Sáng / Tối
Cánh môi nhạt màu như nước kia nhiễm một mạt đỏ tươi tuyệt diễm, giống như vài đóa huyết liên nhỏ nở rộ trên môi, trong vẻ thanh lãnh xa cách vậy mà lại sinh ra một luồng kiều diễm yêu dị đến cực điểm. Hắn khẽ hé mở hai cánh môi mỏng, lại thốt lên một tiếng:
"Meo meo."
Thanh âm lọt vào tai thật ôn nhuận, quyến rũ vô cùng.
Giang Tả bị kích thích đến mức suýt chút nữa cơ tim tắc nghẽn, đại não sung huyết, tứ chi cứng đờ.
Giang Tả khiếu nại với 362: [Một thánh tăng của quốc gia lấy gương mặt vân đạm phong khinh, thanh tâm quả dục thế kia mà mở miệng liền gọi "meo meo", câu dẫn người ta phạm tội như vậy thật sự ổn sao? Hy vọng các bộ phận liên quan có thể quản lý cho tốt vào.]
Thanh Trì hơi cong một ngón tay, đầu ngón tay trắng muốt như ngọc chọc chọc vào cái bụng nhỏ trắng hếu đang nhô ra của Giang Tả, lại hạ thấp tông giọng gọi khẽ một câu: "Meo meo."
Bốn mắt nhìn nhau, Giang Tả: Xác nhận qua ánh mắt, người này mình không thể hiểu nổi.
[Chúc mừng ký chủ được mục tiêu đặt tên! Giá trị con sen +5]
Giang Tả: ???
Cậu chẳng những không chết, còn chưa kịp làm gì, chỉ nghe thánh tăng gọi hai tiếng "meo meo" mà đã nhận được giá trị con sen rồi?
... Không ngờ bàn tay vàng lại dễ dùng như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=3]
Giang Tả cảm thấy thật cảm động, cơ mà thánh tăng đặt cho mình cái tên cứt chó gì thế này?
362: [Ta thấy nghe hay mà.]
Giang Tả: [Được rồi được rồi, biết ngươi là gay, im miệng đi.]
362: [...]
Có bàn tay vàng hỗ trợ, Giang Tả đột nhiên tự tin hẳn lên, cậu vểnh đuôi, nhặt sạch chỗ vụn hạt thông trong lòng bàn tay Thanh Trì, tiếp đó ngồi bẹp một phát xuống, tầng tầng lớp lớp mỡ bụng trên cái bụng lông trắng muốt của cậu gắt gao ép vào nhau.
Giang Tả mắt nhìn thẳng, tự nhiên thong thả gặm hạt thông, cuối cùng còn đánh một cái ợ no nê vang dội.
[... Thỉnh ký chủ chú ý hình tượng lúc lên sàn một chút!]
Giang Tả chép miệng: [... Không cần vậy đâu, vì tôi chỉ là một con sóc nhỏ thôi mà.]
Thanh Trì một tay bưng lấy chú sóc tròn vo, đứng dậy chậm rãi đi tới bên suối nước.
Trời quang mây tạnh hòa cùng rừng trúc vắt ngang khe suối, phía chân trời cuộn lại vài đám mây tía nửa xám nửa hồng. Gió đêm nhè nhẹ thổi, ráng chiều rực rỡ điểm xuyết trên chiếc áo cà sa thêu chỉ bạc của thánh tăng vài đạo hào quang vàng óng.
Cảm nhận được làn gió nhẹ phất qua mặt, Giang Tả ôm lấy chiếc đuôi to xù xì mềm mại của mình cọ cọ lên má. Xúc cảm mềm mại mượt mà như thể đang ôm một đám mây bồng bềnh, Giang Tả thoải mái run run lỗ tai.
Cậu ôm chặt đuôi, nằm ngửa ra trong lòng bàn tay thánh tăng, bốn móng vuốt chĩa lên trời, đôi chân sau vừa ngắn vừa mập đá qua đá lại giữa không trung.
362 nhắc nhở: [... Thỉnh ký chủ không nên thả lỏng cảnh giác.]
Giang Tả: [Sao ngày nào ngươi cũng tìm ta nói chuyện thế?]
362: [...] À, mặc kệ ngươi đi chết đi.
Thanh Trì ngồi xổm xuống, hắn nhúng bàn tay dính máu vào dòng suối mát lạnh, lại múc một nắm nước rửa sạch những giọt máu bắn trên mặt và khóe môi. Bàn tay còn lại vẫn vững vàng nâng lấy Giang Tả, hắn bất động thanh sắc đánh giá con sóc đại gia đang nằm với tư thế kiêu ngạo trong lòng bàn tay mình.
Dưới ánh hoàng hôn dịu nhẹ, cái bụng trắng muốt của cục lông nhỏ cũng nhiễm một tầng sắc hồng nhạt.
Giang Tả nhắm mắt nằm trong lòng bàn tay hơi lạnh của thánh tăng, phe phẩy cái đuôi to xù, lại liên tục đánh thêm vài cái ợ no.
Thanh Trì rút bàn tay đang ngâm dưới suối lên, hắn khẽ nheo mắt, trong đôi mắt bạc nhanh chóng xẹt qua một tia huyết sắc. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã túm chặt đuôi Giang Tả, nhấn thẳng cục lông nhỏ vào trong suối nước.
Giang Tả đột ngột bị ấn xuống nước:
[... Mẹ ọc ọc... Nó... ọc ọc ọc ọc... có... bệnh à... ọc ọc…]
Tiết trời đã vào thu, suối nước mang theo cái lạnh thấu xương, đầu ngón tay đang túm đuôi cậu cũng tỏa ra hàn ý. Giang Tả không kịp nhắm mắt nên bị nước suối đâm vào đau rát, mí mắt sưng mọng, dòng nước thi nhau tràn vào miệng mũi. Cảm giác nghẹt thở ép chặt lấy hai lá phổi đang bị chất lỏng xâm nhập, lồng ngực dần dâng lên một cơn bỏng rát.
Giang Tả khua khoắng móng vuốt, tứ chi quào loạn giữa không trung ý đồ túm lấy ống tay áo Thanh Trì nhưng đều hụt. Trước mắt bắt đầu tối sầm lại, Giang Tả tâm hoảng ý loạn, lấy hết sức bình sinh vùng vẫy để lộ miệng lên mặt nước, nỗ lực khởi động bàn tay vàng:
"... ọc ọc... meo... ... meo... ọc ọc... meo... QAQ"
Ngay khi Giang Tả tưởng mình sắp hồn lìa khỏi xác, Thanh Trì lúc này mới thong thả nâng cổ tay lên, nhấc Giang Tả ra khỏi suối.
Gió lạnh thổi qua, Giang Tả vừa thoát chết không ngừng run rẩy toàn thân, hai túm lông dựng đứng trên tai giờ cũng ủ rũ rũ xuống. Bộ lông xù ướt nhẹp dính chặt vào người, làm lộ ra đường cong cơ thể béo múp.
362 chốt hạ: [Xem ra ngươi không phải béo ảo... mà là béo thật.]
Giang Tả run bần bật: [... Đã... đã bảo... bàn tay vàng... đâu rồi…]
362: [‘Không bị giết chết’ không bao gồm việc chết lâm sàn hay bị tra tấn thân xác nhé... Ha ha ha ha ha ha! (Phát ra tiếng cười hả hê như lợn kêu).]
Giang Tả: [Không... không thể nào... QAQ]
Ngoại trừ lần trước ngu ngơ nhảy từ trên cây xuống ngã chết, thì đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được cái chết cận kề sau khi nhận thức được rằng nếu chết ở thế giới này nhiệm vụ sẽ thất bại, không thể trở về đời thực.
Thanh Trì cởi áo cà sa, nhẹ nhàng bọc lấy Giang Tả đang run rẩy vào trong, hắn cong ngón trỏ, khẽ cọ cọ lên cái bụng ướt sũng của Giang Tả.
Cảm giác trên bụng như bị một con rắn độc âm lãnh bò qua, Giang Tả lại rùng mình một cái.
Dường như rất hài lòng với thành quả của mình, Thanh Trì thu ngón tay lại, khóe môi khẽ nhếch lên:
"Hết ồn."
Giang Tả: !!!
Đệch mợ! Ta chẳng qua chỉ đánh mấy cái ợ thôi, ngươi chê ồn thì không thể có chút tố chất của người xuất gia là ngồi niệm ‘A Di Đà Phật’ hay ngắm mây trôi sao? Thực sự chịu không nổi thì đi tự sát đi chứ, sao lại ấn ta xuống nước hả cái đồ chó!!! QAQ
Giang Tả nức nở, nước mũi trong suốt chảy ra, dính hết lên lông mặt.
Thanh Trì bọc Giang Tả vào áo cà sa, ôm vào lòng, rốt cuộc cũng quay người trở về chùa.
Rúc trong lòng thánh tăng, cơ thể cứng đờ dần ấm lại, Giang Tả co quắp tứ chi, ra sức húc đầu vào ngực Thanh Trì, tranh thủ cọ xát thân nhiệt, tốt nhất là có thể tạo ra mồi lửa thiêu chết cái tên biến thái vô nhân đạo này.
Tại lối vào rừng trúc, hai tiểu hòa thượng trẻ tuổi đang quay đầu tìm kiếm gì đó, thoáng thấy một bóng người từ trong rừng xanh thẳm chậm rãi đi ra, cả hai vui mừng ra mặt, quay đầu hô lớn:
"Tìm thấy thánh tăng rồi! Thánh tăng đang ở lối vào rừng trúc này!"
Lúc bấy giờ ráng chiều rực rỡ, góc áo trắng của người tới tung bay theo gió, ống tay áo rộng thùng thình cuộn lên tầng tầng lớp lớp như sóng, tư thái thanh quý, mỗi bước chân như nở ra hoa sen, chẳng khác nào trích tiên hạ phàm.
Hai tiểu tăng nín thở trong chốc lát, ngay sau đó vội vàng túm lấy vạt áo xám chạy tới. Khi đến gần, một tiểu tăng kinh ngạc thốt lên:
"A! Sao trên người thánh tăng lại ướt thế này?"
"Cái... cái gì ướt?"
Còn chưa thấy bóng người đã nghe thấy một giọng nói già nua vang dội đầy vẻ hốt hoảng truyền đến.
Thanh Trì lúc này đã khôi phục dáng vẻ thanh lãnh, hắn rũ mắt đứng yên giữa những tia nắng chiều, dung nhan như châu như ngọc, hào quang rực rỡ.
Trụ trì Thuận Từ rốt cuộc cũng được người khác dìu đến, thở hồng hộc đón lấy:
"Hù... hù... A Di... A Di Đà Phật... Thánh tăng... vẫn ổn chứ...?"
"Thánh tăng đã đi đâu vậy?"
Đại đệ tử Thuận Tế bên cạnh trụ trì có chút bất mãn nói. Rõ ràng đã đến giờ dùng bữa tối, vậy mà lại phải huy động cả chùa đi tìm bóng dáng thánh tăng.
Trụ trì Thuận Từ vội vàng giải thích:
"Gần đây trong chùa không yên ổn, Thuận Tế cũng chỉ vì lo lắng cho an nguy của thánh tăng mà thôi..."
Tối nay tiểu tăng truyền thiện là người đầu tiên phát hiện trong phòng thánh tăng không có một bóng người, không khỏi nhớ tới sư thúc Nho Xa cũng mất tích ngay trước giờ cơm vài ngày trước. Tiểu tăng vội vàng bẩm báo với trụ trì, chỉ một lát sau, việc thánh tăng mất tích đã làm kinh động toàn bộ chùa.
Thanh Trì rũ mắt, hắn mở lớp áo cà sa màu nguyệt bạch đang ôm trong lòng ra, để lộ Giang Tả đang thoi thóp bên trong:
"Vừa rồi bần tăng vào rừng trúc giải sầu..."
Thanh Trì không nói hết câu, nhưng mọi người đều đã hiểu ra.
Hóa ra là cứu một con sóc bị rơi xuống nước sao...
Giang Tả suy yếu, móng vuốt khẽ cử động một chút: Cái... cái mịa... gì...nói… vậy…có nghe... được... không... hả... QAQ
Mấy tăng nhân đứng phía trước đột nhiên kinh hô:
"Nhưng đây là chiếc áo cà sa được Thánh thượng ban tặng mà..."
Vốn là một chiếc áo giá trị liên thành, giờ đây lại bị thánh tăng dùng để bọc một con sóc vừa xấu vừa béo lại ướt sũng, chỗ này ướt một mảng nước, chỗ kia còn dính vài lá trúc xanh thẫm.
"Không hổ danh thánh tăng... Đây là ngài đang dùng hành động thực tế để dạy chúng ta rằng, ngoại vật dù tôn quý đến đâu cũng chỉ là vật ngoài thân, xa không quan trọng bằng một sinh mệnh nhỏ bé."
Trụ trì Thuận Từ lẩm bẩm, sau đó chắp tay thấp giọng niệm một câu:
"A Di Đà Phật, chúng sinh bình đẳng, Phật tổ từ bi..."
Giang Tả: ???
Ta hạn cho ông trong hai giây phải rút lại câu đó ngay.
Ánh mắt mọi người nhìn Thanh Trì càng thêm nóng bỏng sùng bái. Dù hắn chỉ mặc một bộ trung y mỏng manh tố sắc, nhưng trong mắt mọi người, hắn vẫn như thần hạ phàm, kim quang hộ thể.
Ngay khi Giang Tả còn đang cảm thấy tuyệt vọng vì mọi người đều bị che mắt, một tiếng chuông trong trẻo vang lên, ngay sau đó một thiếu nữ mặc hoa phục xanh lộng lẫy, tay xách váy, dẫn theo mấy nô tỳ chen vào.
Gương mặt trái xoan nhỏ nhắn của nàng vẫn còn nét ngây thơ chân chất, đôi mắt đen láy linh động, cánh mũi thanh tú, vô cùng xinh đẹp.
"Tham kiến Quận chúa." Các vị tăng nhân lập tức cúi đầu, chắp tay hành lễ.
"... Thanh Trì ca ca!"
Đôi mắt nàng sáng lên, vừa thấy thánh tăng đã không kìm được mà tiến tới, trong giọng nói là niềm vui không giấu nổi:
"Ơ... Thanh Trì ca ca... sao người lại ướt hết thế này?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận