Sáng / Tối
"Ạch ——" Giang Tả ợ một cái rõ kêu, xoa xoa cái bụng càng ngày càng tròn vo của mình, vẻ mặt thỏa mãn híp mắt lại.
Làn gió thu mang theo hơi lạnh thổi qua bệ cửa sổ khép hờ, Giang Tả nằm bò trên bàn trà kê sát cửa sổ, đầu nhỏ gật gù, dáng vẻ nửa tỉnh nửa mê. Ngoài cửa sổ, vài chiếc lá trúc dài thanh mảnh còn xanh mướt theo gió cuốn vào, rơi tản mác trên bàn.
Một chiếc lá trúc nương theo thế gió, nhẹ nhàng đáp xuống lưng cậu.
Cậu cũng lười xoay người hất lá đi, chỉ chép chép miệng, thoải mái nheo đôi mắt tròn xoe thành một đường chỉ nhỏ.
Nếu lúc này có vị tiểu tăng nào đi ngang qua cửa sổ, hẳn sẽ phát hiện trên bàn trà nhỏ cạnh cửa sổ trong thư phòng của trụ trì lại có một con sóc nhỏ đang nằm bò cực kỳ ngang ngược và lười biếng.
Chú sóc nhỏ này toàn thân màu nâu đỏ, chỉ lớn bằng bàn tay, nhìn xa hay nhìn gần đều giống như một viên thịt nhỏ bọc lông xù xù cực kỳ đáng yêu.
Giờ phút này, con sóc gan to bằng trời tự ý xông vào thư phòng trụ trì này đang gối cằm lên một miếng bánh hoa lê, cái má phúng phính đè miếng bánh mềm xốp lún xuống một hõm nhỏ.
Chiếc lá trúc xanh non đậu trên lưng trông như một tấm chăn mỏng màu mạ non. Móng vuốt nhỏ lộ ra ngoài dính đầy vụn bánh, cái đuôi to xù rủ xuống cạnh bàn, thỉnh thoảng lại khẽ ngoe nguẩy trái phải.
Giang sóc nhỏ Tả ngáp một cái, đôi tai run run.
Trong đầu đột nhiên vang lên một âm thanh không mấy hòa hợp, phá tan bầu không khí yên tĩnh của buổi chiều hoàng hôn.
[Các mục tiêu công lược đều đã đến chùa rồi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=1]
Ký chủ có nên cân nhắc xem muốn công lược nhân vật nào không?]
Giang Tả trở mình, đổi thành nằm ngửa, đem cái gáy gối lên miếng bánh hoa lê mềm mại, ép cho một góc miếng bánh vuông vức vỡ ra rào rạt như sạt lở đất.
Hai cái móng vuốt túm chặt chiếc lá trúc đè dưới thân, cậu lăn qua lăn lại cái thân hình tròn lăn trên bàn trà, ý đồ muốn cuốn hết đống vụn bánh cùng cái thân xác béo múp này vào trong lá trúc.
Giang Tả lăn bên trái một vòng, bên phải một vòng, chẳng những không bao mình thành món "Sóc cuộn lá trúc bánh hoa lê" vừa ngon vừa đẹp, mà ngược lại còn khiến mấy chiếc lá trúc mỏng manh và vụn bánh kẹt hết vào mấy tầng mỡ bụng đang xếp lớp trên người.
Giang Tả tuyệt vọng, nằm bẹp dí, bốn cái chân ngắn ngủn dang ra như hàng vỉa hè.
Cách đây không lâu, cậu vẫn còn là một nam thanh niên đẹp trai, tính tình hoạt bát, tứ chi kiện toàn.
Vậy mà chỉ hai tuần trước, để khoe khoang thành quả sau chín chín tám mươi mốt ngày đổ mồ hôi sôi nước mắt trong phòng gym, Giang Tả đặc biệt mặc một chiếc áo ba lỗ sát nách, xỏ đôi dép tông lào đầy phong trần tiêu sái bước xuống phố giữa buổi trưa hè.
Cậu đi tới đi lui trên phố Khổng Tước gần nhà năm vòng, cuối cùng đến vòng thứ sáu thì bị một cô nàng mặc đồng phục thủy thủ Nhật Bản chặn lại.
Cô gái ngăn cậu lại có nụ cười ngọt ngào, hai má hồng hồng đáng yêu, cô có chút thẹn thùng đưa cho cậu một tờ giấy cùng một cây bút, cúi đầu cắn môi dưới không nói lời nào.
Giang Tả xua tay, cố tình lượn lờ cánh tay với những đường cơ bắp đẹp mắt trước mặt cô như vô tình, giọng nói nhẹ nhàng hỏi:
"... Viết số WeChat hay số QQ?"
Cô gái che miệng cười khẽ, dịu dàng nói:
"Cái đó... Xin hỏi anh có thể giúp em làm một bản khảo sát tâm lý được không ạ?"
Giang Tả: "..." Ta không rảnh.
Nghĩ đi nghĩ lại, biết đâu cô nàng chỉ là ngại xin trực tiếp số liên lạc, mà trong bản khảo sát... hẳn là có chỗ để điền thông tin cá nhân nhỉ?
Nghĩ thông suốt, Giang Tả hớn hở nhận lấy giấy bút, vừa cúi đầu, tiêu đề lớn của bản khảo sát đã đập vào mắt một cách đầy bạo lực ——
"Điều tra trạng thái tâm lý sinh tồn của đàn ông dáng người gà luộc hiện đại" (dáng người trắng trẻo, mềm mại, đầy đặn dễ thương)
Giang Tả: "..." Chắc cậu độc thân đến mức xuất hiện ảo giác rồi.
Bị đả kích nặng nề, tinh thần Giang Tả hoảng loạn, không những khoanh tròn vào ô giới tính [Nam], mà còn bôi đậm gạch chân viết thêm ba chữ "Cơ bắp mạnh" vào phía trước. Nét chữ ít ỏi mà như thấm đẫm huyết lệ, từng câu từng chữ đều như muốn đâm nát cõi lòng.
Hoàn thành xong bản khảo sát với tâm trạng uể oải, Giang Tả thất hồn lạc phách đi về nhà. Mãi đến khi đứng trước gương xác nhận lại cơ bắp của mình vừa to vừa cứng lại vừa đẹp, chắc chắn bản khảo sát kia chỉ là chiêu trò của cô gái để thu hút sự chú ý của mình, cậu mới vui vẻ vùi mình vào sofa ăn hết năm hũ sữa chua dâu, xoa xoa cái bụng hơi nhô lên rồi chui vào chăn ngủ nướng.
Giang Tả không ngờ rằng, sáng hôm sau tỉnh dậy đã thấy mình bị trừng phạt đưa tới một thế giới kỳ lạ, còn nói là vì cậu đã cung cấp thông tin gian lận.
Giang Tả như bị sét đánh ngang tai, trợn mắt há mồm:
[Ta gian lận chỗ nào rồi?! Tâm hồn đàn ông hiện đại xảy ra vấn đề gì sao???]
Hệ thống: [... Gian lận chỗ nào trong lòng ngươi không tự biết rõ à!!!]
Biến thành một con sóc nhỏ thì thôi đi, từ khi xuyên vào, trên người cậu còn kèm theo một hệ thống tên là 362. Nó bảo cậu đang xuyên sách, nhiệm vụ là chọn một trong các mục tiêu công lược ở mỗi thế giới để thu thập giá trị "con sen".
Vừa mới xuyên vào sách, chân ướt chân ráo, Giang Tả vừa nhỏ bé, vừa đáng thương, lại vừa bất lực. Chẳng qua là từ trên cây nhảy xuống định trải nghiệm cảm giác nhảy dù bằng thịt người một chút, kết quả là ngã chết tươi.
Giang Tả trầm mặc hồi lâu: [... Chẳng phải ta đã biến thành sóc rồi sao? Sao nhảy xuống lại chết được?]
362: [...]
Ngươi mẹ nó lúc nhảy mà ôm cái đuôi chặt như thế thì giữ thăng bằng bằng niềm tin à, không chết mới là lạ đấy (╯‵□′)╯︵┻━┻
Xét thấy đây là lần đầu tiên làm nhiệm vụ công lược, Giang Tả có một cơ hội sống lại.
Kẻ nghịch dại không ngờ mình thực sự sẽ chết, Giang Tả sờ sờ cổ, cảm giác đau đớn khi đầu cắm xuống đất gãy cổ trước lúc chết khiến cậu nhận ra mình không phải đang nằm mơ. Giang Tả lập tức chấn chỉnh thái độ, ngoan ngoãn và nghiêm túc lật xem thông tin mục tiêu cùng cốt truyện mà hệ thống cung cấp thêm vài lần.
Trong thế giới này có hai mục tiêu công lược, một là nhân vật chính Lạc Thanh Hạc, người còn lại là một vị thánh tăng tên gọi Thanh Trì. Chỉ cần tích đầy 100 điểm giá trị con sen của một trong hai người là hoàn thành nhiệm vụ thế giới này.
Theo mô tả trong sách, thánh tăng Thanh Trì có tướng mạo thanh lãnh, thanh tâm quả dục, mười bảy tuổi đã được đương kim Thánh thượng phong làm quốc sư thánh tăng.
Còn nhân vật chính Lạc Thanh Hạc thì hiệp cốt nhu tràng, thiếu niên khí phách, tương lai sẽ thống nhất giang hồ trở thành võ lâm bá chủ.
(Hiệp cốt nhu tràng: Khí chất mạnh mẽ, cứng cỏi nhưng tấm lòng mềm mại, ôn nhu)
Năm Phụng Nguyên thứ 16, vùng Hoài Nam đại hạn suốt hai năm trời rốt cuộc cũng gặp mưa rào, cả nước hân hoan.
Quận chúa Trường Ngu lên chùa Vân Ẩn làm lễ tạ thần, thánh tăng Thanh Trì đồng hành cùng đi. Đội ngũ hộ tống hai người tình cờ gặp được Lạc Thanh Hạc đang du ngoạn giang hồ lại bị lạc đường, thế là mấy người kết bạn đi cùng nhau đến chùa Vân Ẩn, cũng chính là ngôi chùa mà Giang Tả đang ở.
Tại đây, Lạc Thanh Hạc cùng thánh tăng Thanh Trì hợp sức phá giải vụ án mưu sát tại chùa Vân Ẩn. Lạc Thanh Hạc không chỉ chiếm được trái tim quận chúa Trường Ngu mà còn vang danh giang hồ, thu hoạch được một mớ người hâm mộ. Sau đó, thánh tăng Thanh Trì lại nhàn vân dã hạc, ngao du tứ phương, siêu phàm thoát tục, không màng thế sự.
Theo tiến triển của cốt truyện, hôm nay thánh tăng và nam chính đã đến chùa Vân Ẩn tá túc. Giang Tả kéo giao diện nhiệm vụ xuống dưới cùng, đập vào mắt là ba dòng chữ nhỏ màu đỏ:
Mức độ nguy hiểm của mục tiêu công lược:
[Nam chính Lạc Thanh Hạc: 3 sao]
[Thánh tăng Thanh Trì: Không rõ]
Giang Tả khinh thường xì một tiếng.
Nam chính nguy hiểm ba sao, làm tròn lên là năm sao.
Quốc sư thánh tăng = từ bi hỉ xả, vô dục vô cầu, thanh phong tễ nguyệt = mức độ nguy hiểm không rõ, làm tròn xuống chính là bằng không = giá trị con sen tùy tiện xoát.
... Chuyện này còn cần nghĩ sao, đương nhiên là chọn công lược thánh tăng rồi!
Thế là Giang Tả không chút gánh nặng tâm lý nào, trốn trong thư phòng của trụ trì Thuận Từ ăn không ít nhân thông và bánh hoa lê, tận hưởng một khoảng thời gian vô cùng sung sướng.
Bởi vậy 362 mới phát hiện, ký chủ nhà mình từ khi xuyên vào sách, không những chẳng thèm vắt óc suy nghĩ cách hoàn thành nhiệm vụ đến mức mất ăn mất ngủ, mà còn bành trướng thành một cục thịt sóc lông xù tròn xoe ngoài dự liệu.
362: [... Sắp gặp hai mục tiêu công lược rồi, xin ký chủ chú ý hình tượng một chút có được không hả...?]
Giang Tả thong thả bò dậy, phủi phủi vụn bánh trên người, sau đó từ chiếc đĩa sứ tinh tế trên bàn trà, cẩn thận chọn ra một hạt thông vừa to vừa mẩy, ôm vào lòng ước lượng một chút.
362: [Đi làm nhiệm vụ mà còn mang theo đồ ăn vặt?]
Giang Tả khựng lại một chút: [Lần đầu gặp mục tiêu, không cần mang chút quà gặp mặt sao?]
362:[ ... Ta mới không tin.]
Theo chỉ dẫn của định vị GPS, một trong các mục tiêu công lược là [Thánh tăng’] hiện đang ở trong rừng trúc.
Lúc này ráng chiều đỏ rực cả bầu trời, trong cảnh sắc hài hòa ấy, sương mù bắt đầu dâng lên, cánh rừng xanh nhạt bao phủ trong làn sương mù ẩm ướt, hơi nước bám vào da thịt.
[Cách mục tiêu công lược thánh tăng 30 mét, vui lòng duy trì đi thẳng]
Giang Tả nín thở, theo chỉ dẫn của hệ thống tiếp tục tiến về phía trước. Mãi đến khi tai nghe thông báo còn cách mục tiêu chưa đầy 2 mét, cậu mới đột ngột dừng lại.
Một dòng suối róc rách chảy ngang qua rừng trúc, Giang Tả nấp sau một đốt trúc cao vút, một cái móng nhỏ bám vào thân trúc thở hồng hộc. Sau khi hồi sức, cậu mới ló nửa cái đầu ra, lén lút quan sát mục tiêu.
Trong sương mờ, sắc trúc xanh mướt như một bức tranh thủy mặc, thánh tăng khoác một chiếc áo cà sa màu nguyệt bạch, ống tay áo thêu nghìn cánh sen trắng bằng chỉ bạc. Hắn đứng một mình giữa rừng trúc thanh tú, gió thổi rì rào làm tung bay tà áo trắng như tuyết, phong tư đẹp tựa họa đồ.
Ánh hoàng hôn dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá, rọi lên gương mặt đẹp như ngọc của hắn những mảng sáng tối đan xen. Chân mày hắn hơi nhạt, thon dài thư thái, đôi mắt phượng hẹp dài nửa khép nửa mở, dưới hàng mi rũ xuống là đôi đồng tử bạc như ngưng tụ ánh trăng, u quang thanh đạm. Dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng có hình dáng cực kỳ đẹp đẽ.
Gió đêm lướt qua, giữa ráng chiều rực rỡ, dung nhan hắn càng thêm nổi bật. Hắn mặt đẹp như ngọc, ngũ quan chỗ nào cũng tinh xảo, rõ ràng là một diện mạo nghiêng nước nghiêng thành khiến lòng người mê đắm, nhưng vì đôi mày nhạt cùng cánh môi mỏng mà giảm bớt vài phần diễm lệ, thêm vào mấy phần thanh quý xa cách, tựa như gió mát nhập hoài, trăng sáng trên cao, khuynh thế vô song.
Đây chính là phiếu cơm dài hạn của mình ở thế giới này đây... Giang Tả cảm thán, tầm mắt dời xuống dưới, thấy trong lòng bàn tay Thanh Trì là một chú chuột non đang kêu chi chi đáng thương, cậu không khỏi hài lòng nghĩ: Không hổ là thánh tăng, quả nhiên từ bi hỉ xả, lòng dạ bao dung thiên hạ, a di đà phật, trời chưa tối đã ra ngoài cho chuột ăn, người tốt chắc chắn có thiện báo...
Thánh tăng chậm rãi giơ tay, ống tay áo màu nguyệt bạch trượt xuống, lộ ra một đoạn cổ tay trắng đến gần như trong suốt, mười ngón tay thon dài như ngọc quý. Từng phân từng tấc, mỗi cử động đều có thể gọi là thanh hoa liễm diễm, cử thế vô song.
(Nguyệt bạch: màu xanh lơ cực kỳ nhạt)
(Thanh hoa liễm diễm: vẻ đẹp vừa thanh cao vừa quyến rũ)
Nghĩ đến việc thế giới này sắp kết thúc nhanh chóng, Giang Tả mừng rỡ nói với 362:
[Mau dọn dẹp đi, chuẩn bị sang thế giới tiếp theo thôi.]
Ánh mắt Thanh Trì lạnh lẽo, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên cái bụng mềm mại của chú chuột non. Chỉ trong nháy mắt, năm ngón tay thon dài như ngọc đột ngột thu lại thành trảo, đâm mạnh vào bụng nó!
Tốc độ của hắn cực nhanh, lúc ngón tay đâm vào chỉ phát ra một tiếng "phập" cực nhỏ. Chú chuột non đau đớn giãy giụa, toàn thân run rẩy, tiếng kêu sắc nhọn chói tai, nhưng hắn vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, động tác vô cùng ưu nhã, năm ngón tay nhẹ nhàng khuấy động bên trong khoang bụng ấm nóng của con vật.
Lúc chú chuột giãy giụa, một chuỗi những giọt máu từ cái bụng nát bét bắn ra theo kẽ tay hắn, văng lên gò má, trông như những đóa anh túc đỏ máu đang nở rộ.
Thanh Trì khựng lại một chút, nhẹ nhàng rút năm ngón tay dính đầy máu tươi ra, ném con chuột đã dần tắt lịm sang một bên. Hắn xoay tầm mắt, chuẩn xác dừng lại ở chỗ Giang Tả đang ló nửa cái đầu ra sau đốt trúc.
Giang Tả: !!!
Bốn mắt nhìn nhau, hai bên đứng hình.
Một lúc sau, Thanh Trì khẽ nhếch khóe môi, chậm rãi liếm đi giọt máu tươi đọng nơi khóe miệng.
Không chỉ lông mày nhạt màu, ngay cả hai cánh môi mỏng của hắn cũng là màu hoa hải đường nhàn nhạt, chỉ có đầu lưỡi liếm nơi khóe môi là đỏ tươi như máu. Những giọt máu ấm nóng bắn trên mặt càng thêm đỏ thẫm chói mắt, đuôi mắt thon dài hơi xếch lên, gương mặt thanh lãnh như sen trắng bỗng hiện lên vẻ yêu dã quỷ dị, khiến Giang Tả nghẹt thở.
Giang Tả: "..." Mẹ nó, đã bảo quốc sư thánh tăng từ bi hỉ xả, ôn nhuận như ngọc, a di đà phật đâu rồi...?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận