Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 21

Ngày cập nhật : 2026-04-19 16:22:30

Trên gương mặt thanh lãnh tuyệt sắc của Thánh tăng lúc này đã hiện lên một tia dục vọng u ám. 

Đôi môi mỏng vì mất máu quá nhiều mà hơi trắng bệch, nhưng khi dính lên chút huyết sắc mỹ lệ lại khiến cả khuôn mặt hắn trở nên nhu lệ kiều diễm vô cùng. 

Một sợi chỉ bạc ái muội kéo dài từ giữa môi hắn xuống tận xương quai xanh của Giang Tả, hình ảnh cực kỳ sống động và mê người.

Ngay cả Giang Tả cũng thiếu chút nữa là "lên nòng". Cúi đầu nhìn thấy vệt đỏ trên môi Thánh tăng, chợt nhận ra đó là máu của mình, Giang Tả đau lòng lấy tay che chặt xương quai xanh, tức muốn hộc máu: 

"Á! Cắn chảy máu luôn rồi!! Đồ lão cẩu bức!!! Lão tử mẹ nó hôm nay phải cầm búa nện —"

Thấy ánh mắt Thánh tăng đột nhiên trầm xuống đầy âm khí, Giang Tả lập tức "nhũn" ngay tại chỗ, tự động tắt đài, không quên bồi thêm một câu mềm mỏng: 

"Meo ~"

"Hừ." 

Thanh Trì cười lạnh một tiếng, hắn đưa lưỡi chậm rãi liếm lấy sợi chỉ bạc đang kết nối giữa môi mình và xương quai xanh của đối phương vào trong kẽ răng. 

Đầu lưỡi đỏ thắm cùng vệt máu trên môi dưới làm nổi bật lẫn nhau, yêu dị đến chói mắt, lại cực kỳ mê hoặc lòng người.

Hắn cúi người, ghé sát vành tai nhỏ nhắn trắng trẻo của Giang Tả, khẽ thổi một hơi, thấp giọng thì thầm: 

"... Gọi thêm tiếng nữa xem."

Một luồng hơi thở nóng hổi thổi qua vành tai đang hơi lạnh, Giang Tả chịu không nổi cơn ngứa ngáy, rụt rụt bả vai, vội vã tìm một lý do thoái thác để chạy trốn: 

"Cái đó... lão tử chỉ là một tiểu hòa thượng, trời tối quá nhìn nhầm phòng thôi. Khi nào rảnh mình cùng đi ị nhé, còn giờ lão tử phải chuồn trước đây."

Nói xong, không đợi Thánh tăng phản ứng, Giang Tả đã nhanh chóng đẩy hắn ra, cuống cuồng ngồi dậy định xuống giường.

Thế nhưng chân còn chưa kịp chạm đất, cổ tay đã bị một bàn tay to lớn kéo giật trở lại lồng ngực Thanh Trì, một lần nữa bị hắn xoay người đè chặt xuống.

Thánh tăng một tay vòng qua cổ tay mảnh khảnh của Giang Tả, kéo cao quá đỉnh đầu rồi ấn chặt lên giường, tay kia đáp lên hông người trong lòng. 

Hắn đè chặt Giang Tả đang không một mảnh vải dưới thân mình, giam cầm cậu trong vòng tay.

Đầu ngón tay đặt trên eo có chút ái muội mơn trớn vùng thịt mềm, tầm mắt Thánh tăng dần nhuốm một tia rực rỡ nóng bỏng.

Rốt cuộc đã ý thức được cái gọi là "siêu cấp nguy hiểm" của hệ thống nghĩa là gì, Giang Tả ngây dại: 

"..." Đệt! Nói tốt là Thánh tăng của một nước, thanh tâm quả dục, ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, vô dục vô cầu cơ mà? Đm cái tay kia của ngươi đang sờ đi đâu đấy hả?!

Màu mắt Thánh tăng đột ngột trở nên thâm trầm, ánh mắt hắn loé lên, năm ngón tay đã bóp lấy cái cổ thon của Giang Tả. 

Khí tức nguy hiểm nồng đậm mùi máu tươi bao phủ lấy hắn, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá đông cứng đến tận xương tủy. Giọng hắn trầm đục lạnh lẽo đến đáng sợ: 

"... Ngươi muốn trốn đi đâu?"

Giang Tả nuốt nước miếng cái ực: 

"... Cái đó... đều là người lớn cả rồi... ngủ chung thế này không tốt lắm đâu? Ta... Ta đi phòng khác ngủ..."

Lời còn chưa dứt, lực đạo ngón tay Thanh Trì bóp trên gáy cậu đã tăng mạnh. Không khí trong phổi từng chút một trở nên loãng đi, Giang Tả cuống đến đỏ cả mắt, khuôn mặt dần nghẹn lại thành màu tím tái vì hít thở không thông.

Giang Tả vùng vẫy nửa ngày, mới khó khăn từ cổ họng rặn ra được một tiếng kêu run rẩy mất giọng: 

"Meo... Meo..."

Thanh Trì lẳng lặng chằm chằm nhìn Giang Tả đang vật lộn, khớp xương ngón tay chợt nới lỏng.

Được giải thoát, Giang Tả ho sù sụ hai tiếng, khóe mắt vương chút tơ hồng ướt át, trên chiếc cổ trắng ngần hiện lên một vệt đỏ chói mắt. Cậu một tay ôm cổ, tham lam hít thở sâu vài ngụm khí.

Thanh Trì dùng đầu ngón tay đầy thương xót mơn trớn cái cổ bị hắn bóp đỏ, lòng bàn tay mang theo vết chai mỏng khiến cậu rùng mình một trận. Thấy thế, Thanh Trì nhếch môi cười nhạt: 

"... Còn dám chạy nữa không?"

Giang Tả quyết định ngoài mặt cứ thuận theo lão cẩu bức này để mê hoặc địch nhân cái đã, thế là cậu cúi đầu như một cô vợ nhỏ, uất ức lắc đầu. Giọng nói vẫn chưa khôi phục hẳn, mang theo vài phần khàn khàn: 

"... Không... chạy..."

Ngoài mặt thì ngoan ngoãn nhưng trong lòng lại gào thét: 

... Không chạy mới là lạ, không chạy là heo!! Nhưng trước khi chạy, lão tử phải bẻ gãy bàn tay 28 centimet của ngươi đã!!!

Theo ý của lão cẩu bức, đêm nay hai nam nhân phải chen chúc trên một chiếc giường sao? 

Giang Tả cúi đầu nhìn cơ thể trần trụi đầy "phóng khoáng" của mình, lại nhìn sang Thánh tăng đang nhìn chằm chằm mình với thần sắc không rõ, Giang Tả nuốt nước miếng: 

"Vậy ít nhất... cũng tìm cho ta bộ đồ ngủ chứ?"

Thánh tăng nhướng mày: "Chẳng phải lúc nãy ngươi nói...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=21]

ngươi thích tự do phóng khoáng, thích trần truồng sao?"

Khóe miệng Giang Tả giật giật: "..." Lão tử nói là thích tự do phóng khoáng chứ không phải thích trần truồng, cảm ơn.

Thanh Trì nâng cánh tay, chậm rãi cởi bỏ tăng bào đã rách nát và dính máu, gương mặt hiện lên thần sắc yêu dã hoặc nhân. 

Đuôi mắt dài hơi nhếch lên nhuốm vài điểm dục vọng hồng nhạt, hắn ghé sát tai Giang Tả, khàn giọng nói: 

"... Bần tăng... cũng vậy."

Giang Tả kéo chăn che kín trước ngực: 

"Má ơi, ngươi bị điên à? Hai thằng đàn ông to xác chen chúc trên giường rồi ngủ khỏa thân, sợ không phải là bị bệnh tâm thần đấy chứ?!"

"... Hử?" 

Thanh Trì nguy hiểm nheo đôi mắt bạc, một tay bóp lấy cằm Giang Tả.

Giang Tả rụt chân lại, đang định há mồm kêu miêu miêu thì phát hiện bị bóp cằm nên không khép miệng được, chỉ có thể phát ra tiếng phà hơi.

Giang Tả dùng sức: 

"... Meo... phù — phù phù — phù —"

Cằm bị khống chế, Giang Tả thổi ra toàn là khí, căn bản không kêu được tiếng meo nào. Dù đã dùng hết sức bình sinh cũng chỉ phun ra được một tí tẹo nước miếng.

Giọt nước bọt đó lại rất không khéo, bay thẳng lên vùng "hoa mai nhỏ" trên lồng ngực bóng loáng của Thánh tăng.

Thanh Trì hừ lạnh một tiếng, buông ngón tay ra. Đuôi mắt hắn dài nhếch lên, thần sắc lười biếng. Hắn thong dong nhìn về phía Giang Tả, nhưng ngữ khí lại tràn đầy vẻ tàn nhẫn lạnh lẽo, cao ngạo ra lệnh: 

"... Liếm sạch đi."

Giang Tả không dám tin vào cái lỗ tai nhỏ của mình, cậu ngây người hồi lâu mới hoàn hồn. 

Cậu bò dậy ngồi bên cạnh lớp chăn nệm rối loạn, liếc nhìn một tí tẹo nước bọt không cẩn thận phun lên ngực Thánh tăng, khó tin nói: 

"... Ngươi, ngươi nghĩ mình là cái thá gì?!"

... Thế mà lại bắt lão tử liếm ngươi!! Ngươi đm tưởng mình là bánh quy Oreo chắc?! Đồ mặt dày vô sỉ!!!

"... Hử." 

Thánh tăng lạnh lùng nhếch môi, nhưng trong mắt lại không thấy nửa phần ý cười. 

Hắn co ngón trỏ lại, dùng phần móng tay mỏng nhẹ nhàng khều lên động mạch chủ nơi cổ Giang Tả, sau đó hơi dùng lực, đem đầu ngón tay nhấn vào vùng cổ thanh tú của cậu. 

Móng tay hơi lún vào da thịt để lại một vết hằn hình trăng khuyết trên cổ cậu.

Đầu ngón tay kia hệt như giây tiếp theo sẽ rạch khai lớp da thịt yếu ớt, đâm thủng động mạch của cậu vậy.

Giang Tả chảy một giọt mồ hôi lạnh, không dám nhúc nhích: 

"Cái đó... thật ra, liếm một cái cũng không phải là không thể..."

362: […] Thân ái, giữ tôn nghiêm nam giới một chút đi.

Giang Tả từ từ đem đầu sát lại gần ngực Thánh tăng, một bên điên cuồng gõ 362: 

[... Lão cẩu bức này là bị hack tài khoản, hay là bệnh tâm thần tổ truyền phát tác vậy?! Quý phủ các ngươi không thể quản lý tốt đám NPC mình tạo ra một chút được sao???]

362: [Vấn đề không lớn, đừng hoảng, ta có cách.]

Giang Tả trong lòng vui vẻ: 

[Mèo con ngoan ngoãn chờ chỉ chiêu.jpg]

Giọng điệu 362 bình thản, cố che giấu sự phấn khích nhỏ nhoi trong lòng: 

[Ngươi hãy tưởng tượng trong đầu mục tiêu là một miếng Oreo vị trà xanh khổng lồ... Ân, đúng rồi, bây giờ thì vươn cái lưỡi nhỏ của ngươi ra đi…]

Giang Tả mặt không cảm xúc: 

[... Không muốn sống nữa thì cứ nói thẳng, quanh co lòng vòng làm gì?]

Thấy Giang Tả ghé sát trước ngực mình mà nửa ngày không có động tác, Thanh Trì cũng không lên tiếng thúc giục.

Hắn im lặng nhìn tấm lưng trần mịn màng không tì vết của thiếu niên, vì hai tay chống trên giường nên đường cong lưng lưu loát được kéo căng, mang theo một vẻ đẹp đầy tinh tế.

Ánh mắt Thanh Trì càng thêm trầm xuống, hắn vươn tay bao quát một cái, liền đem thiếu niên đang dẩu mông lên kéo thẳng vào lòng mình.

Giang Tả không chút phòng bị mất đi trọng tâm, không khỏi ngã nhào về phía trước. Cả khuôn mặt cậu đập thẳng vào ngực Thanh Trì, bị đâm đến mức mắt nổ đom đóm, mũi đau điếng, cảm giác chua xót xộc lên khiến nước mắt trào ra.

Giang Tả gắt gao che lấy cái mũi bị đâm đỏ ửng, cậu ngồi bật dậy, phẫn nộ trợn to hai mắt, ý đồ truyền tải hết sự uất hận và oán niệm trong lòng qua ánh mắt cho Thánh tăng thấy.

Đôi mắt đen láy như mắt nai của thiếu niên vì cố trợn to mà nhanh chóng phủ một tầng hơi nước, chóp mũi nhỏ nhắn lan ra một vòng đỏ chói mắt, gò má trắng nõn phồng lên như cái bánh bao, một bộ dạng vừa đáng thương vừa tức muốn hộc máu.

[Cảnh báo tối cao! Cảnh báo tối cao!! Giá trị con sen của mục tiêu +9999, thỉnh ký chủ mau chóng chạy trốn!! Thỉnh ký chủ mau chóng chạy trốn!!!]

Lần cảnh báo này vấn đề rất lớn, không chỉ có chuông báo động vang lên lặp đi lặp lại trong đầu Giang Tả, mà ngay cả trước mắt cậu cũng phủ đầy những dòng chữ cảnh báo màu đỏ đang lưu động.

Bị chữ cảnh báo che khuất tầm mắt đến mức đường còn chẳng thấy chứ đừng nói là chạy, Giang Tả: 

[... Nhưng mà làm ơn phát cho ta đạo cụ chạy trốn như súng máy hay lựu đạn gì đó đi chứ.]

Trước mắt một mảnh đỏ rực, Giang Tả không thể lấy lại tiêu cự, đôi đồng tử đen láy ẩm ướt hiện lên sự mịt mờ sương khói.

Trong khi những dòng chữ đỏ vẫn chưa rút đi, Giang Tả chỉ có thể cảm nhận được cằm mình bị hai ngón tay lạnh lẽo như kẹp lấy gắt gao, ngay sau đó nơi môi dưới liền truyền đến một trận ngứa ngáy ẩm ướt.

Vật mềm mại trơn trượt lưu lại trên môi dưới đẩy cánh môi cậu ra, tiến quân thần tốc chui vào trong miệng, trêu chọc cái lưỡi đang nằm ngoan ngoãn bên trong. 

Cùng lúc đó, những dòng chữ cảnh báo màu đỏ trong tầm mắt tan biến hết, gương mặt thanh đạm vương chút dục vọng của Thánh tăng rõ mồn một ngay trước mắt.

Đột nhiên ý thức được mình bị cưỡng hôn, ngây thơ thiếu nam Giang Tả đỏ bừng mặt, đôi tay giãy giụa đẩy ngực Thanh Trì, đồng thời há mồm hung hăng cắn một phát vào cái lưỡi đang làm mưa làm gió trong miệng mình.

Mùi máu tanh chát chúa tức khắc lan tỏa.

Hai ngón tay Thánh tăng bóp trên cằm Giang Tả càng thêm dùng lực, hắn cố định hàm dưới, ép cậu phải há miệng thật to. 

Đầu lưỡi dính đầy vị máu chát, một bên lưỡi bị cắn rách đau đến tê dại, nhưng Thánh tăng dường như không cảm thấy đau đớn, hắn nửa khép đôi mắt, không chút lưu tình cuốn lấy cái lưỡi mềm mại bất an của thiếu niên.

Thanh Trì liếm đến mức răng Giang Tả cũng nhũn ra mới buông người trong lòng ra.

Một sợi tơ máu mỹ lệ vướng trên khóe môi, Thanh Trì mở miệng liếm đi, nhếch môi nở một nụ cười diễm sắc vô biên, điên đảo chúng sinh.

Hơi thở Giang Tả có chút hỗn loạn, cậu thở dốc, lần này là thật sự nổi giận: 

"... Cẩu... cẩu nam nhân... giỏi lắm... đừng chạy... chờ lão tử khôi phục... sức lực... mẹ nó... đánh chết ngươi..."

Lồng ngực trắng nõn của thiếu niên phập phồng theo nhịp thở, khóe mắt ẩm ướt ửng hồng, hai cánh môi mềm mại sau khi bị chà đạp thì đỏ mọng nhếch lên.

[Giá trị con sen +1]

Giang Tả: ...

362: [Cái đó... ký chủ hay là đừng nói chuyện nữa... cứ lẳng lặng nằm đó đi, nói không chừng sự tình còn có chuyển biến.]

Giang Tả rất sợ hãi: 

[Thật... thật sao? Nhưng nếu tôi lẳng lặng nằm đó chẳng phải sẽ biến thành thúy bì áp ngay lập tức sao?]

Cứ tưởng ký chủ nhà mình dốt đặc cán mai về phương diện này, 362 khựng lại: 

[... Ngươi cư nhiên biết thúy bì áp là gì?] (thúy bì áp: cặp đôi CP)

Giang Tả đỏ mặt tía tai: 

[Ngươi, ngươi quản ta!!!]

362 nói thật lòng:

[... Emmmmm nói thật, thực ra dù thế nào đi nữa, ngươi cũng sẽ bị [tiếng bíp —], chỉ là vấn đề sớm muộn thôi. Nhưng cứ nghĩ thoáng ra đi... cơ thể hiện tại của ký chủ chỉ là bản sao từ thế giới thực, cứ coi như bị người trong sách làm "miễn phí" đi, coi như là một liệu trình mát-xa khiến ngươi bay cao lên tận trời xanh sánh vai cùng mặt trời... hắc hắc, hắc hắc hắc…]

Hoàn toàn không bị thuyết phục, Giang Tả: 

[... Ta không cần.]

Giang Tả hạ quyết tâm, quyết định dù thế nào cũng phải giãy giụa một phen. Cậu liếc nhìn bộ y phục dính máu bị Thánh tăng tùy tiện vứt dưới đất, lại ước lượng khoảng cách từ mình đến mép giường, trong đầu đã vạch sẵn kế hoạch và lộ trình bỏ trốn. 

Đang chuẩn bị hét lớn một tiếng dương đông kích tây rồi nhảy dựng lên nhặt quần áo phá cửa lao ra, thì đã bị Thánh tăng điểm trúng huyệt đạo.

Kế hoạch chết yểu ngay từ trong trứng nước, Giang Tả ngã vật ra giường không thể cử động, nước mắt tuyệt vọng tuôn rơi.

Thấy Giang Tả nằm ngửa mềm nhũn trên giường, Thanh Trì hài lòng nhếch môi. Hắn cúi người áp xuống, đưa tay thò vào dưới gối, lấy ra một tuýp thuốc mỡ.


Bình Luận

0 Thảo luận