Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 4

Ngày cập nhật : 2026-04-09 16:58:36

Thanh Trì bất động thanh sắc lùi lại nửa bước.

"Hửm?" 

Chú ý thấy con sóc đang được Thánh tăng nâng trên tà áo cà sa, Trường Ngu bực mình nói: 

"Đây là thứ bẩn thỉu gì thế này? Sao nó dám làm dơ chiếc áo cà sa hoàng gia gia ban cho Thanh Trì ca ca chứ?! Người đâu! Còn không mau đem cái thứ bẩn thỉu này..."

Giang Tả: ... Nhìn ta không vừa mắt thì ngươi có thể chọn cách tự sát, chứ làm khó dễ ta thì chẳng thú vị tí nào.

Thanh Trì lên tiếng cắt ngang lời quận chúa, ngữ khí hắn nhạt nhẽo: 

"Quận chúa thứ lỗi, bần tăng xin phép về phòng thay y phục trước."

Trường Ngu nheo mắt nhìn kỹ, Thanh Trì không chỉ ướt nửa người, mà trên gương mặt đẹp tựa quan ngọc cũng dính vài giọt nước. Những giọt nước ấy tinh khiết trong vắt, theo chiếc cổ thon dài trượt xuống, lướt qua yết hầu nhô lên, rồi lặn mất tăm vào vạt áo hơi rộng do bị Giang Tả cọ loạn.

Trường Ngu đỏ bừng mặt, vội dời tầm mắt không dám nhìn thêm nữa.

Trụ trì Thuận Từ quýnh quáng dặn dò tiểu tăng dẫn Thánh tăng về thiền phòng thay đồ, lại ngàn dặn vạn dò nhất định phải cẩn thận giặt sạch chiếc áo cà sa ngự ban kia.

Thiền phòng dành cho Thánh tăng rộng rãi sạch sẽ, chỉ có một giường, một sập và một bàn trà, không hề có thêm đồ trang trí nào khác. Nhưng nhìn kỹ lại, gấm vóc trên giường dệt vô cùng tinh xảo, chén trà trên bàn tỏa ra sắc ấm của ngọc dương chi, vừa nhìn đã biết không phải vật tầm thường. Ngay cả cuốn kinh thư đặt bên cửa sổ bị gió thổi lật trang xào xạc cũng được đóng bằng chỉ vàng, cả căn phòng phảng phất mùi thanh hương của lá trúc.

Trong căn phòng điệu thấp mà xa hoa ấy, lúc này chỉ còn lại một người và một con chuột... à không, một con sóc.

Giang Tả lúc này mới hoàn hồn, ủy khuất ôm lấy cái đuôi, để lại những giọt nước mắt hối hận.

Giang Tả: Đi chết đi, cái đồ đàn ông tồi làm tôi rơi lệ.

Thanh Trì chẳng thèm để ý đến dáng vẻ đáng thương của Giang Tả đang cuộn tròn trên giường. Hắn xoay người thay một bộ tăng bào kiểu dáng đơn giản, toàn thân trắng muốt như tuyết đầu mùa, phong tư đẹp tựa bức họa.

Thanh Trì xách cái đuôi to của Giang Tả, quăng cậu lên vai mình. Giang Tả - kẻ từng bị ngã chết một lần - sợ tới mức bám chặt lấy vai Thanh Trì, dẩu mông lên chẳng dám nhúc nhích, sợ sẩy chân một cái lại đi chầu ông bà.

Cửa phòng mở ra, một tiểu tăng đang cung kính chờ sẵn phía ngoài. Tiểu tăng chắp tay hành lễ, sau đó dẫn đường cho Thanh Trì đi tới trai đường.

Hai người một trước một sau đi qua dãy hành lang dài dằng dặc, không bao lâu sau, một thiếu niên áo xanh sải bước đi tới phía họ.

Còn chưa kịp đến gần, Giang Tả đã nghe thấy âm thanh của hệ thống nhắc nhở:

[ Chúc mừng ký chủ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=4]

Giá trị con sen của nam chính +1]

Giang Tả: [???]

Khoảng cách xa như thế, mặt mũi còn chưa nhìn rõ mà đã thu thập được giá trị con sen rồi á???

Giang Tả: ... Đã bảo độ nguy hiểm của nam chính là ba sao cơ mà? Mẹ nó, đang đùa ta đấy à???

Người đi tới có gương mặt tuấn tú, dưới đôi lông mày rậm như vẽ là đôi mắt đen nhánh sáng ngời. Sống mũi hắn cao thẳng, mái tóc đen được buộc gọn sau đầu, gương mặt hơi chút ngây ngô mang theo vẻ hiên ngang bất kham của thiếu niên mới bước chân vào giang hồ. Nhìn thấy cục lông trên vai Thanh Trì, mắt hắn sáng lên, nhảy bổ tới: 

"Đây là sóc nhỏ Thánh tăng cứu sao?"

Thiếu niên trước mắt hào hứng cúi đầu, ghé sát khuôn mặt tuấn tú vào Giang Tả. Hắn nhìn không chớp mắt đầy vẻ hiếu kỳ vào cục lông tròn xoe trên vai Thánh tăng, sau đó thận trọng vươn ngón tay, chọc chọc vào cái cằm đầy thịt mềm mại của Giang Tả.

Giang Tả: ... E hèm, hình như ta với ngươi không thân thiết lắm đâu nhỉ? Huynh đệ, xin tự trọng cho.

Bị cảm giác mềm mại dưới tay làm cho kinh ngạc, Lạc Thanh Hạc mở to mắt, đầu ngón tay trượt từ cằm xuống cái bụng xù lông của con sóc nhỏ.

Lực đạo trên ngón tay không nặng không nhẹ, mang theo một cơn ngứa ngáy tê dại, làm xương cốt Giang Tả như nhũn ra một nửa. Cậu ngửa cằm, nheo tít mắt, từ trong cổ họng phát ra mấy tiếng "khục khục" trầm thấp.

Giang Tả: A ~ thoải mái quá ~ mạnh tay thêm chút nữa đi ~~~

362: [...] Hy vọng ký chủ giữ chút liêm sỉ.

Phản ứng của sóc nhỏ dưới tay quá đỗi đáng yêu, trên mặt Lạc Thanh Hạc cũng dần hiện lên ý cười nhàn nhạt. Hắn nhếch môi lộ ra một chiếc răng khểnh duyên dáng. Như nhớ ra điều gì, hắn thò tay vào ngực áo, móc ra mấy hạt hướng dương đưa cho Giang Tả.

Đôi đồng tử đen nhánh của thiếu niên sáng lấp lánh như chứa cả trời sao, tràn đầy mong chờ nhìn Giang Tả.

Giang Tả vừa lạnh vừa đói, cảm động đến mức nước mắt lưng tròng, vội vàng ôm chầm lấy mấy hạt hướng dương nam chính đưa cho, biết ơn run run đôi tai nhỏ.

Giang Tả: Từ nay về sau, Giang Tả tôi chính là chuột... à không, là sóc dưới trướng ngươi!

Thấy chú sóc xinh xắn thế mà lại chủ động run tai với mình, ánh mắt Lạc Thanh Hạc càng thêm nóng rực, ẩn chứa sự nhiệt tình như muốn làm tan chảy người khác.

[Chúc mừng ký chủ! Giá trị con sen của nam chính +1]

Đôi tai Giang Tả còn đang run rẩy đầy sung sướng thì Thánh tăng đột nhiên đưa tay tới, bóp lấy cái cổ nhỏ của cậu.

Giang Tả cứng đờ.

Bàn tay đang nắm cổ cậu không tiếp tục dùng sức, chỉ nhấc bổng Giang Tả từ trên vai xuống, để cậu rơi vào lòng bàn tay mình.

Thanh Trì giơ tay, vươn ngón tay véo véo hai chỏm lông trên tai Giang Tả — lúc này cậu chẳng dám run nữa, chỉ biết ngoan ngoãn dựng đứng lên.

Đầu ngón tay đang vân vê tai sóc trắng nõn oánh nhuận, động tác thoạt nhìn vô cùng thanh tao nhã nhặn, lại có chút lười biếng. 

Thánh tăng chăm chú nhìn con sóc trong tay, đôi mắt bạc rũ xuống phản chiếu ánh nến lờ mờ, trông như chứa đựng sự ôn nhu và sủng ái vô tận, nhưng chỉ Giang Tả mới biết cái lực véo tai kia mạnh đến nhường nào.

Giang Tả lệ tuôn rơi: [Làm phiền ai đó lên Baidu tra hộ tôi xem sóc bị đứt tai thì có chết không với.]

362: [...]

Ngón tay đang vân vê trên tai không dừng lại lâu đã thu về.

Ngay khi Thánh tăng vừa buông tay, Giang Tả lập tức giơ móng nhỏ lên nôn nóng sờ soạng đôi tai mình, cho đến khi xác định tai vẫn còn nguyên vẹn trên đầu mới thở phào nhẹ nhõm, ngước mắt nhìn về phía hai người trước mặt.

Cả hai nhân vật công lược đều tập trung ở đây, vậy mà chẳng thể triệu hồi thần long, Giang Tả thở dài: ... Thế giới này đột nhiên thấy hơi nhạt nhẽo.

Hai mục tiêu, một người là nam chính "cún con" tuấn lãng, tính cách có vẻ rất dễ gần; một người là Thánh tăng tuyệt sắc nhưng tính tình quỷ quyệt, là một lão cẩu bức chính hiệu.

Giang Tả: ... Chuyện này còn cần nói sao, đương nhiên là chọn nam chính rồi!

Đối mặt với "cún con" nam chính, Giang Tả có thể nói là càng nhìn càng thuận mắt.

362 nhắc nhở: [Tuy rằng nói hai mục tiêu công lược chỉ cần tích đủ giá trị con sen của một người là được... Nhưng nhiệm vụ ngẫu nhiên đầu tiên đã trói định với Thánh tăng rồi, nếu quá hạn không hoàn thành, bàn tay vàng sẽ tạm thời mất hiệu lực đấy.]

Khựng lại một chút, 362 tiếp tục: 

[Nếu ký chủ cảm thấy trước khi nhiệm vụ tiếp theo rơi xuống mà không cần bàn tay vàng vẫn có thể bảo toàn mạng sống, thì cứ việc từ bỏ nhiệm vụ này đi. Có điều, mong ký chủ cân nhắc kỹ rồi hãy quyết định.]

Giang Tả khinh khỉnh: [Giá trị con sen của nam chính dễ kiếm thế này, cần cái rắm bàn tay vàng à?]

Hoàn toàn chẳng thèm suy nghĩ, Giang Tả hạ quyết tâm từ bỏ Thánh tăng để chuyển sang công lược nam chính. Nghĩ đến cảnh sắp thoát khỏi ma trảo của Thánh tăng, lòng cậu tràn ngập cảm động cùng mừng rỡ như điên, không nhịn được mà chớp chớp đôi mắt đen láy như mã não về phía nam chính.

Thanh Trì khẽ mím môi, nghiêng mặt nửa ẩn trong bóng tối, thần sắc không rõ.

Lạc Thanh Hạc nở một nụ cười rạng rỡ, hắn chọc chọc vào bụng nhỏ của Giang Tả, hạ thấp giọng nói với Thánh tăng: 

"Nhiều thịt thế này, nhai lên chắc chắn là dai giòn sần sật lắm... Đến lúc đó Thánh tăng đừng quên gọi ta một tiếng nhé."

Giang Tả: ... Ta rút lại lời vừa nói.

Chẳng thèm chú ý đến gương mặt đã lạnh tanh của Giang Tả, Lạc Thanh Hạc cười với chú sóc đang đứng trong lòng bàn tay Thánh tăng, vươn ngón tay gãi cằm cậu, trầm giọng trêu đùa: 

"... Tiểu thịt đôn... Hay là ta đặt cho ngươi cái tên nhé?"

Giang Tả: "..." Đồ đàn ông thối, tôi khuyên ngươi đừng có quá đáng.

Lạc Thanh Hạc vẻ mặt nghiêm túc, hắn đứng thẳng dậy, một tay xoa cằm, cúi đầu suy nghĩ hồi lâu, sau đó ngẩng lên với ánh mắt sáng rực:

"Hay là gọi là Thịt Đôn đi...?"

Giang Tả: Độ hảo cảm -1, độ hảo cảm -1, hảo cảm điên cuồng -1-1-1-1...

Ngược lại, đôi mắt nam chính sáng rỡ, tầm mắt nóng rực dán chặt lên thân hình tròn lẳn của Giang Tả, còn hít hà nước miếng nói tiếp: 

"Ngươi nghe xem, Thịt Đôn kho tàu, Thịt Đôn chua ngọt, Thịt Đôn hấp, Thịt Đôn xào sả ớt... Cái tên này kết hợp với món gì cũng hợp hết!"

Giang Tả: "..." Ồ. Hợp thế thì nhường cho ngươi cả đấy, ta thấy nó còn rất hợp với bia mộ nữa cơ.

"... Meo meo." 

Vị Thánh tăng vốn luôn lặng thinh đột nhiên lên tiếng, cắt ngang lời nói càng lúc càng phấn khích của Lạc Thanh Hạc.

Gió mát trăng thanh, dãy hành lang dài dằng dặc le lói ánh đèn lồng chập chờn. Lông mi hắn được ánh lửa hắt lên, để lại một quầng bóng mờ trên mí mắt. Gió thu se lạnh lướt qua, trong thoáng chốc đã thổi tan hai chữ mát lạnh ấy vào hư không.

Dù đã nghe Thánh tăng gọi "Meo meo" một lần, Giang Tả vẫn bị liêu xiêu đến mức cả người tê rần, "mất máu" trầm trọng. Còn Lạc Thanh Hạc thì đứng hình tại chỗ, đến mức quên luôn cả việc nhấc chân bước tiếp.

Tiểu tăng dẫn đường đi phía trước hơi xa nên không nghe rõ, chỉ tò mò ngoái đầu lại, vươn cổ nhìn hai người phía sau.

Thanh Trì xoay người, khẽ nheo mắt, ánh trăng thanh khiết cùng ánh nến mờ ảo đều phủ lên y phục hắn. Mây trôi sương sớm, ráng chiều hay ánh trăng, thảy đều không sánh bằng hắn.

Bờ môi mỏng của hắn mấp máy, lại chậm rãi thốt ra hai chữ: 

"Tên nó."

Hóa ra là đang nói về tên của con sóc... Lạc Thanh Hạc chớp mắt, còn chưa kịp nghĩ cách thuyết phục Thánh tăng rằng cái tên Thịt Đôn hay hơn "Meo Meo" ở chỗ nào, thì bỗng nghe thấy một tiếng thét chói tai xé toạc bầu trời đêm, ngay sau đó là những âm thanh hỗn loạn vang lên.

Bình Luận

0 Thảo luận