Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 101: Thế giới 3: Người phụ nữ phương Đông xinh đẹp x Tên con đồ đỉnh cấp đến từ dị quốc (2)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 04:57:08
Qua song sắt lạnh lẽo nhìn nhau từ xa, anh có thể thấy rõ cổ tay trắng muốt lộ ra ngoài của người phụ nữ kia, mắt cá chân mảnh đến mức chỉ cần một tay là có thể bẻ gãy.
Trông có vẻ rất sạch sẽ, rất đơn thuần.
Ở Utah đầy rẫy nguy hiểm, đàn bà sạch sẽ thì sẽ bị ăn đến không còn xương.
Ánh mắt của Lục Tiêu Dã khiến Thư Yểu khó chịu một cách khó hiểu, từ trong lòng dấy lên ảo giác như đang bị một con dã thú tàn bạo và mạnh mẽ dõi theo, sống lưng lạnh buốt.
Sắc mặt cô hơi tái, thân hình nhỏ bé khẽ lảo đảo không kiềm chế được, nghĩ đến việc sắp bị gã đàn ông đáng sợ trước mắt mang đi, nhất thời bối rối.
Thấy vậy, Lục Tiêu Dã khẽ hừ một tiếng, lười nhác dời mắt đi.
Mới nhìn một cái đã dọa thành như vậy, nếu ngủ với cô, chẳng phải có thể khóc ba ngày ba đêm sao?
Nghĩ tới cảnh đó, khóe môi Lục Tiêu Dã khẽ nhếch, kéo ra một nụ cười thâm ý.
"Da! Now you can take your gift away."
"Dã, bây giờ anh có thể mang phần quà của mình đi rồi."
Trọng tài lễ phép đưa tay, chỉ vào Thư Yểu đang bị nhốt trong lồng sắt, dùng tiếng Anh thuần thục nói.
Dưới đài đã loạn thành một đoàn, cục diện đảo ngược, võ sĩ da đen lừng danh Luca, trước mặt gã đàn ông này lại chẳng trụ nổi mấy chục giây.
Thật sự là đáng sợ đến thế.
Cũng có nghĩa là không ít con bạc sẽ thua đến tán gia bại sản.
Lục Tiêu Dã nhận lấy chìa khóa từ tay trọng tài, chậm rãi đi đến trước lồng.
Khoảng cách gần hơn, đường nét trên gương mặt anh càng rõ rệt, đôi môi mỏng sắc như dao luôn khẽ nhếch hờ hững, khí tức âm trầm bao phủ khắp người khiến người ta sởn gai ốc.
Thư Yểu khẽ nhíu mày, trong mắt đen loáng qua một tia chán ghét.
Không vì gì khác, chỉ vì mùi m/á/u tanh trên người đàn ông quá nồng, theo không khí xộc thẳng vào mũi, khiến phổi đau rát.
Một cú đấm trực tiếp đập nát hộp sọ của Luca, nghĩ đến cảnh vừa rồi, Thư Yểu vô thức cúi mắt, lông mi khẽ run.
Ánh nhìn thận trọng rơi xuống nắm đấm còn vương m/á/u của anh.
Thân phận của cô là fan cuồng của kẻ thù không đội trời chung của Lục Tiêu Dã Ulysses, nhiệm vụ là tiếp cận Lục Tiêu Dã, khiến anh thua trong tay Ulysses.
Nói cách khác đây là một dạng phản bội khác.
Với sức mạnh của Lục Tiêu Dã, muốn đập vỡ đầu cô dễ như trở bàn tay.
Lục Tiêu Dã khép hờ mắt, tầm nhìn từ mắt cá chân Thư Yểu chậm rãi di chuyển lên, cuối cùng dừng lại nơi gương mặt ôn nhu mỹ lệ.
Anh thong thả mở lồng, cúi người áp sát.
Bàn tay to bất ngờ siết chặt gáy Thư Yểu, mạnh mẽ ép xuống.
Giọng nói trầm thấp khàn khàn, pha lẫn hứng thú nồng nặc không hề che giấu.
"Em, là của tôi rồi."
Đây là câu đầu tiên Thư Yểu nghe anh nói, không hề có giọng ngoại lai, mà là giọng Trung Quốc rất chuẩn.
Thấy cô không giãy giụa, ngón tay anh lướt qua làn da sau gáy.
Những vết chai cứng nổi lên chạm vào, mang đến cảm giác tê dại ngứa ngáy khiến đôi chân mềm nhũn.
Làn da trắng nõn với tốc độ mắt thường có thể thấy mà đỏ ửng rớm m/á/u.
Non, quá non, da thịt của người phụ nữ như khối đậu hũ mềm, khiến người ta hận không thể bóp nát, vặn thành vụn nát.
Lục Tiêu Dã nghĩ vậy, cũng làm vậy.
Bàn tay thô ráp bóp nắn mạnh mẽ phần gáy mềm mại, ung dung thưởng thức vẻ mặt đau đớn, tức giận mà không dám nói của Thư Yểu.
Thú vị, thật thú vị.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy người phụ nữ Đông phương xinh đẹp này, Lục Tiêu Dã đã có một cảm giác.
Cô sinh ra là thuộc về anh, cũng chỉ có thể thuộc về anh.
"Em tên gì?"
Lục Tiêu Dã cúi mắt liếc xuống hạ thân mình, khàn giọng hỏi.
Đa số võ sĩ đều sống cuộc đời đẫm m/á/u sa đọa, cực kỳ d/â/m d/ụ/c, anh cũng không ngoại lệ.
Nhưng Lục Tiêu Dã chưa từng chơi đàn bà, anh thấy bẩn.
Những phần thưởng trước đây ban cho anh, Lục Tiêu Dã đều tùy tiện thưởng lại cho thuộc hạ.
Vốn hôm nay cũng không ngoại lệ, chỉ là vừa thấy khuôn mặt người phụ nữ này, lại có chút không nỡ.
Rất hợp mắt anh.
Thư Yểu bị anh khống chế gáy, cả người không tự chủ mà bị ép về phía trước, mái tóc đen như lông quạ rũ xuống, đôi mắt run rẩy vụn vỡ.
Cô đang sợ hãi.
Người đàn ông cau mày mất kiên nhẫn, lạnh giọng lặp lại.
"Đang hỏi ngươi đấy, tên gì."
Đôi môi đỏ mọng khẽ hé, gương mặt đau đớn xen lẫn nhẫn nhịn, miễn cưỡng đáp: "Thư... Thư Yểu."
Lục Tiêu Dã không hề biết hành vi của mình tàn bạo đến mức nào, sau khi nhận được đáp án muốn nghe, anh khẽ nhướn mày, buông bàn tay kìm chặt.
Rõ ràng, đối với sự phục tùng của Thư Yểu, anh rất hài lòng.
Cảm giác khiến người tôi tê dại từ sau gáy biến mất, Thư Yểu thở phào một hơi dài.
Lúc này, một người đàn ông tóc vàng mắt xanh tiến lại, mặc lễ phục đuôi tôm đen, cách ăn mặc là phục vụ trong đấu trường.
"Ngài Lục, ông chủ chúng tôi có lời mời."
Ngữ khí vô cùng lễ phép, lưng hơi cúi, khẽ gật đầu, rất mực quý ông.
Đương nhiên, nếu bỏ qua hơn chục gã vệ sĩ cao lớn sau lưng anh.
Luca trị giá năm mươi triệu, là sản phẩm ông chủ bỏ tiền huấn luyện, vậy mà Lục Tiêu Dã lại đánh c/h/ế/t gã.
Dù quy tắc của đấu trường là không c/h/ế/t không ngừng, nhưng trong mắt bọn họ, một võ sĩ hoang dã không bối cảnh như Lục Tiêu Dã, khiến họ tổn thất năm mươi triệu, tất nhiên không thể sống mà rời đi.
Nếu thu phục được thì tốt, còn nếu không chịu, thì đừng trách bọn họ.
Lục Tiêu Dã nghiêng mắt liếc anh ta một cái, không cho chút thể diện.
"Không muốn đi, tránh ra."
Anh khẽ nhướng cằm, ánh mắt âm trầm dừng trên người Thư Yểu.
"Bị một đám đàn ông chơi, hay là bị một mình tôi chơi, tự chọn đi."
Nói xong, anh chẳng buồn chờ cô trả lời, hất vai đụng mạnh người phục vụ, lười nhác bỏ đi.
Ép người quá đáng là việc cầm thú, anh phải tỏ ra quý ông một chút.
Bị một đám đàn ông làm cho đến chân khép không nổi, hay là ngoan ngoãn hầu hạ một mình anh, kẻ thông minh ắt biết chọn thế nào.
Quả nhiên, phía sau rất nhanh truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.
Lục Tiêu Dã khựng bước, bật cười khinh miệt.
Cũng khá thông minh.
Dưới ánh mắt bao người, anh an toàn rời khỏi đấu trường Las.
Chiếc jeep cải tiến chạy trên đường SR-12 ở Utah, men theo sông Colorado uốn lượn về phía nam.
Ghế sau, Thư Yểu co ro, nép vào góc cách xa người đàn nhất .
A Giang nhìn qua gương chiếu hậu, quan sát phần "phần thưởng" mà Lục Tiêu Dã thắng được trong đấu trường.
Không nghi ngờ gì, cô quả thực rất đẹp, trong mày mắt mang hương vị khác biệt.
Nhưng anh Tiêu đã thấy đủ loại tuyệt sắc, đây là lần đầu tiên, lại mang theo một người phụ nữ rời đi.
Lục Tiêu Dã hờ hững nâng mí mắt, thu hết động tác nhỏ của A Giang vào mắt.
"Chưa từng thấy đàn bà à? Lo mà lái xe đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=101]

Bình Luận

0 Thảo luận