Sáng / Tối
362 vắt óc suy nghĩ: [... Hay là cho ngươi mượn cái ống hút?]
Giang Tả: [...] Đầu chó của ngươi cũng cho bay màu luôn bây giờ.
Thấy lão cẩu bức Thánh tăng lần này có vẻ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình, Giang Tả đảo mắt một vòng, liếc xéo thấy trên lồng ngực trắng nõn của hắn điểm xuyết hai đóa mai đỏ tươi tắn giữa nền tuyết trắng.
Giang Tả bỗng nhiên cơ trí, giơ cái móng nhỏ nhắm thẳng vào đóa mai nhỏ của Thánh tăng hung hăng tát một phát, thừa lúc Thanh Trì còn đang ngẩn người, cậu nhanh chóng nhảy phắt ra khỏi lòng hắn.
Giang Tả không dám dừng lại, tứ chi cùng vận động chạy thục mạng tới chỗ sập nhỏ bên cửa sổ, men theo khe hở cửa sổ khép hờ mà nhảy vọt ra ngoài.
Chạy thoát thân, Giang Tả đắc ý: [Ha ha ha ha, lão tử đúng là một đứa trẻ thông minh lanh lợi.]
362: [À, ngươi có biết hành động này gọi là gì không?]
Giang Tả mạnh dạn đoán: [... Tiểu nghịch ngợm?]
362: [...] Cái này gọi là tìm đường chết!!! Để ta chống mắt lên xem đêm nay ngươi chết thế nào.
Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, sương mù xám xịt bao phủ, bốn bề tĩnh lặng. Giang Tả theo trí nhớ lần mò tới ngoài thư phòng của trụ trì Thuận Từ, bám hai chân trước lên bệ cửa sổ, hé mở cánh cửa, lén lút ló ra đôi mắt đen láy thăm dò.
Xác định trong thư phòng không có người, Giang Tả đu người giữa không trung, đôi chân sau đạp loạn xạ, cố gắng đẩy cái mông núng nính thịt, vất vả lắm mới hì hục chui được vào trong.
Cậu nghênh ngang nằm bò trên đĩa bánh hoa lê trên bàn trà, vừa hóng gió vừa vắt vẻo chân chữ ngũ. Một móng nhỏ gối sau đầu, móng kia thì nhón một miếng bánh hoa lê nhỏ, nhấm nháp tinh tế.
"Boong ———" Tiếng chuông sớm ngân vang u huyền, lẩn khuất trong rừng trúc tạo nên một tầng âm vận Phật giáo thanh thoát. Lúc này sắc trời mờ ảo, sương mù tan dần, rừng trúc ngoài hiên xào xạc lay động, mang theo mùi hương thanh khiết thấm đẫm đầu mũi.
Giang Tả thong dong liếm liếm cái móng dính vụn bánh, nhớ lại lúc nãy tát lão cẩu bức Thánh tăng, cũng may cậu đã kịp thu móng vuốt nhọn lại, chắc là không làm đóa mai nhỏ của hắn bị trầy xước đâu... Cùng lắm thì... e hèm... bị tát bẹp đi một chút thôi...
Tuy rằng cẩu bức Thánh tăng biến thái thật, nhưng từ chiều qua tới sáng nay dù sao cũng thu thập được 20 điểm giá trị con sen.
Hơn nữa cậu lỡ tay tè lên người hắn, lại còn lấy móng tát hắn, thế mà vẫn chưa chết, cũng chẳng thiếu tay thiếu chân nào, Giang Tả bỗng thấy hơi cảm động nhẹ.
362: [...] Cảm động cái nỗi gì, ta thấy ngươi sắp 'văng mạng' đến nơi rồi đấy.
Ăn no nê, Giang Tả càn rỡ đánh mấy cái ợ rõ to, xoa xoa cái bụng mỡ màng rồi nằm vật ra trong đĩa sứ tinh xảo.
362 khuyên nhủ: [Thế này không ổn lắm đâu?]
Giang Tả: [Trụ trì là người từ bi, nhất định sẽ không trách tội tôi đâu.]
[Giá trị con sen của nam chính +1]
[Giá trị con sen của nam chính +1]
[Giá trị con sen của nam chính +1]
...
Giang Tả hơi ngơ ngác: "Hả???"
Cậu mờ mịt mở mắt ra, một bóng đen đã bao trùm lấy mình.
"... Không ngờ trong thư phòng trụ trì...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=10]
lại bí mật giấu một đĩa thịt thế này...!"
Giang Tả ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy nam chính đang đứng ngược sáng, gương mặt ẩn trong bóng tối không rõ thần sắc, chỉ thấy đôi mắt phát ra tia sáng rực rỡ.
Hắn cúi xuống nhìn cục lông nhỏ nằm trong đĩa, khóe miệng toe toét còn dính một sợi lông chim.
Tim Giang Tả hẫng mất một nhịp, run rẩy ngồi bật dậy: "... Mẹ, mẹ ơi..."
Lạc Thanh Hạc chen qua cửa sổ nhảy vào, ngồi xếp bằng trên sập nhỏ. Thấy đống thịt trong đĩa thế mà còn biết cử động, hắn ngẩn người: "Vẫn còn sống cơ à?" Nói đoạn, hắn thò tay vào trong vạt áo tìm tòi gì đó.
Giang Tả đang định bỏ chạy bỗng tò mò dừng lại: "E hèm... định lấy đồ chơi trêu mình sao?"
362: [...]
Giang Tả: [Không lẽ định nhổ lông ngực ném vào mặt ta chắc, cạc cạc cạc…] (Tiếng cười như gà mái già).
362: [... Đào ra cái búa thì có, lúc đó nó gõ cho một phát thì đại não văng tung tóe, không kịp kích hoạt bàn tay vàng đâu con ạ.]
Giang Tả im bặt, vì nam chính vừa móc từ trong ngực ra một hũ tiêu xay lớn và một cái xiên tre vừa to vừa dài.
Giang Tả: [Cái thứ này mà đâm một phát thì chẳng thành lỗ máu luôn sao?! Cái hào quang nam chính này có phải hơi quá đà rồi không!!!]
Lạc Thanh Hạc lẩm bẩm một mình:
"... Ừm... xiên lên làm thành món thịt nướng thì tuyệt..."
Lạc Thanh Hạc vươn tay định bắt Giang Tả, nhưng lúc sắp chạm tới lại đột ngột rụt lại, chuyển sang xoa cằm trầm tư:
"Hay là... để lại cái chân làm kỷ niệm cho Thánh tăng nhỉ..."
Giang Tả nhắm chuẩn thời cơ, lách qua người nam chính nhảy vọt ra ngoài, điên cuồng lao vào rừng trúc.
Đến khi Lạc Thanh Hạc hoàn hồn thì đĩa nhỏ đã trống không, chỉ còn vài sợi lông nâu đỏ vương lại trên nền sứ trắng.
Hắn quay đầu nhìn cái bóng nhỏ đang chạy xa dần ngoài cửa sổ, thở dài một tiếng, tựa vào bệ cửa lắc đầu nguầy nguậy:
"... Chỉ là hù dọa xíu thôi mà."
Giang Tả vã mồ hôi lạnh. Tuy lão cẩu bức Thánh tăng tính tình thất thường, hở tí là muốn giết cậu, nhưng bàn tay vàng dù sao vẫn có tác dụng.
Còn ở chỗ nam chính, bàn tay vàng chỉ đảm bảo cậu không bị nướng nguyên con, chứ chẳng ai dám chắc một ngày nào đó tỉnh dậy lại thấy hắn đang xiên một cái chân sau của mình trên đống lửa.
Giang Tả thở hồng hộc dừng lại, vừa tựa vào thân trúc hổn hển lấy hơi thì nghe thấy một tiếng gọi nũng nịu: "Thanh Trì ca ca..."
Tai Giang Tả vểnh lên.
Hửm? Sao cậu lại nghe thấy có người gọi lão cẩu bức Thánh tăng thế kia?
Giang Tả dựng tai, thoáng thấy hai bóng người phía trước, cậu nấp sau thân trúc, ló cái đầu nhỏ lén lút quan sát.
Quận chúa diện một bộ váy dài màu vàng nhạt rực rỡ, trên búi tóc rủ xuống một chùm chuông bạc nhỏ, theo từng bước chân phát ra tiếng vang lanh lảnh.
"Thanh Trì ca ca..."
Trường Ngu đá đá hòn sỏi nhỏ dưới chân, giọng điệu buồn bã:
"Ở đây chán quá, huynh chẳng chịu chơi với muội gì cả."
Giang Tả tặc lưỡi, chơi với lão cẩu bức Thánh tăng thì chơi được cái gì? Ôm ấp hôn hít sao? Không sợ Thánh tăng quăng cô lên trời rồi tay không xé xác chắc?
"... Thanh Trì ca ca, ban đầu huynh muốn đến thiền tự này rốt cuộc là vì cái gì nha?... Chỉ là vì giảng kinh thuyết pháp thôi sao? Thế rốt cuộc đã giảng xong chưa vậy!"
Giang Tả khựng lại, cái móng định rời đi bỗng rụt về.
Trong sách không phải nói là quận chúa tự mình muốn đến thiền tự lễ tạ thần, còn Thánh tăng Thanh Trì chỉ là đi cùng thôi sao?
Sao nghe qua cứ như... người muốn đến Vân Ẩn Thiền Tự là Thánh tăng, còn quận chúa mới là kẻ bám đuôi đi theo vậy?
Thánh tăng đứng cách quận chúa một khoảng xa, ngữ khí lạnh nhạt lại xa cách:
"Quận chúa nếu cảm thấy vô vị, cứ việc dẹp đường hồi phủ."
Quận chúa dậm chân một cái. Lúc ấy nàng vất vả lắm mới nghe ngóng được Thanh Trì ca ca muốn tới ngôi chùa này, liền vội vàng chạy tới trước khi hắn kịp báo cáo Thánh thượng để xin chỉ thị của hoàng gia gia, nói rằng nàng muốn tới Vân Ẩn Quốc Tự lễ tạ thần, nhờ Thánh tăng hộ tống đi cùng.
Khó khăn lắm mới có cơ hội ở riêng, nàng mới không thèm dẹp đường hồi phủ đâu.
Trường Ngu cắn môi dưới, căm giận nói: "Ta mới không đi!"
Giang Tả thấy thế càng không muốn đi, nấp sau cành trúc xem náo nhiệt: Hì hì, hì hì hì, mời bắt đầu màn biểu diễn tình tứ của các người.
Theo nguyên tác, quận chúa là người đầu tiên được nạp vào hậu cung của nam chính, nhưng hiện giờ xem ra... người nàng thầm thương trộm nhớ rõ ràng là lão cẩu bức Thánh tăng này... Trên đầu nam chính rốt cuộc từ khi nào đã mọc lên một cánh đồng xanh mướt thế kia?
Giang Tả phấn khích xoa xoa móng vuốt, thuận miệng hỏi:
[2 à, tác giả bộ này là ai thế? Sao dưới ngòi bút nhân vật nào cũng 'cháy' thế này???]
362 tự hào đáp: [Đại lão Diêm Vương dưới địa phủ chúng ta lúc rảnh rỗi tùy tay viết ra đấy! Để tham gia cuộc thi 'Ta và Tấn Giang có một cuộc hẹn', còn nhờ anh trai ngươi đi kéo quà tặng cơ mà.]
Giang Tả ngẩn người: [Anh trai ta?]
362: [Ừm! Diêm Vương đại lão nói, người một nhà là phải giúp đỡ lẫn nhau!]
Chẳng hiểu mô tê gì, Giang Tả tùy tay nhặt một mảnh lá trúc, dùng hai móng nhỏ nâng lên, nép bên má vô thức gặm gặm.
Một góc áo trắng muốt như tuyết xuất hiện trong tầm mắt, Giang Tả khựng lại, ngơ ngác ngẩng đầu.
Dư quang nơi khóe mắt thoáng thấy phía sau Thanh Trì trống không, quận chúa đã đi mất tự lúc nào.
... Màn biểu diễn kết thúc rồi sao?
Giang Tả tiếc nuối thở dài: Thật không ngờ ngươi thế mà lại vừa ngắn vừa nhanh.
Thanh Trì từ trên cao nhìn xuống cậu, bờ môi mỏng mấp máy, gọi một câu: "Meo Meo."
Đột nhiên nhớ tới chuyện xảy ra sáng nay, Giang Tả theo bản năng lùi lại một bước.
"... Sao thế, sợ rồi?" Thanh Trì khẽ nhếch môi: "Sáng nay... chẳng phải gan ngươi còn lớn lắm sao?"
Giang Tả: Lão tử sợ ngươi cái bíp! Ta nói cho ngươi biết, một đấm này của lão tử xuống là ngươi có thể thăng thiên luôn đấy!
Ánh mắt Giang Tả lộ vẻ khiêu khích, giơ cái móng nhỏ lên hướng về phía mặt Thanh Trì. Liếc thấy cái nắm đấm của mình còn bé hơn cả viên màn thầu sữa, Giang Tả lặng thinh nhìn một lát, sau đó lẳng lặng thu móng về, vẻ mặt ngoan ngoãn vẫy vẫy tai với Thánh tăng.
Giang Tả cung kính đứng thẳng: Đại ca, sao mà trùng hợp thế ạ?
362: [...]
Thanh Trì lặng lẽ nhìn Giang Tả một hồi, sau đó cúi người, một tay vớt cục thịt sóc béo múp trên đất vào lòng, rảo bước trở về.
Cục sóc nhỏ trong lòng có lớp lông bóng mượt, còn dính không ít vụn bánh điểm tâm.
Thanh Trì nhíu mày, đưa tay nhặt những vụn bánh ẩn trong lông tơ của Giang Tả ra, hỏi:
"Đã đi đâu?"
Giang Tả chớp đôi mắt vô tội, rúc vào lòng Thánh tăng.
Bề ngoài Giang Tả tiếp tục tỏ vẻ ngoan hiền, nội tâm điên cuồng gào thét: Đi viếng mộ ngươi đấy, ngươi vui không?
Khi đi qua hành lang dài, mấy tiểu tăng đang thở ngắn thở dài oán trách với nhau:
"Dạo gần đây bánh hoa lê và hạt hướng dương trong thư phòng trụ trì cứ không cánh mà bay, vụn bánh còn vương vãi khắp nơi, làm hại ta bị trụ trì quở trách mấy bận."
Thanh Trì cúi đầu, nhìn Giang Tả toàn thân dính đầy bột bánh hoa lê trắng xóa.
"..."
Giang Tả mắt nhìn thẳng, tư thế ngồi ngay ngắn: ... Giả vờ vô tội .jpg.
Trong lòng chột dạ, Giang Tả chỉ hy vọng mấy tên tăng nhân kia mau chóng ngậm miệng lại cho xong.
Giang Tả: Hãy nghĩ nhiều về chuyện vui vẻ đi chứ, suốt ngày nói chuyện nhân sinh làm gì cho mệt người.
Lúc này lại nghe một tăng nhân khác thấp giọng an ủi:
"Chắc là súc sinh nào đó trong rừng trúc lẻn vào ăn vụng thôi, lần tới đóng kỹ cửa sổ là được."
Thân mình Giang Tả lảo đảo: Đóng... đóng kỹ cửa sổ sao? QAQ... Chuyện này có phải là hơi quá đáng rồi không?
362: [...] Kẻ quá đáng rốt cuộc là ai, hy vọng ký chủ về nhà đóng cửa tự kiểm điểm lại đi.
Nghĩ đến việc sau này không được ăn bánh hoa lê nữa, sóc nhỏ yếu đuối, bất lực nhưng siêu phàm ăn Giang Tả: Tuổi trẻ của ta đột nhiên bị phủ một tầng sương mù.
Dẫu lòng tràn ngập mất mát, Giang Tả vẫn cố giữ vững thân hình, không để lão cẩu bức Thánh tăng nắm thóp chuyện mình lẻn vào thư phòng trụ trì ăn vụng.
Sống lưng cậu ưỡn thẳng tắp, làm bộ "Lão tử hoàn toàn không bị ảnh hưởng, cửa sổ đóng hay mở, có bánh hay không lão tử chẳng quan tâm", cố duy trì nụ cười giả trân như thể mình vẫn là sóc nhỏ vô ưu vô lự của một phút trước.
Vừa về đến thiền phòng, biết được sau này không còn bánh hoa lê để ăn, Giang Tả đã hoàn toàn mất sạch sức sống, nằm vật bên cửa sổ, cuộn tròn cái thân hình nhỏ bé đáng thương ngủ suốt cả buổi chiều.
Đến giờ cơm tối, Giang Tả vừa tỉnh giấc ngáp một cái rõ dài, lười biếng bò lên vai Thánh tăng, cùng Thanh Trì đi tới trai đường của Vân Ẩn Thiền Tự.
Mây chiều dần tan, ánh trăng thanh mảnh, Thánh tăng toàn thân toát ra vẻ thanh đạm, y phục trắng muốt không nhuốm bụi trần. Trên đôi vân tay áo rủ xuống thêu hoa văn bình bạch nghìn cánh nhã nhặn.
Hắn bước một chân vào trai đường, đúng lúc gió thanh thổi qua gian phòng, làm tung bay vạt áo như tuyết, tỏa ra hương thơm u nhã đầy ống tay áo.
Dáng vẻ hắn thanh nhã cực kỳ, mày mắt tinh tế ôn nhuận như tranh vẽ, gương mặt nhạt sắc bớt đi một phần hoa lệ nhưng thêm vài phần cao lãnh thoát tục, như viên ngọc quý không tì vết, khiến cả căn phòng như bừng sáng.
Thánh tăng vừa bước vào trai đường, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn, chỉ có Giang Tả nghe thấy bên tai vang lên thông báo:
[Chúc mừng ký chủ, giá trị con sen của nam chính +1]
[Chúc mừng ký chủ, giá trị con sen của nam chính +1]
[Chúc mừng ký chủ, giá trị con sen của nam chính +1]
...
Thấy Thánh Tăng đi vào nhưng mắt nam chính vẫn chỉ dán chặt vào sóc béo không mấy nổi bật nép trên vai Thánh Tăng.
Giang Tả cảm động: ... Nếu không phải nam chính lúc nào cũng đòi ăn thịt ta, ta còn tưởng hắn muốn ngủ với ta luôn rồi cơ đấy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận