng rắc" trầm đục khi bị kéo giãn ra.

Thanh Trì khép cửa phòng lại, xoay người đi về phía giường. Bước chân hắn khựng lại một nhịp, sau đó nhanh chóng tiến tới bên giường.

Chú sóc nhỏ thoi thóp nằm bò trên giường lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là một thiếu niên trần trụi.

Thiếu niên nhắm nghiền hai mắt, tóc mái đen nhánh rũ bên má, đôi môi tái nhợt mím chặt. 

Thần sắc Thanh Trì hơi kinh ngạc, tầm mắt hắn dời xuống dưới, lướt qua tấm lưng trần không một mảnh vải của thiếu niên. 

Dời xuống chút nữa, hắn liền nhìn thấy trên cánh mông trắng nõn kia có một vết đao nhỏ đã kết vảy.

Đôi mắt bạc của Thánh tăng hiện lên tia u quang, đôi môi mỏng sắc hoa hải đường khẽ động, thấp giọng thốt ra một câu —

" ...Meo Meo."

[Cảnh báo! Cảnh báo!! Cảnh báo nghiêm trọng!! Giá trị con sen của Thánh tăng +999!!! Mục tiêu cực kỳ nguy hiểm!! Thỉnh ký chủ mau chóng chạy trốn!!!]

Giang Tả mơ mơ màng màng mở mắt: ...Cái gì cơ?

Tứ chi còn hơi sưng đau, xương cốt khắp nơi cứng đờ vì chưa kịp thích nghi sau cơn đau vừa rồi, đầu óc Giang Tả vẫn còn quay cuồng. Cậu nghiêng mặt, áp gò má lên khuỷu tay: 

Cái gì mà 999? Giá trị con sen?? ...Hả?! Nhiệm vụ hoàn thành rồi?!!

Giang Tả đột nhiên hưng phấn mở to hai mắt.

Đúng lúc này, một lồng ngực chợt áp sát vào tấm lưng trần của cậu, nhiệt độ cơ thể hơi nóng hầm hập xuyên qua lớp tăng bào vương hơi lạnh mùa thu thấm vào da thịt phía sau.

Cảm giác vừa lạnh vừa nóng đồng thời truyền đến từ tấm lưng nhạy cảm, Giang Tả khẽ rùng mình, không rõ nguyên do mà quay đầu lại nhìn.

Thiếu niên đang nằm dưới thân xoay đầu qua, gương mặt đầy vẻ ngái ngủ mông lung và nghi hoặc nhìn người đang dán sát mình. 

Trên khuôn mặt trắng trẻo của cậu bị gối ép ra một vệt đỏ nhạt, một lọn tóc đen trên trán vểnh lên. Cậu khẽ cau mày, đôi môi mím chặt hơi hé ra, dường như vẫn chưa rõ tình hình mà khẽ "Hử?" một tiếng.

Tiếng nỉ non mang theo chút giọng mũi nghe rất trẻ con, đôi môi mất đi sự ép buộc dần khôi phục lại hình dáng lăng trụ tinh xảo, một hạt môi nhỏ nhắn điểm xuyết ngay giữa môi trên, trông vô cùng mê người.

Thánh tăng nửa nheo đôi mắt bạc, đồng tử thanh lãnh thoáng chốc trở nên u tối chói mắt như vực sâu không đáy. 

Hắn vươn ngón trỏ, dùng lòng bàn tay mang theo vết chai mỏng đè lên môi Giang Tả, dùng lực ma sát nhẹ nhàng.

Cánh môi non mịn bị xoa đến hơi đau, Giang Tả nhận ra điều bất thường mới hoàn toàn tỉnh táo lại.

Giang Tả đẩy Thanh Trì ra, nửa ngồi dậy, cúi đầu nhìn xuống cơ thể đã biến thành người của mình. Cậu nghệch mặt ra: 

...Lão tử đm... Một chú sóc nhỏ mà còn biết biến thân sao???

Vừa nhìn là biết ký chủ hoàn toàn chưa nắm rõ tình hình, 362 nhẫn nại giải thích: 

[... Nhiệm vụ chính đã thất bại, dấu hiệu sinh tồn của ký thể sóc đã biến mất nên bị thu hồi, vì vậy hình thái hiện tại của ký chủ là bản sao phục chế từ thế giới thực. Nói cách khác, ngoại hình hiện tại của ký chủ giống hệt như ở thế giới thực. Còn nữa, hiện đã mở nhiệm vụ nhánh [Tìm kiếm hung thủ]..."

...Giống hệt luôn? 

Nghe 362 nói xong, mí mắt Giang Tả giật giật không ngừng, cậu vô thức dời tầm mắt xuống hai chân mình.

Hai chân thẳng tắp, da thịt mịn màng... vẫn là một sợi lông chân cũng không có.

Đột nhiên hoài niệm lớp lông chân rậm rạp của sóc nhỏ, Giang Tả ngửa đầu rơi lệ đầy nuối tiếc.

Thanh Trì thuận theo tầm mắt của Giang Tả nhìn về phía đôi chân cậu. Hai cái chân trắng trẻo bóng loáng như bình ngọc dưới ánh nến mờ ảo tỏa ra sắc màu ôn nhuận. 

Ánh mắt hắn lại dời lên trên một chút, dừng lại ở nơi hơi mang vẻ ngây ngô giữa hai chân cậu.

Dáng vẻ rũ đầu ngoan ngoãn kia khiến người ta chỉ muốn đưa tay ra vặn vẹo một cái.

Thấy lão cẩu bức Thánh tăng cư nhiên mặt dày vô sỉ nhìn chằm chằm vào "anh em" của mình, còn lộ ra bộ dạng cười như không cười giống như đang nhạo báng, Giang Tả thẹn quá hóa giận lấy tay che lại, giương nanh múa vuốt quát: 

"... Nhìn, nhìn cái gì mà nhìn! Lão tử đm chính là thích phóng khoáng tự do không thích mặc đồ đấy thì sao?! Đồ cẩu nam nhân, đời này ngươi chưa thấy qua bao giờ à!!!"

362 lúc nãy nói nửa chừng bị ngắt lời, bèn nhỏ giọng lầm bầm trong đầu Giang Tả: 

[ơ... Đúng rồi, giá trị con sen của mục tiêu vừa rồi đột nhiên tăng vọt 999, hiện tại cực kỳ siêu cấp nguy hiểm, thỉnh ký chủ mau chóng rời xa Thánh tăng, nếu không tự gánh lấy hậu quả.]

Giá trị con sen?? Tăng vọt 999... Đợi đã! Từ từ...! Siêu cấp nguy hiểm??!!

Nhận ra mình vừa mới không chỉ quát Thánh tăng mà còn mắng hắn là cẩu nam nhân, Giang Tả bàng hoàng: 

[ĐM! Mấu chốt là lão tử bây giờ trốn thế nào được hả!! Cái hệ thống thối này chắc chắn là đang hố ta mà?!!]

Thanh Trì nhếch môi cười, chân mày hiện lên một tia hứng thú tàn nhẫn. Hắn hơi cúi đầu, đôi môi mỏng hé mở, không chút lưu tình cắn lên xương quai xanh tinh xảo yếu ớt của Giang Tả. Răng hắn hơi dùng lực, một mùi máu tanh thoang thoảng lan tỏa giữa kẽ răng.

Nơi xương quai xanh truyền đến cảm giác đau nhói, rồi dần tăng lên thành đau đớn kịch liệt. 

Nhớ lại cảnh tượng lúc nãy lão cẩu bức Thánh tăng chỉ dùng một tay đã bẻ gãy cổ kẻ hắc y, Giang Tả run bần bật không dám nhúc nhích, sợ xương quai xanh của mình bị hắn cắn đứt lìa ra mất.

Không biết sau khi nhiệm vụ chính thất bại thì bàn tay vàng còn dùng được không, trong lòng sợ hãi, Giang Tả nhỏ giọng gọi một câu đầy bất định —

" ...Meo?"

Giọng nói của thiếu niên run rẩy, ngữ khí không chắc chắn khiến âm cuối đột nhiên vút cao lên, giống như móng vuốt mèo nhỏ gãi nhẹ vào tim người ta.

Cái đầu đang chôn bên cổ cậu khựng lại, lực cắn trên xương quai xanh biến mất, Thanh Trì chậm rãi ngẩng đầu lên.

Bình Luận

0 Thảo luận