Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 2

Ngày cập nhật : 2026-04-08 13:54:01

Đã bảo là thánh tăng... vậy mà vừa lên sàn đã OOC rồi?

(OOC: thoát khỏi thiết lập nhân vật)

Giang Tả: [... Tình hình gì thế này???]

362 vò đầu bứt tai: [Không biết nữa…]

Giang Tả: [???]

... Thế giờ phải làm sao!

Một giả thuyết táo bạo dần hình thành trong đầu khiến lông tơ sau lưng Giang Tả dựng đứng cả lên: 

[Này 362, mục tiêu... không lẽ bị đoạt xá rồi đấy chứ?]

362 lập tức phủ định: 

[Đoạt xá cái gì mà đoạt xá, không tồn tại đâu. Nghĩ thoáng ra chút đi, biết đâu thánh tăng chỉ cảm thấy... ừm... chuột là một trong tứ đại hại, nên ngài ấy đang... ờ... đại khái là vì dân trừ hại chăng?]

Giang Tả: [... Ngươi nói cũng có lý đấy, nhưng sao giọng điệu nghe thiếu tự tin thế?]

Cùng hệ thống mắt to trừng mắt nhỏ, Giang Tả nuốt nước miếng cái ực: 

[Thôi bỏ đi, bảo trọng, hẹn ngày tái ngộ.]

Giang Tả quyết định đổi mục tiêu công lược sang nam chính ngay lập tức, Giang Tả định chuồn lẹ để bảo toàn mạng sống. Cậu nín thở, cẩn thận dịch chân sang bên cạnh vài bước, trong lúc hoảng loạn thế nào lại bị chính cái móng chân phải của mình vướng một phát. 

Cái thân hình tròn vo đổ ập về phía trước, vẽ ra một đường cong mượt mà giữa không trung. Một khối thịt mỡ lông xù rơi bịch xuống đất phát ra tiếng động trầm đục, kích động bụi bay tứ tung.

Cú ngã này khiến hạt thông Giang Tả đang ôm chặt trong lòng văng ra ngoài, lăn tới bên chân thánh tăng cách đó không xa.

362: [... E hèm...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=2]

Nên cắt móng chân đi thôi.]

Giang Tả: [...] Móng chân cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc.

Cú ngã làm mặt mũi tê rần, Giang Tả nằm bẹp dí bốn chi dang rộng, quyết định thay đổi chiến lược: giả chết trốn tránh một kiếp, đợi thánh tăng đi rồi mới bò dậy nhặt hạt thông mang đi tặng nam chính để xoát giá trị con sen.

Nhưng âm thanh hệ thống vang lên trong đầu lại lạnh lùng vô tình đập nát kế hoạch hoàn mỹ ấy ——

[Thỉnh ký chủ chú ý hình tượng lúc lên sân khấu]

Giang Tả: [...]

Cậu đã bị mục tiêu hung tàn dọa cho ngã lộn nhào rồi, phản ứng đầu tiên của hệ thống không phải là ôm hôn an ủi mà lại bảo cậu chú ý hình tượng?

Thân hình tròn vo của Giang Tả cuộn thành một đống nhỏ trên mặt đất lạnh lẽo: 

[... Ta muốn đem chuyện ngươi tự sướng nói cho toàn thế giới biết.]

Nằm bẹp một lúc cho tỉnh táo, Giang Tả chậm rãi bò dậy, xoa xoa cái đầu gối đau nhức, liếc nhìn khoảng cách giữa thánh tăng và hạt thông. Cậu tin rằng chỉ cần mình nhanh tay lẹ mắt là có thể nhặt lại hạt thông rồi chạy thoát trước khi mục tiêu kịp tóm lấy mình.

362: [Ta thấy ngươi đang liều mạng thì có.]

Giang Tả vừa liếc nhìn chú ý động tĩnh của thánh tăng, vừa lấy hết can đảm bước lên vài bước.

Thanh Trì rũ mắt, nhìn con sóc nhỏ đang thận trọng từng li từng tí dịch về phía mình. Gương mặt hắn thanh khiết như sen trắng, giọt máu tươi chưa liếm hết dính trên bờ môi nhạt màu, tựa như một vệt phấn hồng vô tình quệt qua, vương lại nét tuyệt sắc đầy mê hoặc nhưng cũng vô cùng nguy hiểm. 

Đôi tay hắn buông thõng bên người, những giọt máu theo năm ngón tay thon dài chảy xuống đầu ngón tay, ngưng tụ thành một giọt đỏ thẫm rồi chậm rãi rơi xuống bùn đất.

Nhìn hạt thông đang nằm cô đơn cách đó không xa, Giang Tả nghiến răng: 

[Không thể lãng phí lương thực được!]

Cậu hạ quyết tâm, lấy hơi nén bụng, vểnh mông chạy hự hự tới trước mặt Thanh Trì, nhanh như chớp nhặt hạt thông lên, thổi phù phù cho sạch bụi rồi ôm khư khư vào lòng. Còn chưa kịp quay đầu chạy trốn, cậu đã nghe thấy tiếng vạt áo khẽ động rì rào.

Thanh Trì ngồi xổm xuống, từ trên cao nhìn xuống "chú sóc" bên chân, khóe môi nhếch lên một nụ cười mang theo cảm giác thị huyết yêu dị đáng sợ.

Hai chân Giang Tả run bần bật, ngay cả sức lực để nhấc chân cũng bị rút cạn. Vì khoảng cách quá gần, cậu ẩn ẩn ngửi thấy một mùi hương thanh khiết u nhã tỏa ra từ tay áo rộng của thánh tăng.

[Cảnh cáo! Kiểm tra thấy mức độ nguy hiểm của mục tiêu "Thánh tăng" quá cao, thỉnh ký chủ mau chóng rời khỏi hiện trường!]

Giang Tả run cầm cập, gõ gõ 362: [... Làm, làm sao rút lui bây giờ?]

362: [[Tin nhắn tự động] Chào bạn, hiện tại ta bận không có nhà, có gì liên lạc sau nhé.]

Giang Tả: "!!!"

Sóc nhỏ trợn tròn đôi mắt đen láy, hai cái móng nhỏ ôm chặt hạt thông trước ngực, trên chỏm lông dựng đứng nơi lỗ tai còn dính không ít vụn bánh hoa lê trắng tinh.

Đôi mắt bạc lóe lên một tia huyết sắc, Thanh Trì khẽ động đầu ngón tay, đưa tay về phía Giang Tả.

Nhìn năm ngón tay thon dài vấy máu đang vươn tới, Giang Tả căng cứng cả người, mắt mũi tối sầm lại.

[Đinh! Kiểm tra thấy hành động của mục tiêu có tính nguy hiểm quá cao, đã tự động mở bàn tay vàng cho ký chủ: ‘Nhìn thấy xong không những không muốn giết mà còn muốn nuôi dưỡng’.]

Giang Tả ngây ngốc: [Thế không mở được cái bàn tay vàng 'Nhìn thấy xong không những không muốn giết mà còn muốn tặng 100 điểm giá trị con sen' à?]

362: [Ngươi mơ đẹp nhỉ.]

362 khựng lại một chút: [Mỗi lần ký chủ muốn sử dụng bàn tay vàng cần phải kích hoạt bằng mật mã. Mật mã kích hoạt là ‘meo’, vì vậy hiện tại ký chủ không chỉ có thể kêu tiếng sóc mà còn có thể kêu tiếng mèo nữa đấy.]

Giang Tả trừng mắt: [Ta, Giang Tả này dù có chết đói, chết bờ chết bụi, nhảy từ đây xuống cũng sẽ không học tiếng mèo kêu đâu!]

Lúc này, thánh tăng đã đặt tay lên tai Giang Tả, năm ngón tay hơi dùng lực.

Cảm nhận được lực đạo trên đầu, trong trí não thoáng qua hình ảnh thê thảm của chú chuột non lúc nãy, hai chân Giang Tả nhũn ra, "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống đất.

Giang Tả lập tức: “Meo! Meo meo meo!!!”

362: [...]

[Đinh! Kiểm tra thấy ý chí muốn sống của ký chủ quá mạnh, phát động nhiệm vụ ngẫu nhiên: Lăn lộn làm nũng.jpg.]

[Đối tượng trói định: Thánh tăng Thanh Trì.]

[Thời hạn: 24 giờ. Nếu quá hạn không hoàn thành sẽ tạm thời đóng chức năng bàn tay vàng.]

Giang Tả: [??? Nhiệm vụ ngẫu nhiên gì cơ? Chuyện gì thế này???]

362 lật lật sổ tay, giải thích sơ qua về hướng dẫn sử dụng bàn tay vàng: 

[Để duy trì quyền hạn sử dụng bàn tay vàng, ký chủ cần hoàn thành các nhiệm vụ ngẫu nhiên rơi xuống bất chợt. Nếu quá hạn, bàn tay vàng sẽ bị vô hiệu hóa cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ tiếp theo.]

Giang Tả ngắt lời: [... Xin lỗi, điện thoại ta chỉ còn 99% pin thôi, không nói nữa đâu. Bản hướng dẫn sử dụng đó lần sau cứ đến mộ ta mà đốt trực tiếp cho ta đi.]

Sóc nhỏ dưới lòng bàn tay bỗng phát ra mấy tiếng mèo kêu non nớt, sát ý trong mắt Thanh Trì tan biến sạch sẽ. Hắn nhàn nhạt nhìn chú sóc béo tròn, lòng bàn tay hơi dùng sức ép hai chỏm lông dài trên tai Giang Tả xuống.

Vừa từ quỷ môn quan trở về, Giang Tả cả người mềm nhũn.

Thánh tăng dường như đang "so kèo" với hai chỏm lông trên tai cậu. Hắn nhìn chằm chằm đôi tai nhọn của Giang Tả, chân mày hơi nhíu lại, chấp nhất dùng lòng bàn tay ấn chỏm lông xuống, nhưng chỉ một lúc sau chúng lại như được tiếp thêm sĩ khí mà nhanh chóng dựng đứng lên.

Giang Tả có chút đắc ý vênh cằm.

Thật không giấu gì, chuyện đầu tiên cậu làm sau khi biến thành sóc là ra bờ suối soi gương. Cái má phúng phính, đôi mắt đen láy, bộ lông nâu đỏ mượt mà, cái bụng trắng tinh mềm mại, và thu hút nhất chính là hai chỏm lông xám dựng đứng trên tai. 

Nhìn hình ảnh phản chiếu dưới nước, cậu thấy mình chẳng khác nào một chú sóc nhỏ ngây thơ đỉnh đầu mang kiểu tóc "Punk" cực ngầu. Giang Tả suýt nữa đã bị vẻ đáng yêu của chính mình làm cho gục ngã.

(Punk: kiểu tóc nổi loạn, phá cách)

362: [... Đồ không biết xấu hổ.]

Thấy không khí có vẻ ổn, 362 hiến kế: 

[... Hay là đưa quà gặp mặt... phá vỡ bầu không khí ngại ngùng chút đi? Biết đâu lại thu hoạch được tí giá trị con sen?]

Bắt một kẻ vừa chạy thục mạng qua nửa rừng trúc, bụng đói cồn cào, lại còn phải bán rẻ tôn nghiêm như Giang Tả đem hạt thông ra nộp, quả thật là quá tàn nhẫn.

Giang Tả lắp bắp: 

[Ta... đây là bữa tối của ta mà... dựa, dựa cái gì mà phải đưa cho lão hỗn đản này?]

362: [... Á À, ta biết ngay mà. Ta thấy cái sắp 'phá' không phải là không khí đâu, mà là đầu của ngươi đấy.]

Được nhắc nhở, Giang Tả mới nhớ ra thứ đang đặt trên đầu mình không phải là một bàn tay, mà là một lưỡi hái sắc lẹm, có thể cắm vào hộp sọ yếu ớt của cậu bất cứ lúc nào.

Cảm thấy tính mạng bị đe dọa, Giang Tả ôm chặt hạt thông trong lòng, dùng cái má lông xù quyến luyến cọ cọ mấy cái, sau đó mới không tình nguyện đứng dậy, dùng móng nhỏ đặt hạt thông lên đầu gối thánh tăng.

Giang -  sóc nhỏ - Tả với cái má phồng phồng, khóe mắt vương một giọt nước mắt long lanh. Dường như thấy thái độ của mình vẫn chưa đủ rõ ràng, cậu chống hai chân trước xuống đất, thành tâm dập đầu một cái: 

‘’... Tế phẩm ta để ở mộ ngươi trước, hôm nào rảnh lại đến nhảy Disco."

Rừng trúc tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít qua những thân trúc cao vút.

Giang Tả lén ngẩng đầu, thấy mục tiêu không có phản ứng gì, đành phải thận trọng duỗi chân trước ra, run rẩy đẩy nhẹ hạt thông trên vạt áo cà sa không chút bụi trần của Thanh Trì về phía trước. Cậu trộm liếc mắt nhìn, thấy Thanh Trì vẫn giữ nguyên tư thế cũ, bất động như tượng.

... Không nhận ra mình đang nộp tế phẩm à?

Giang Tả: "..." Quốc sư thánh tăng mà thiếu tinh tế thế sao?... Chẳng lẽ chê không có tiền giấy? Về ta đốt cho ngươi sau không được à qwq.

Mục tiêu vẫn không động đậy, Giang Tả do dự hồi lâu, nghĩ bụng có bàn tay vàng hộ thân chắc không chết được đâu, thế là đánh bạo đặt cả hai chân trước lên đầu gối thánh tăng, chớp chớp đôi mắt ướt át, cái đuôi to xù sau lưng vẫy vẫy đầy vẻ nịnh nọt.

Thanh Trì lại giơ tay lên, những đầu ngón tay thon dài dính máu khô càng làm nổi bật làn da trắng nõn. Giang Tả cứng đờ người, ngoan ngoãn không dám cử động.

Cánh tay khựng lại giữa không trung một chút rồi đổi hướng, nhặt lấy hạt thông trên đầu gối.

Giang Tả thở phào: "Mình đúng là thông minh quá đi mà."

Càng nghĩ càng đắc ý, cậu tự nhủ: 

"Thánh tăng cũng đâu có hung tàn như mình tưởng... Cứ giả vờ ngoan ngoãn là được, dù sao mình cũng đáng yêu thế này, ai mà nỡ ra tay chứ. Cái mật mã bàn tay vàng đáng xấu hổ kia chắc chẳng cần dùng đến đâu..."

Rắc!

Thanh Trì đột ngột bóp mạnh các ngón tay, tiếng xương hạt thông vỡ vụn vang lên khô khốc. Lọt vào tai Giang Tả, âm thanh đó chẳng khác nào tiếng xương sọ bị bóp nát. Cậu định đứng dậy thì chân lại nhũn ra, "bùm" một cái quỳ trở lại mặt đất.

Giang Tả lập tức: “... Meo! Meo meo meo!!!”

Mặt mũi quét rác sạch sành sanh, Giang Tả lệ tuôn đầy mặt: "Cứ để ta tan nát cõi lòng trong cái thế giới lạnh lẽo này đi."

362: [...]

Thanh Trì liếc nhìn Giang Tả đang rưng rưng nước mắt, thản nhiên xòe tay ra. Hạt thông chỉ to bằng móng tay đã bị bóp nát thành nhiều mảnh nhỏ, nằm im lìm trong lòng bàn tay rõ từng khớp xương. Hắn thong dong cầm một mảnh nhỏ đưa vào miệng, tinh tế nhấm nháp.

Vị hạt thông tan ra trong miệng, hơi đắng, nhưng hậu vị lại mang theo hương sữa nhàn nhạt.

Thấy mục tiêu ăn hạt thông có vẻ rất nhập tâm, Giang Tả đảo mắt nhìn trời, lại liếc trộm gương mặt không cảm xúc của thánh tăng, rồi cúi xuống nhìn chóp mũi mình. Cậu làm bộ tình cờ đứng dậy, ôm lấy thân hình tròn vo, từng bước từng bước lùi về phía sau.

362 không kịp phản ứng: [... Cứ thế mà đi à?]

Giang Tả còn chưa hết bàng hoàng: [Chứ không thì sao?]

362: [Chẳng phải vừa phát động nhiệm vụ ngẫu nhiên ‘Lăn lộn làm nũng.jpg’ sao? Nhiệm vụ đã trói định với thánh tăng rồi, nếu quá hạn là bàn tay vàng biến mất đấy.]

Đại nạn không chết, không ngờ cái nhiệm vụ ngẫu nhiên này lại "không biết xấu hổ" mà bám lấy thánh tăng. Giang Tả đau khổ ngồi thụp xuống, ôm lấy cái đuôi mềm mại của mình rồi cuộn tròn bốn chi lại thành một khối, lăn theo hướng ngược lại với thánh tăng.

[...]

362 thầm nghĩ:... Nội tâm phức tạp, xin đừng làm khó tôi.

Vốn tưởng mức độ nguy hiểm bằng không, vậy mà thánh tăng lại là một lão hỗn đản biến thái. Sự tương phản này làm Giang Tả choáng váng, cậu quyết định vẫn nên đến chỗ nam chính cầu may thì hơn.

Thanh Trì ngước mắt nhìn "cục lông" đang lăn càng lúc càng xa, lòng bàn tay vẫn mở ra không hề khép lại. Đôi môi mỏng khẽ động, giọng nói lạnh lẽo vang lên:

"... Lại đây."

Giang Tả cuộn tròn: “... Không, không muốn đâu QAQ.”

362 phân tích lợi hại cho cậu: [Giờ mà không qua đó là không hoàn thành nhiệm vụ được đâu. Nếu mất bàn tay vàng mà nam chính còn biến thái, OOC hơn cả thánh tăng thì sao?... Huống hồ... tới cũng tới rồi…]

Giang Tả ôm đuôi, nước mắt lưng tròng lăn trở lại.

"Lên đây."

Giang Tả bò dậy, nhìn lòng bàn tay Thanh Trì đang mở ra hướng về mình. Những vệt máu khô trên đầu ngón tay đã bắt đầu bong tróc, bên trong là những mảnh vụn hạt thông lúc nãy.

Giang Tả: "Lão tử không phải loại sóc tùy tiện đâu, đưa bao lì xì 200 tệ đi rồi tôi cân nhắc."

362 tiếp tục khuyên nhủ một cách khô khan: [Dù sao cũng quay lại rồi…]

[...]

Giang Tả ưỡn người, cái bụng trắng tinh hơi nhô ra thu lại một chút. Cậu thận trọng di chuyển đôi chân nhỏ, ôm bụng run rẩy bước lên lòng bàn tay Thanh Trì. Lông tơ trên chân khẽ rung động theo từng nhịp sợ hãi, Giang Tả nén lòng, nhích từng chút một cái thân hình tròn vo lăn vào trong tay thánh tăng.

Thanh Trì nâng Giang Tả lên ngang tầm mắt. Gương mặt hắn thanh đạm như một bức tranh thủy mặc, phong nguyệt vô biên. Duy chỉ có vệt máu đỏ tươi trên môi là rực rỡ chói mắt. Hắn khẽ nhếch môi, nhẹ nhàng thốt ra một câu:

"Meo meo."

Bình Luận

0 Thảo luận