Sáng / Tối
Ngủ đến nửa đêm, lại một lần nữa bị lạnh đến tỉnh giấc, Giang Tả dụi mắt đứng dậy, hướng về phía Thánh tăng vái chào một cái: ... Lão tử xin cáo từ trước!
Quyết định chuồn ra góc giường ngủ cho ngon, nào ngờ lại phát hiện đuôi mình bị lão cẩu bức Thánh tăng nắm chặt.
Tim Giang Tả thắt lại một trận đau đớn: ... Nam nhân, ta thấy ngươi lại ngứa da rồi đấy.
Hai ngón tay thon dài của Thánh tăng siết lấy chóp đuôi Giang Tả, khớp xương nhô lên trắng bệch.
Dùng sức rút đuôi ra mấy lần không được, Giang Tả kiệt sức nằm ngửa trên ngực Thánh tăng, sờ sờ cái bụng mình, hư nhược hỏi:
[2 à, gần đây ta rụng lông nghiêm trọng quá, có phải mắc bệnh nan y gì rồi không?]
... Nhưng mà cũng may, lông trên chân vẫn còn.
Giang Tả vừa thầm thấy may mắn, vừa vươn móng vuốt sờ sờ lớp lông tơ rậm rạp trên hai cái chân sau ngắn ngủn núng nính thịt. Nào ngờ móng vuốt vừa chạm xuống, lúc nhấc lên đã dính nguyên một nắm lông chân.
Giang Tả: !!! WTF!!!!
362 kịp thời xuất hiện giải đáp thắc mắc:
[Ký chủ không cần lo lắng, đây là do cơ thể ngươi phản ứng với sự thay đổi độ dài ánh sáng ngày đêm, kích thích tuyến tùng nằm trong não bộ, ảnh hưởng đến hoạt động bài tiết dẫn đến…]
Tai Giang Tả vểnh lên, hưng phấn hỏi:
[... Quả tùng? Quả tùng gì cơ??]
[...]
362 hít sâu một hơi, quyết định nói ngắn gọn:
[Mùa đông sắp đến, ký chủ đang thay lông.]
Mừng hụt một trận, Giang Tả vô lực nằm liệt trên ngực Thánh tăng nửa sống nửa chết. Đại khái là nhờ buổi trưa đi ngâm suối nước nóng, thời gian "tủ đông" của Thánh tăng vào ban đêm ngắn hơn thường lệ một chút.
Chẳng mấy chốc, Giang Tả đã gối đầu lên lồng ngực đã khôi phục nhiệt độ bình thường của Thanh Trì mà ngủ say sưa.
Sáng sớm, bầu trời thâm thúy hiện lên một vệt trắng nhạt, vài ngôi sao tàn lác đác trên màn đêm, tiếng chuông chùa trầm mặc vang vọng khắp núi rừng.
Giang Tả chưa ngủ đủ giấc liền lật người, đem cái đuôi to chụp lên tai, quay lưng về phía Thánh tăng tiếp tục trùm đầu ngủ nướng.
Thanh Trì đứng dậy đi ra ngoài một lát, lúc quay lại, trên tay xách một chiếc hộp thức ăn nhỏ bằng gỗ sơn đỏ. Hắn mở hộp, cầm một miếng bánh mỏng đặt sát chóp mũi chú sóc đang ngủ say.
Mùi quế thanh đạm bay tới, cái mũi nhỏ đen thui của sóc nhỏ khịt khịt hai cái rồi mở mắt tỉnh dậy.
Chưa từng được ăn loại điểm tâm này, Giang Tả ôm chặt miếng bánh bấc đèn, được Thánh tăng dỗ dành leo lên vai.
Cậu mềm nhũn ngã vào vai hắn vì vẫn còn buồn ngủ, trong cơn mơ màng cũng không quên gặm một miếng bánh trắng muốt mềm mại, tự an ủi mình rằng đi khóa lễ sớm coi như đổi chỗ ngủ bù vậy.
Bên trong đại điện, lúc mọi người đang nhắm mắt lầm rầm niệm kinh, Giang Tả nằm bò ra nệm hương bồ.
Đang định ôm nửa miếng bánh còn lại ngủ tiếp thì thấy Thánh tăng từ trong tay áo lấy ra thêm vài miếng bánh bấc đèn trắng dẻo và bánh dứa vàng ươm, đặt lên nệm trước mặt cậu.
Mắt Giang Tả sáng rực lên, cắn cắn móng nhỏ ngượng ngùng nói:
"... Như thế này... không tốt lắm đâu nhỉ?"
Sóc nhỏ vừa nói vừa nhét đầy bánh dứa vào má trái, lại nhồi thêm bánh bấc đèn vào má phải, ăn đến mức vụn bánh dính đầy miệng, ngay cả trên bụng cũng dính không ít vụn điểm tâm trắng vàng.
362: [...] Hy vọng ký chủ học được cách trong ngoài như một.
Ăn đến mức hai má phồng mang trợn má toàn là điểm tâm, Giang Tả híp mắt, tận hưởng cuộc đời sóc giữa tiếng Phạn trầm thấp, sau một buổi khóa sớm lại béo thêm hai vòng.
Nắng thu tĩnh lặng mang theo hơi ấm dễ chịu. Sau bữa trưa, Giang Tả nằm bò bên bệ cửa sổ, lười biếng sưởi nắng.
Thánh tăng hiếm khi không đọc sách, mà một tay cầm khối gỗ lê, tay kia cầm dao khắc, hơi cúi đầu, đôi mi rũ xuống cẩn thận điêu khắc khối gỗ trong tay.
Ban đầu Giang Tả còn tò mò đứng nhìn, nhưng nắng chiều sưởi ấm cả người, cậu áp cằm lên móng vuốt, chẳng mấy chốc đã nằm bò trên bàn trà ngủ khì.
Giấc này ngủ đến tận khi mặt trời khuất bóng, Giang Tả vươn vai giãn cốt. Lớp lông nâu sẫm bóng loáng trên lưng dưới ánh nắng hun đúc hiện lên màu caramel như đường cháy, Giang Tả lười nhác trở mình, đem cái đuôi ấm áp che lên bụng, ngước mắt nhìn về phía Thánh tăng.
Lúc này Thánh tăng đang tựa bên cửa sổ, hoàng hôn xuyên qua khe cửa hắt vào, để lại một tầng ánh sáng vàng nhạt trên góc nghiêng như ngọc của hắn.
Trong không khí thoang thoảng mùi gỗ lê nhàn nhạt, thính tai một chút còn ngửi thấy một tia mùi máu tanh cực loãng.
Giang Tả dời tầm mắt xuống dưới, chỉ thấy trên mu bàn tay Thánh tăng đang đặt trên bàn trà có một vết dao cứa dài, vết máu đỏ thẫm đã được xử lý nhưng vẫn vô cùng chói mắt trên làn da trắng ngần gần như trong suốt của hắn.
Thấy Giang Tả tỉnh dậy, hắn khẽ chuyển ánh mắt nhìn sang, đẩy chiếc hộp gỗ đã khắc xong trên bàn trà đến trước mặt sóc nhỏ.
Giang Tả ngơ ngác bò dậy, đặt hai móng lên nắp hộp, không hiểu ý đồ của hắn.
Thấy Thánh tăng không chớp mắt nhìn mình, Giang Tả mạnh dạn đoán: Chẳng lẽ... đây là hộp đựng đồ ăn vặt đưa cho mình?
Giang Tả nghiêng đầu, hoàn toàn không hề nghi ngờ lòng tốt của lão cẩu bức: Chậc chậc chậc, không ngờ lão tử biến thành sóc mà mị lực vẫn lớn đến thế này...
Một khối gỗ lê bình thường dưới bàn tay điêu khắc của Thanh Trì đã biến thành một chiếc hộp gỗ nhỏ. Nắp hộp có thể trượt được, bên trên khắc hoa lê tinh xảo đến mức nhìn rõ cả nhụy hoa, vô cùng đẹp mắt.
Giang Tả tặc lưỡi: Oa, xịn thật đấy... Nam nhân, ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của ta rồi!
Động não suy nghĩ một chút, chắc chắn là lão cẩu bức cảm thấy cắn rứt lương tâm vì lần trước tịch thu đồ ăn vặt dưới gối mình nên giờ mới bồi thường đây mà.
Nghĩ thông suốt rồi, Giang Tả đột nhiên thấy vui vẻ hẳn lên.
Hộp đồ ăn vặt lớn thế này, lão cẩu bức Thánh tăng chắc cũng đã chuẩn bị sẵn đồ ăn để lấp đầy nó rồi nhỉ.
Giang Tả hăm hở đẩy nắp hộp ra, nhón chân thò đầu vào nhìn. Bên trong hộp gỗ lê rất rộng, để biết rõ dung lượng của hộp, Giang Tả thử chui tọt vào trong.
Chiếc hộp đồ ăn vặt rộng rãi vừa vặn chứa được một chú sóc béo mềm mại, không hề thấy chật chội mà cũng không để lại quá nhiều không gian trống.
Giang béo chuột đối với khả năng chứa đồ của "hộp đồ ăn vặt" này tỏ vẻ chấm năm sao hài lòng.
Thấy chú sóc vẫy vẫy cái đuôi bộ dạng vô cùng tâm hoa nộ phóng, Thanh Trì nâng chén trà nhấp một ngụm, sau đó dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn cái cằm mềm mại của chú sóc nhỏ đang nằm yên trong hộp gỗ, nhếch môi thấp giọng hỏi:
"... Quan tài... có thích không?"
Giang Tả đứng hình mất năm giây: ... Đm...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=18]
Đây không phải hộp đồ ăn vặt... Là quan tài sao...?!
... Mà cái đứa ngây thơ là cậu đây, giờ phút này còn đang nằm hưởng thụ trong chiếc quan tài do chính tay lão cẩu bức Thánh tăng khắc cho mình.
362 nhịn không được lại một lần nữa phát ra tiếng cười gà gáy đầy vui sướng.
Giang Tả: "..." Cảm giác bị cuộc đời lột sạch mọi tôn nghiêm.
Mấy ngày nay đều đã thu thập được 90 điểm giá trị con sen, dù không thể xưng là ái sủng thì cũng phải một chân bước vào hàng ngũ ái sủng rồi chứ?
Những "con sen" khác tặng quà cho thú cưng, không phải biệt thự xa hoa thì cũng là đưa đi spa cao cấp làm đẹp, hoặc tùy tiện tới một gói "đại bảo kiện" chăm sóc sủng vật cũng không tệ mà...!
Đây là lần đầu tiên Giang Tả thấy có con sen tặng quan tài cho thú cưng nhà mình... Lại còn là tự tay khắc, có thể nói là cực kỳ giản dị chân phương.
362 vắt óc tìm lời an ủi: [Nhưng mà nghĩ kỹ lại... chẳng phải cũng có chút lãng mạn nhỏ nhoi sao?]
Giang Tả đang nằm trong quan tài: [...] Không nói lời nào ngươi chết à?
Gỗ lê thượng hạng được tuyển chọn kỹ lưỡng có vân gỗ tinh tế, màu sắc bóng loáng.
Chú sóc nhỏ nằm trong hộp gỗ lê lộ ra cái bụng trắng phao, thịt bụng phấn hồng, cái đuôi to xù xì thò ra ngoài có màu nâu đỏ đậm hơn màu gỗ lê một chút, càng làm nổi bật vẻ đẹp hài hòa.
Dù là Thánh tăng với gương mặt thanh lãnh, lúc này khóe mắt cũng không nhịn được mà hài lòng hơi nhếch lên.
362 khen ngợi: [... Cái quan tài này rất hợp với màu da của ngươi nha.]
Giang Tả: [Ngậm miệng lại, ở đây có máy dập ghim này, tự dập vào đi.]
Cảm giác mình chỉ cách cái chết tại chỗ một khoảng cực ngắn, sóc béo trưng ra bộ mặt sóc tròn vo lạnh lùng, dứt khoát bước ra khỏi quan tài, sau đó lạnh nhạt quay lưng về phía Thánh tăng, đứng bên bệ cửa sổ.
Cậu dùng cái bóng lưng lạnh lùng đến mức không thể lạnh lùng hơn để đáp lại câu hỏi "có thích quan tài không" của lão cẩu bức.
Sóc béo múp đứng cô độc bên cửa sổ, nhìn từ xa cứ như một miếng kẹo thái phi bị nắng trưa thổi cho tan chảy.
Khuỷu tay Thanh Trì đặt trên bàn trà khẽ cử động, hắn cong ngón trỏ thon dài, tinh tế phác họa trên tấm lưng đầy đặn của sóc nhỏ.
"... Chê nhỏ?"
Tặng quan tài xong còn dám ám chỉ mình béo! Giang Tả lần này thực sự tức giận:
... Đồ cẩu nam nhân! Loại chuột lăn lộn giang hồ như ta không phải là hạng người ngươi có thể trêu vào đâu!!
Trong cơn phẫn nộ, Giang Tả quay ngoắt người lại, dùng hai móng ôm lấy ngón trỏ đang gãi lưng mình của Thanh Trì, nhắm thẳng vào đốt ngón tay trắng ngần kia mà gặm xuống một phát.
Động tác ôm trọn ngón tay Thánh tăng của sóc béo khiến đầu ngón tay thon dài kia đâm thẳng vào lớp lông bụng mềm mại ấm áp của cậu.
Ánh mắt Thanh Trì dừng trên người sóc béo đang vểnh đuôi, mặc kệ Giang Tả ở trên ngón trỏ của mình vừa gặm vừa cắn. Gương mặt hắn lộ vẻ lười biếng, không những không bực bội, thỉnh thoảng còn khẽ gảy đầu ngón tay, trêu chọc đầu lưỡi của sóc nhỏ.
Rất nhanh, trên ngón trỏ trắng trẻo của Thánh tăng đã bị gặm ra từng hàng dấu răng hồng nhạt.
Thánh tăng còn chưa trêu đùa được bao lâu thì đã có tiểu tăng đến truyền thiện.
Gặm đến đau cả răng, Giang Tả không vui nằm bò trên vai Thanh Trì. Một mùi máu tanh nhàn nhạt loáng thoáng truyền tới, khứu giác nhạy bén khiến Giang Tả khịt khịt mũi, dẩu mông trên vai hắn ra sức ngửi, không biết mùi máu này rốt cuộc từ đâu mà có.
Chẳng lẽ lúc gặm ngón tay Thánh tăng, mình đã gặm đến mức chảy máu răng rồi sao? Giang Tả lo lắng dùng móng nhỏ cẩn thận chạm chạm vào hai chiếc răng cửa của mình.
Đến bữa tối, Thanh Trì dường như chán ăn, hắn múc nửa bát cháo trong bát mình sang cái đĩa nhỏ của Giang Tả.
Cuối cùng cũng được uống món cháo đậu đỏ hằng mơ ước, cả miệng tràn ngập vị ngọt thanh nhu hòa, Giang béo chuột vươn đầu lưỡi liếm liếm vành đĩa, xoa xoa cái bụng căng tròn, tâm tình lúc này mới chuyển biến tốt đẹp đôi chút.
Lạc Thanh Hạc ở bên cạnh cúi đầu, ghé sát mặt vào Giang Tả đang nằm liệt xoa bụng. Hắn vừa nhai cháo đậu đỏ ngồm ngoàm, đôi mắt đen láy vừa sáng lấp lánh nhìn cậu.
[Chúc mừng ký chủ! Giá trị con sen của nam chính +1]
[Chúc mừng ký chủ! Giá trị con sen của nam chính +1]
[Chúc mừng ký chủ! Giá trị con sen của nam chính +1]
...
Giang Tả liếc xéo cái bản mặt to đùng của nam chính, dường như đã nắm thóp kịch bản hắn sắp nói: Ngươi mà dám chê tôi béo, tôi sẽ đập nát đầu chó của ngươi.
Lạc Thanh Hạc nhìn chằm chằm sóc nhỏ, chép chép miệng nói:
"Mấy ngày không gặp... Gâu Gâu trông có vẻ... thịt thà càng thêm mỡ màng nha..."
Nói xong, hắn ngậm muỗng gỗ trong miệng, đưa bàn tay phải ra chậm rãi sờ về phía cái bụng tròn trịa của Giang Tả.
Giang Tả: ... Emmm, ngươi có thể chê ta béo, nhưng dùng từ "mỡ màng" thì hơi quá đáng rồi đấy!
Trước khi ngón tay của Lạc Thanh Hạc chạm tới người Giang Tả, Thanh Trì đã thần sắc tự nhiên xách sóc béo lên đặt sang vai trái, chắn luôn tầm mắt nóng rực của Lạc Thanh Hạc.
Bữa tối kết thúc, đã tới giờ khóa tối và nghi thức thí thực (từ bi bố thí thức ăn). Trụ trì tập hợp các tiểu tăng trong chùa tại núi sau, mỗi người cầm một bát nước sạch, tay kia nắm một vốc gạo nhỏ, miệng niệm chân ngôn Cam Lộ Thủy và các chú ngữ, vừa vung nước và gạo xuống đất để siêu độ cho bách quỷ.
Lạc Thanh Hạc cũng theo mọi người nâng một bát nước trong, nhưng hắn chẳng lo thí thực mà chỉ đi theo sau Thánh tăng, thất thần vung nước xung quanh, tay thì ranh ma đưa ra khều khều cái đuôi to đang rũ xuống của chú sóc trên vai thánh tăng.
Nghi thức thí thực mới tiến hành chưa bao lâu, bỗng nghe thấy vài tiếng kêu thê lương từ nơi không xa truyền đến, âm thanh chói tai không ngừng vang vọng trong rừng trúc.
Vài tiểu hòa thượng vừa lăn vừa bò chạy về phía họ, thần sắc kinh hoàng như thể vừa chịu kích thích cực lớn:
"... Dưới gốc cây... có... có một cái chân bị chặt đứt..."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận