Sáng / Tối
Thánh tăng trợn mắt liếc tới, Giang Tả lập tức thay đổi biểu cảm ngoan ngoãn, vẫy vẫy cái đuôi tiếp tục công việc kỳ tắm.
Giang Tả vừa thất thần xoa xoa ngực cho Thanh Trì, vừa bắt đầu suy tư về quy luật thu thập giá trị con sen.
Nghĩ đến ngay cả sự kiện vừa rồi mình cũng không bị đứt tay đứt chân, còn ngoài dự đoán thu được điểm, Giang Tả bỗng nhiên rộng mở thông suốt: ... Quả nhiên là phú quý cầu trong hiểm nguy, xem ra giá trị con sen cũng là cái dạng này!
Phát hiện bí kíp thông quan, Giang Tả đem nguyên cái đuôi tẩm vào trong nước, sau đó dùng sức quất mạnh một phát từ dưới nước lên, "chát" một tiếng vỗ thẳng vào mặt Thánh tăng.
Giang Tả rất vui sướng: Hi hi hi hi, lão cẩu bức sắc mặt không tốt lắm, lão tử miễn phí giúp ngươi tát vài cái cho nhuận da nhé.
362: […] Ký chủ lá gan thật sự càng ngày càng lớn.
Giang Tả đắc ý vểnh đuôi lên: "Ta có bàn tay vàng ta sợ cái gì, ngươi tin hay không lão tử chẳng những không chết, còn có thể thu thập thêm giá trị con sen?"
...
Thế là cùng ngày, sau khi ngâm suối nước nóng trở về, Thánh tăng lạnh mặt, má phải trắng trẻo còn hằn lên một vệt đỏ.
Mà chú sóc nhỏ trên vai hắn thì đang ôm lấy cái lỗ tai đau như sắp bị vặn xuống đến nơi, đôi mắt đỏ hoe không dám hé răng nửa lời.
Đau lòng che lấy cái lỗ tai bị thương, Giang Tả lã chã rơi lệ: ... Ta không vui vẻ chút nào.
Rời khỏi suối nước nóng thì trời đã ngả bóng về tây, vài dải mây tà dương nhàn nhạt lượn lờ nơi chân trời.
Thanh Trì mang theo chú sóc nhỏ trên vai, không trở về thiền phòng mà đi dọc theo hành lang dài, hướng thẳng về phía nhà bếp của chùa.
Sự xuất hiện đột ngột của Thánh tăng khiến phòng bếp một trận luống cuống tay chân.
Mấy tiểu hòa thượng vội vàng buông công việc đang làm, đem đôi tay dính nước lau vội vào tăng bào xám, ánh mắt lộ vẻ sùng bái, chớp chớp mắt tiến lên cung kính hỏi Thánh tăng có gì phân phó.
Thanh Trì bảo một tiểu hòa thượng chuẩn bị một cái hũ tử sa nhỏ (hũ được làm bằng đất tử sa) , lại gọi người chuẩn bị chút lê giòn và nấm tuyết.
Chờ nguyên liệu được đưa đến đủ, liền thấy hắn nhẹ nhàng vén vạt áo tay rộng thêu vân bạc lên, dường như định đích thân xuống bếp.
Mấy tăng nhân nấu ăn sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, liên thanh khuyên ngăn:
"Thánh tăng có gì phân phó cứ giao cho chúng con là được... Đừng để bẩn tay người..."
Giang Tả ghé vào vai Thánh tăng, hai cái tai đáng thương vô cùng nửa rũ xuống trước mắt.
Cậu vươn móng nhỏ, dùng đầu lưỡi liếm ướt, sau đó vuốt lại hai chỏm lông trên tai cho ngay ngắn.
Quá trình mấy tên tiểu hòa thượng khuyên ngăn lão cẩu bức có chút nhàm chán, an ủi lỗ tai xong thì cơn buồn ngủ kéo đến, Giang Tả đánh một cái ngáp, từ trên vai Thánh tăng bước đôi chân ngắn, mềm mại bò lên đỉnh đầu hắn, đem cái bụng nặng trĩu dán chặt lên đầu Thánh tăng, sau đó ôm lấy cái đuôi ngủ thiếp đi.
Giang Tả giấc này ngủ rất sâu, mãi đến khi chóp mũi quanh quẩn một mùi hương mê người như có như không mới khiến cái bụng đang đói meo của cậu tỉnh giấc.
Bên trong thiền phòng sương mù lượn lờ, đại khái là Thanh Trì vừa mới tắm gội xong, mà trước mặt Giang Tả lúc này bày một cái hũ tử sa tinh xảo.
Giang Tả tò mò đứng dậy, thò đầu nhìn vào trong hũ. Nước đã được chưng cạn, bên trong lặng lẽ nằm một quả lê vàng tươi, lớp vỏ sau khi hầm trở nên mềm nhũn, nhẹ nhàng chọc một phát liền vỡ ra, lộ ra phần thịt lê sắc hổ phách bên trong, một trận hương thơm ngọt lịm xông thẳng vào mũi.
Thanh Trì ngồi bên chiếc sập nhỏ, dùng muỗng bạc múc một miếng thịt lê đưa tới bên miệng Giang Tả.
Một ngụm đi xuống, môi răng lưu hương.
Chê muỗng nhỏ ăn chậm, Giang Tả đem cả thân hình núng nính thịt thọc luôn vào hũ tử sa, mấy vòng mỡ bụng gắt gao chặn đứng ở miệng hũ, chỉ lộ ra hai cái chân ngắn đang vùng vẫy và cái đuôi to vẫy lia lịa đầy phấn khởi.
Rất nhanh đã ăn sạch quả lê, Giang Tả mãn nguyện ôm cái hũ rỗng ngồi bên bệ cửa sổ thổi gió đêm, thỉnh thoảng còn chưa thỏa mãn mà liếm liếm vành hũ, tặc lưỡi dư vị hương vị ngọt thanh trong miệng.
Thánh tăng đặt một quyển sách mở sẵn trên đầu gối, cúi đầu, bộ dạng như không vướng bụi trần mà đọc sách.
[Chúc mừng ký chủ! Giá trị con sen của Thánh tăng +10!]
Giang Tả: [???]
Giang Tả quay đầu lại, mê hoặc hỏi:
[Hử?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=17]
Lão cẩu bức Thánh tăng chẳng phải đang đọc sách sao???]
Gió đêm mang theo hơi lạnh mùa thu thổi vào trong phòng, thổi tan làn hơi nước mông lung, ánh nến thanh u.
Thánh tăng ngồi trên sập bên cửa sổ, một tay đặt trên chén trà sứ trắng bóng loáng, một tay vuốt ve mép trang sách ố vàng.
Đặt cái hũ tử sa đã liếm sạch sang một bên, Giang Tả dùng hai móng nhỏ ôm lấy hai gò má phúng phính của mình, ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết nơi chân trời, đánh một cái ợ no nê, nhàn nhã tự tại thổi gió.
362 nhắc nhở: [Hiện tại giá trị con sen đã thành công thu thập được 90 điểm. Nhắc nhở ký chủ một chút, giá trị con sen một khi đạt tới 90 sẽ tiến vào chế độ khó khăn.]
Giang Tả chẳng thèm để ý: [Khó khăn cái gì chứ, mau dọn dẹp đi, tầm này ngày mai lão tử đã ở thế giới tiếp theo rồi.]
362 kiên nhẫn giải thích:
[Giá trị con sen đạt tới 90 điểm, mục tiêu có thể sẽ xuất hiện một vài hành vi cố chấp nhất định. Hy vọng ký chủ có thể thuận lợi vượt qua, tốt nhất là giảm bớt tần suất nhây và quậy phá, quý trọng sinh mạng để gom đủ điểm.]
Giang Tả chẳng những không nghe còn nhây thêm một câu:
[Được rồi, ba ba nghe ngươi!]
362: [...]
Lúc này trong phòng một mảnh tĩnh mịch, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở nhỏ đến mức không thể nhận ra.
Chú sóc nhỏ ngay cả ngủ cũng chưa từng yên tĩnh, giờ phút này lại ngoan ngoãn ôm hũ tử sa ngồi cuộn tròn một bên.
Tầm mắt Thanh Trì vốn đang dừng trên trang sách, bất tri bất giác đã dời đi, hướng về phía chú sóc béo tròn nọ.
Chú sóc tròn vo kia đang nâng cái đầu nhỏ, không nhúc nhích nhìn về phía ánh trăng ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua khiến lớp lông tơ trên người nó nhẹ nhàng dao động.
Ánh sáng nhạt của ánh trăng chiếu rọi lên người con sóc, đổ xuống mặt bàn trà một bóng đen nhỏ xíu xám xịt.
Lông mi Thánh tăng khẽ động, ngón trỏ đang đặt trên vành chén trà trơn nhẵn hơi khựng lại, không cẩn thận liền dính một vệt nước trà ấm áp vào lòng bàn tay.
Thanh Trì rũ mắt, che giấu đôi đồng tử bạc như sóng nước long lanh, hắn không nói lời nào mà ngồi đó.
Thật lâu sau mới nhẹ nhàng nâng ngón tay dính nước trà lên, như vô ý mà đặt xuống mặt bàn trà.
Đầu ngón tay trắng ngần dính nước trà lấp lánh thủy quang, cứ thế đặt ngay sát cạnh bóng đen của chú sóc nhỏ.
Tiếng gió dần gắt, hương trà thanh đạm trong phòng bị thổi bay tán loạn.
"Hắt xì... pí..."
Ngồi bên cửa sổ bị gió thổi cho ngây người, Giang Tả đánh một cái hắt xì rõ kêu, chóp mũi khịt khịt liên tục.
Thánh tăng hoàn hồn, hắn ngưng mắt nhìn vệt nước còn sót lại trên bàn trà, dường như cũng thấy kinh ngạc trước hành động vừa rồi của mình.
Sắc mặt hắn đột nhiên trầm xuống, đôi mày thon dài nhíu lại, một tia tàn nhẫn đỏ tươi xẹt qua đôi mắt bạc.
Cảm thấy cái bụng hơi lạnh, Giang Tả ngơ ngác cúi đầu, chỉ thấy trên cái bụng trắng phao của mình, vòng lông bị trọc vẫn chưa mọc lại, gió thổi qua liền lộ ra mấy tầng thịt bụng màu phấn nhạt.
"Meo meo." Thánh tăng đột nhiên lên tiếng gọi.
Hai cái tai trên đầu Giang Tả khẽ động, quay đầu nhìn lại. Còn chưa kịp nhìn rõ cái gì thì đã thấy hoa mắt, gò má tròn trịa đã bị Thánh tăng bóp chặt.
Vô duyên vô cơ bị véo, Giang Tả: !!! ... Đây đm chính là truyền thuyết chuột ngồi bên cửa sổ, họa từ trên trời rơi xuống đấy hả?!!
Đang yên đang lành ngồi bên cửa sổ hóng gió, chẳng qua vì lạnh quá mà đánh cái hắt xì liền bị véo, Giang - Béo tròn chuột - Tả cảm thấy mình cực kỳ vô tội.
... Chẳng lẽ là chê cậu đánh hắt xì quá ồn sao?
Tuy không biết tai của lão cẩu bức Thánh tăng làm bằng cái gì, nhưng việc cậu bị lạnh đến mức hắt xì chẳng phải là do đống lông bụng bị lão cẩu bức làm đứt sao?!
Giang Tả: ... Đồ nam nhân thối, cho ngươi ba giây để bỏ cái bàn tay bẩn thỉu ra.
Thánh tăng một tay bóp lấy gò má phúng phính xù lông của chú sóc, đầu ngón tay hơi dùng lực, đem đống thịt trên má dồn hết vào giữa khuôn mặt nhỏ đầy oán niệm của Giang Tả.
362 nhịn không được cười ra tiếng gà gáy.
Giang Tả: "..." Thu hồi tiếng cười lại giùm cái, cảm ơn.
Khuỷu tay Thanh Trì khẽ động, hắn bóp má chú sóc, chậm rãi nâng cánh tay lên, đem sóc nhỏ trong tay treo lơ lửng giữa không trung.
Bị đống thịt má và lông quanh mắt chặn đứng tầm mắt, Giang Tả chẳng nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy dưới chân trống rỗng, hai cái chân ngắn ngủn khua khoắng trong không trung.
Sau khi phát hiện không dẫm được vào đâu, Giang Tả sợ đến mức móng vuốt cũng cuộn chặt lại.
362 nhìn một cái rồi an ủi: [Độ cao này không chết được đâu, đừng sợ.]
Giang Tả: [...] Không cần ngươi an ủi, làm ơn tự biết điều chút đi.
Giang Tả nỗ lực trợn lớn đôi mắt đen láy, từ khe hở giữa đống thịt má lộ ra một ánh mắt vô tội, cố sức tiến hành giao lưu bằng thần thái với Thánh tăng, ý đồ dùng ánh mắt chân thành để đánh thức lương tri của lão cẩu bức, đồng thời gột rửa linh hồn dơ bẩn của hắn.
362: [Nỗ lực nhịn cười .jpg.]
Giao lưu tầm mắt đơn phương thất bại, Thánh tăng không nhận được bất kỳ tín hiệu đánh thức lương tri nào từ Giang Tả, đầu ngón tay hắn chợt lỏng ra, đột ngột buông lực.
Thân mình rơi tự do xuống dưới, Giang Tả duỗi dài hai móng trước, trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc đã gắt gao bám trụ lấy vị trí hổ khẩu trên tay phải Thánh tăng.
Tuy miệng thì không bao giờ nhận mình béo, nhưng mấy vòng mỡ bụng lúc này rốt cuộc đã trở thành gánh nặng, từng lớp thịt mềm bị sức hút trái đất lôi kéo, kéo tuột Giang Tả xuống dưới.
Sóc nhỏ vốn tròn vo như quả cầu, lúc này bị kéo dài ra như một sợi dây.
362 trầm mặc: [...] Cứ như đang xem hiện trường kéo mì sợi vậy.
Dùng hết sức bình sinh, Giang Tả nghẹn đến đỏ cả mặt, cậu loạng choạng khua hai chân nhỏ, co đuôi lại, vểnh mông cố nhếch lên trên, vùng vẫy để không bị rơi xuống.
Thanh Trì gập một ngón tay, nhẹ nhàng gạt một cái móng đang bám chặt trên hổ khẩu ra, sau đó trước ánh mắt tuyệt vọng của Giang Tả, hắn nâng tay lên, thản nhiên gạt nốt cái móng còn lại.
Cái "sợi mì sóc" đang vùng vẫy cuối cùng cũng rơi xuống, "lạch cạch" một tiếng ngã chổng vó trên bàn.
362 ngẫu hứng ra đề: [Một quả cầu gỗ và một quả cầu sóc rơi từ cùng một độ cao xuống, cái nào chạm đất trước?]
Giang Tả: "..." Lão tử chỉ biết là cầu sóc hiện tại đang đau lắm.
Xoa xoa cái bụng vừa bị ngã làm rụng thêm mấy sợi lông — cái bụng đang có xu hướng hói dần đều — lại ngẩng đầu nhìn lão cẩu bức Thánh tăng vẫn đứng đó với vẻ mặt đạm nhiên.
Giang Tả đột nhiên đứng bật dậy: Đồ nam nhân thối, ngươi dám bắt nạt béo chuột, thì phải có dũng khí gánh chịu hậu quả! Lão tử hôm nay quyết một trận tử chiến với ngươi!!
Giang Tả gồng mình, hung hăng lao về phía Thánh tăng. Trong cơn phẫn nộ, adrenaline của chú sóc nhỏ tăng vọt, tốc độ cực nhanh như một tia chớp, chẳng nhìn rõ động tác, chỉ thấy một vệt bóng màu nâu đỏ lướt qua không trung.
Đến cả 362 cũng bị tiềm năng bộc phát đột ngột của ký chủ làm cho kinh ngạc.
Thế nhưng, chú sóc đang phẫn nộ nọ vô tình dẫm phải bãi nước trên bàn trà, chân dưới trượt một phát, liền thảm hại lao đầu về phía trước.
Đẹp trai không quá ba giây, Giang - Béo chuột - Tả rơi nước mắt bi phẫn: ... Là kẻ nào? Kẻ nào đổ nước ra bàn??
Thanh Trì không nói lời nào mở lòng bàn tay, đón lấy chúsóc béo tròn đang nhào tới. Cúi đầu nhìn chú sóc nhỏ trong lòng mình, đôi mắt bạc thâm trầm mà trong trẻo, phản chiếu ánh nến tối tăm vụn vặt. Ánh bạc và sắc vàng kim giao hòa, tựa như sóng nước lấp lánh, rực rỡ không gì sánh bằng.
Hắn vươn một ngón tay, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn vùng thịt bụng phấn nhạt lộ ra khi sóc nhỏ đang ngồi.
Nhiệt độ cơ thể Thanh Trì vốn thiên lạnh, đầu ngón tay dính nước trà vừa được gió thổi khô lại càng thêm hàn ý.
Cái bụng không có lông che chở đem cảm giác đó truyền đi không sót chút nào, Giang Tả vừa mới ngẩn ngơ vì nhan sắc của hắn liền run rẩy trước cái lạnh đột ngột.
Lòng bàn tay vương lại một mảng ấm áp mềm mại đầy phiền lòng, Thanh Trì không nói một lời rũ mắt xuống, sải bước đi tới bên cửa sổ khép chặt cửa lại.
Hắn xoay người phất nhẹ ống tay áo, đem mấy ngọn nến đang chập chờn thổi tắt sạch.
Căn phòng chìm vào bóng tối, đến cả ánh trăng mờ nhạt cũng không lọt vào nổi. Thanh Trì ôm sóc nhỏ trong tay đi ngủ.
Đối với hành vi âm tình bất định của Thánh tăng — lúc thì bóp má, lúc thì như không có chuyện gì xảy ra mà ôm mình đi ngủ — Giang Tả biểu thị hoàn toàn không hiểu ra sao.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận