Sáng / Tối
Giang Tả từ từ tỉnh lại, lúc này ngoài phòng mưa to vẫn trút xuống xối xả. Trong phòng một mảnh tối đen như mực, không có lấy một ánh nến, chẳng rõ bây giờ là giờ nào.
Cậu ngồi dậy trên giường, dụi dụi mắt, khóe mắt chợt thoáng thấy một bóng đen đang ngồi trên sập nhỏ bên cửa sổ, không khỏi kinh hãi. Giang Tả nín thở, gồng mình ép mấy tầng mỡ béo mới mọc ra trên người cho săn lại, cố ưỡn ngực tạo khí thế:
"... Lão tử rất lợi hại đó... kiểu lợi hại có thể một tát khiến đầu chó của ngươi bay xa mười mét luôn ấy!"
Một tia chớp trắng xóa rạch ngang tầng mây dày, nương theo ánh sáng le lói, Giang Tả nhìn rõ người đang ngồi bên cửa sổ.
Cậu thở phào nhẹ nhõm, bất giác có chút bực bội nói:
"Ngồi ở đó làm gì... Sao không thắp đèn lên?"
Thánh tăng không nói lời nào đứng dậy, đi về phía giường sập. Y phục ướt sũng trên người hắn nhỏ nước tí tách, mỗi bước đi đều để lại một vệt nước dài trên mặt đất.
Bên ngoài ánh chớp lại lóe lên, mờ ảo thấy một đôi mắt đỏ ngầu như máu. Giữa tiếng sấm rền từng trận, Thanh Trì nhẹ giọng hỏi:
"... Hôm qua ngươi... là để đi gặp Quận chúa?"
Không ngờ chuyện lại bị phát hiện, Giang Tả vểnh cái ngực nhỏ lên:
"Phải... phải thì làm sao? Ngươi quản được ta chắc?!"
Trong bóng tối, chỉ nghe thấy hắn khẽ cười một tiếng, thấp giọng lẩm bẩm:
"Ta đã nói rồi... kẻ lừa gạt ta... đều phải..."
Vừa vặn một tiếng sấm vang dội át đi, Giang Tả không nghe rõ Thanh Trì nói gì. Cậu khựng lại, nghi hoặc nhìn về phía Thánh tăng hỏi:
"Hả?"
Thanh Trì đứng sừng sững trước giường, y phục màu tuyết phác họa nên dáng người cao ráo của hắn. Hắn đưa một thứ gì đó đen thui đang nhỏ nước ra phía sau, cổ tay khẽ cử động, liền tùy ý ném thứ đó vào lòng Giang Tả.
Thấy một vật tròn vo màu đen bay tới, Giang Tả theo bản năng đưa tay đón lấy, cảm thấy lòng bàn tay dính dớp một mảnh ẩm ướt.
"Cái gì thế? Quà à??"
Giang Tả ngơ ngác, giữa màn đêm tối mịt cố mở to mắt nhưng vẫn không nhìn rõ trong tay là thứ gì.
Đúng lúc đó, một tia chớp sáng lòa ngoài cửa sổ xé toạc bầu trời xám xịt, trong phòng cũng sáng rực lên trong khoảnh khắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=29]
Nương theo ánh sáng ấy, Giang Tả nhìn xuống vật thể hình cầu trong tay.
Trên khối cầu đó, hai con mắt trợn trừng kinh hãi, khuôn mặt vặn vẹo. Mái tóc đen nhỏ nước như rong biển quấn lấy gương mặt ấy, máu đỏ tươi dính đầy tay cậu... thế mà... thế mà lại là đầu người của Quận chúa!
"A ——!"
Da gà khắp lưng Giang Tả đồng loạt dựng đứng, trái tim cậu co thắt dữ dội, sợ hãi vội vàng vứt cái đầu người đi, ngay sau đó ghé vào mép giường nôn thốc nôn tháo.
"... Chẳng phải muốn gặp nàng ta sao?"
Thấy phản ứng của Giang Tả, Thanh Trì nở nụ cười trào phúng.
"Ngươi... ngươi...!"
Lần đầu tiên chứng kiến một mặt biến thái như vậy của lão cẩu tăng, lòng Giang Tả tràn ngập sợ hãi. Cậu lùi lại, thu mình vào một góc giường:
"Ngươi, ngươi có bệnh à!!"
"Ta đã nói rồi... kẻ lừa gạt ta đều phải chết."
Thánh tăng bước tới vài bước, cúi người xuống, nhẹ nhàng mân mê một sợi tóc của cậu.
Mái tóc đen nhánh quấn quanh những ngón tay dài như ngọc. Gương mặt Thánh tăng chìm trong bóng tối, đôi đồng tử bạc lúc này như cuộn trào sắc đen, vương chút tàn nhẫn dữ tợn và điên cuồng:
"Nhưng bần tăng lại luyến tiếc không nỡ để ngươi chết..."
"Đã như vậy..."
"... Thì ta giết nàng ta."
Ánh mắt hắn mê ly, sâu trong đáy mắt cuộn trào sự cuồng bạo và tàn ngược, nhưng lời thốt ra lại nhẹ nhàng bàng quan, dường như thứ hắn tàn nhẫn đoạt đi không phải một mạng người, mà chỉ là một vật thừa thãi có thể xóa bỏ bất cứ lúc nào.
Giang Tả run bần bật trốn trong góc, đột nhiên bắt được thông tin mấu chốt, lỗ tai cậu nhọn hoắt dựng lên: ... Hử? Luyến tiếc... không nỡ để ta chết??? Cái đó... đột nhiên có một ý tưởng táo bạo...
Dù không biết ký chủ nhà mình lại nảy ra ý định táo bạo gì, nhưng chắc chắn lại là hành vi tìm đường chết! 362 vội vàng lên tiếng ngăn cản:
[ơ... Ta khuyên ngươi dừng lại ngay!!! Lúc này đừng có dại mà chạm vào nghịch lân của Thánh tăng!] (╯‵□′)╯︵┻━┻
Giang Tả khóc không ra nước mắt:
[... Lão tử chỉ tùy tiện nói thế để chuyển dời sự chú ý thôi, đồ cẩu nam nhân này thực sự quá đáng sợ…]
362: [...] À, hì hì, buồn cười thật đấy.
Thánh tăng đổ người về phía trước, thuận thế đè trụ Giang Tả, liếm đi khóe mắt đang đỏ lên vì sợ hãi của cậu.
Hắn thè đầu lưỡi đỏ hồng ra, gương mặt thanh khiết như sương khói lại lây dính một tia yêu dị diễm lệ, trong sự thanh lãnh không thấy nửa phần ô trọc.
Hắn siết chặt hai tay Giang Tả, gắt gao đè cậu dưới thân.
Giang Tả vừa đau vừa sợ, há miệng cắn mạnh một phát vào bên cổ hắn. Một mùi máu tươi lan tỏa trong miệng, nhưng người phía trên lại phát ra một tràng cười khẽ đầy sung sướng.
...
Lúc tỉnh lại trong cơn mơ màng, Giang Tả cử động cái eo đau nhức. Một nơi nào đó phía sau chỉ vì động tác nhỏ này mà bị kéo căng đau rát.
Cậu định nghiêng người, nhưng vừa mới nhúc nhích chân, bên tai đã nghe thấy tiếng xích sắt loảng xoảng khe khẽ.
Cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ cổ chân, Giang Tả nghi hoặc chớp mắt. Cậu hơi gượng dậy, chưa kịp nhìn xuống chân đã bị Thánh tăng ôm vòng từ phía sau.
Lồng ngực hơi lạnh của Thánh tăng dán lên tấm lưng nóng rực của cậu, mang lại một trận rùng mình. Thanh Trì kề sát tai Giang Tả, ngậm lấy vành tai cậu thấp giọng nói:
"... Hôm nay cứ ở đây, đừng có chạy loạn."
Ngủ một giấc xong lại quên sạch bài học, Giang Tả quát:
"Đồ cẩu nam nhân, dám nói 'không' với ta à? Lão tử cứ thích đấy!"
Thánh tăng không nói gì, dùng hai ngón tay khẽ hất góc chăn mỏng trên người Giang Tả, lộ ra cổ chân đang bị một sợi xích bạc khóa chặt.
Vòng xích bạc thon dài tinh xảo khóa lấy mắt cá chân, đầu kia quấn chặt vào cột giường.
Giang Tả dùng sức kéo kéo. Thanh Trì vươn tay đè lại bàn tay đang giằng xích của cậu, lòng bàn tay ấn lên mẩu xương cổ tay hơi nhô ra, cảm giác lành lạnh lan tỏa.
Quận chúa đã chết, kế hoạch trước đó coi như đổ sông đổ biển. Bây giờ ngay cả phòng cũng không ra được, đừng nói tới chuyện tìm hung thủ để rời khỏi thế giới này. Giang Tả tức nổ đom đóm mắt:
"... Đồ cẩu nam nhân, ngươi thà cho ta một đao luôn đi!"
Khóe mắt thoáng nhìn thấy cái đầu người trên sàn, ký ức trước khi bị "làm" điên cuồng ập về, Giang Tả nghẹn một cái:
"... Thôi bỏ đi, ta đùa đấy."
Thánh tăng nhạt nhẽo nhếch môi, tiếng quần áo sột soạt vang lên, hắn đứng dậy định rời đi. Giang Tả từ trong chăn vươn tay ra, run rẩy kéo kéo một góc nhỏ trên ống tay áo rộng thênh thang của Thanh Trì:
"Cái đó... có thể đem Quận chúa... mang đi không..."
Thánh tăng nghe vậy khẽ nghiêng đầu, rũ mắt nhìn cậu. Sắc mặt hắn lạnh lùng như sương, ngữ tốc không nhanh không chậm đáp:
"Sao thế, sợ à...?"
Giang Tả nhỏ giọng lẩm bẩm: ... Ừm, cũng không hẳn là sợ, chỉ là một cái đầu nằm đó thì cô đơn quá, hay là chặt luôn cái đầu chó của ngươi xuống để hai bên có đôi có lứa?
362: [... Ngươi có thể nói to hơn chút nữa đấy.]
Giang Tả: [... Ta thấy không nên.]
Ngoài phòng mưa thu liên miên vẫn không dứt. Sau khi Thánh tăng rời đi, trong phòng tối đen như mực chỉ còn lại cái đầu người lặng lẽ nằm dưới đất và Giang Tả lặng lẽ nằm trên giường.
Những tia chớp thi thoảng rạch ngang trời làm căn phòng sáng rực lên, cái đầu người mắt còn chưa nhắm dường như đang chằm chằm nhìn cậu. Mái tóc đen xõa tung như đám rong biển u tối dưới đáy đại dương, khiến thiền phòng trong đêm sấm sét trở nên quỷ dị khôn cùng.
Giang Tả run bần bật, điên cuồng thôi miên bản thân đây chỉ là cái đầu bằng giấy: Đầu giấy, đầu giấy, đây chỉ là một cái đầu bằng giấy thôi...
Giang Tả thôi miên thất bại: A a a a a cho dù là đầu giấy thì vẫn cứ đáng sợ vãi chưởng ra ấy a a a a a ——————!!!
Cậu ra sức kéo sợi dây xích trên chân, đến cả răng cũng đem ra dùng. Sợi xích nhìn có vẻ thanh mảnh cứ thế loảng xoảng rung động nhưng vẫn vững vàng khóa chặt cậu lại. Giang Tả cầu cứu 362:
[Nhị ca ơi, có đạo cụ vượt ngục nào như cưa điện không, phát cứu tế cho ta một cái đi?]
362: [... Phải nói bao nhiêu lần ký chủ mới hiểu là chúng ta không cung cấp mấy thứ đó hả.]
Giang Tả cắn mu bàn tay nghẹn ngào một tiếng:
[Đừng nói nữa, lão tử muốn rơi lệ rồi.]
Lúc này tại đại điện, một tiểu tăng áo nâu lặng lẽ canh giữ trước cánh cửa đóng chặt. Trước mặt hắn, Lạc Thanh Hạc có chút nôn nóng nói:
"Tại hạ có việc gấp muốn tìm Trụ trì, tiểu sư phụ có thể thông truyền một chút không."
Đại đệ tử Thuận Tế của Trụ trì đang canh cửa, lắc đầu đáp:
"Mỗi năm vào độ này, Trụ trì đều tự nhốt mình trong đại điện, không cho ai quấy rầy. Hôm nay mọi việc trong chùa dù lớn hay nhỏ đều do tiểu tăng tạm thời quản lý, Lạc thí chủ có chuyện gì cứ nói thẳng."
Lạc Thanh Hạc cân nhắc trong lòng một hồi, hạ thấp giọng:
"Trụ trì... e là có nguy hiểm đến tính mạng..."
Lời còn chưa dứt đã bị một thị nữ từ xa chạy tới cắt ngang ——
"... Không, không xong rồi, Quận chúa... Quận chúa mất tích rồi...!"
Quận chúa mà xảy ra chuyện trong chùa thì đúng là đại sự. Thuận Tế trong lòng lo lắng, đột nhiên nhớ tới tên hung thủ làm xằng làm bậy kia đã chết, hắn chắp tay hành lễ, khôi phục vẻ trầm ổn hỏi:
"... Quận chúa có phải là... xuống núi chơi rồi không?"
Thị nữ bên cạnh Quận chúa mặt mày tái mét:
"Không thể nào... Nếu sáng nay Quận chúa xuống núi, sao có thể không mang theo một thị nữ nào chứ...? Hơn nữa, hôm nay trời lại mưa lớn thế này..."
Lạc Thanh Hạc nghiêm giọng:
"Các người đã tìm khắp trong chùa chưa?"
Thị nữ gật đầu:
"Những nơi có thể tìm trong chùa đều đã tìm qua rồi... duy chỉ có khu vực sau núi là chưa..."
Đại đệ tử trầm tư một lúc rồi nói:
"Đã vậy, tiểu tăng sẽ gọi các sư đệ trong chùa cùng lên sau núi tìm một chuyến. Lúc này đường núi trơn trượt, Quận chúa nếu vô ý vấp ngã thì e là một thân một mình không về được..."
Thị nữ dùng ngón tay quẹt đi nước mắt nơi khóe mắt, cúi đầu hành lễ với đại đệ tử, cảm kích nói:
"Vậy đa tạ tiểu sư phụ."
Những lời sau đó của đại đệ tử và thị nữ, Lạc Thanh Hạc đều không nghe lọt tai. Sắc mặt hắn khó coi cực điểm, nghĩ tới việc hôm qua mình mới dẫn Quận chúa vào rừng trúc để hỏi nguyên do Thánh tăng đến Vân Ẩn Thiền Tự, hôm nay nàng liền mất tích?
Lạc Thanh Hạc sa sầm mặt, không giải thích gì thêm với hai người kia mà vội vàng nhón chân, nhanh chóng lao về phía thiền phòng của Thánh tăng.
Hắn vừa định đưa tay đẩy cửa thì thấy một đạo ngân quang vụt tới. Lạc Thanh Hạc toàn thân căng thẳng, nín thở lùi lại vài bước, né tránh lưỡi kiếm đang đón gió đâm tới.
Chờ khi đứng vững, hắn ngước mắt nhìn lại thì thấy một kẻ hắc y đang rút kiếm chỉ vào mình. Kẻ đó đứng hộ vệ trước cửa phòng, dường như phụng mệnh canh giữ không cho ai ra vào.
Tư thế này khiến Lạc Thanh Hạc càng thêm chắc chắn, Quận chúa mất tích hiện đang bị nhốt trong thiền phòng của Thánh tăng.
Lưỡi kiếm sắc lẹm loang loáng đâm tới, Lạc Thanh Hạc thân thủ nhanh nhẹn vội tránh sang một bên. Đạo lưu quang kia nhanh như chớp, cứ như có thể dự đoán được động tác tiếp theo của hắn, lại xoay hướng đâm thẳng về phía cổ hắn.
Lúc này trong phòng, Giang Tả dùng hết mọi thủ đoạn vẫn không làm đứt được sợi xích chân nên gần như đã tuyệt vọng. Cậu chổng mông nằm bò trên giường, đang nỗ lực thử xem có thể gặm gãy cái cột giường gỗ quấn xích bạc không.
Đột nhiên "xoẹt" một tiếng, một mũi kiếm sáng loáng từ ngoài cửa đâm xuyên qua khe cửa. Giang Tả giật bắn mình, vội vàng kéo chăn mỏng che đi những dấu vết xanh tím và nhếch nhác trên người.
Nhất định là người của Quận chúa tìm tới cửa rồi! Giang Tả nằm ngửa trên giường, hai tay đan chéo trước ngực nhìn lên trần giường, đôi mắt vô thần: ... Cái tên "tâm cơ boy" này... xích ta lại rồi bỏ trốn, hóa ra là muốn tìm ta gánh tội thay đây mà... [Ảnh cạc cạc cạc ủy khuất khóc lớn.jpg]
Bên ngoài thiền phòng, hai người đã đấu được mấy chục chiêu. Lạc Thanh Hạc dừng bước, tung một chiêu giả rồi lấy đà lách mình nhảy ra sau lưng kẻ hắc y, vươn ngón tay nhanh chóng điểm trụ huyệt đạo của hắn, ngay sau đó xoay tay "rắc" một tiếng tháo khớp hàm của hắn ra để tránh kẻ này cắn lưỡi tự sát.
Toàn bộ động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, không chút dây dưa kéo dài.
Giải quyết xong kẻ hắc y, Lạc Thanh Hạc nhặt lấy thanh kiếm, một chân đá văng cửa phòng. Hắn vội vã bước vào trong, cái nhìn đầu tiên đã va phải cái đầu người của Quận chúa bị vứt dưới đất, không khỏi đại biến sắc mặt, trầm mặt dùng kiếm chỉ thẳng vào người trên giường.
"... Đại Phúc?"
Ánh sáng âm u bên ngoài xuyên qua cánh cửa mở rộng chiếu vào phòng, nhìn rõ khuôn mặt người trên giường, Lạc Thanh Hạc kinh ngạc thốt lên.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Giang Tả mở mắt ra. Thấy nam chính đứng trước mặt mình, cậu nhịn xuống xúc động muốn chửi bới cái biệt danh "Đại Phúc" kia, suýt chút nữa là cảm động phát ra tiếng kêu hạnh phúc của loài heo.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận