"Ở lại với anh sao?"
Thư Yểu hoảng hốt trợn to mắt, hoàn toàn không thể hiểu nổi làm sao thiếu niên này có thể mang gương mặt vô hại như vậy mà lại nói ra những lời ấy.
Người Miêu bọn họ đều không nói đạo lý như thế ư?
"Không, không được..."
Cô run giọng từ chối, các ngón tay vô thức siết chặt tấm chăn mỏng, ánh mắt nhìn Lâu Khí đã nhuốm đầy sợ hãi.
"Tôi không thể ở lại với anh, tôi đâu phải người của trại các anh."
Lâu Khí vô tội chớp mắt, giọng nói rất nhẹ, âm cuối hơi nhếch lên như cánh bướm dang ra, phập phồng đáp xuống tim Thư Yểu.
"Nhưng tôi đã cứu cô."
Hắn hạ hàng mi xuống, thần sắc thoáng hiện vẻ u ám, đôi đồng tử xanh nhạt rơi vào bát sành.
"Hơn nữa cô còn ăn cơm tôi nấu, chẳng phải nên trả lại sao?"
Cơm là do Lâu Khí tự tay nấu?
Không trách Thư Yểu kinh ngạc.
Bàn tay hắn trắng nõn thon dài, trên cổ tay phải đeo một chiếc vòng cứng.
Trên vòng khắc hình một con rắn độc, uốn lượn quấn quanh làn da trắng lạnh, hằn rõ những mạch m/áu xanh nhạt bên dưới.
Thế nào cũng không giống một đôi tay biết nấu ăn.
Mồ hôi lạnh đã rịn ra sau lưng.
Là cô nghĩ quá đơn giản rồi. Đám thục Miêu kia có thể làm ra chuyện buôn người, việc Lâu Khí nói ra những lời như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Cô vẫn cố gắng giảng đạo lý với thiếu niên có vẻ chưa hiểu sự đời này.
"Tôi sẽ trả...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=225]
tôi có thể đưa tiền cho anh, anh muốn bao nhiêu cũng được..."
Chữ cuối cùng còn chưa kịp nói xong, đã bị Lâu Khí dịu dàng ngắt lời.
"Tôi không cần tiền."
Hắn nói khẽ: "Tôi biết người ngoài núi các cô coi trọng trao đổi ngang giá, tiền có thể đổi được rất nhiều thứ."
"Nhưng tôi còn nhớ một câu "ân cứu mạng, phải lấy thân báo đáp", chẳng phải vậy sao?"
Hắn ngước mắt nhìn sang, đôi môi mỏng đỏ thẫm hơi cong lên, rõ ràng đang cười, nhưng trong đôi đồng tử xanh nhạt lại không hề có chút ý cười nào.
Ánh nhìn lạnh lẽo dính nhớp khiến Thư Yểu liên tưởng đến rắn rết chuột bọ kịch độc trong rừng sâu, làm cô cảm thấy buốn nôn. Dù có làn da xuất chúng đến đâu, cũng không che giấu được sự âm hiểm trong xương cốt.
Cô ý thức được mình đã bước vào hang sói.
Lẽ ra cô không nên cầu cứu hắn.
Thiếu niên trước mặt, có lẽ còn đáng sợ hơn cả đám buôn người kia.
"Không thể."
Thư Yểu không cần suy nghĩ, nghiêng đầu từ chối.
Ánh mắt Lâu Khí tối đi, tầm nhìn âm lãnh dừng lại trên những sợi tóc mai lộn xộn nơi vành tai cô, men theo đó trượt xuống, lướt qua chiếc cổ thon mềm.
"Vậy là cô không định báo đáp tôi?"
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng.
Thư Yểu căng thẳng đến mức toàn thân toát mồ hôi lạnh, mồ hôi phủ kín lưng, gió núi thổi qua mang theo cảm giác lạnh buốt khiến da đầu tê dại.
"Không... không phải, trên người tôi chẳng có gì cả, đến tiền cũng phải đợi tôi về nhà rồi mới đưa cho anh được..."
Lâu Khí mím môi mỏng, cuối cùng thỏa hiệp gật đầu.
"Được thôi, vậy sau này đưa."
Nhận ra mình đã dọa cô, Lâu Khí cong môi cười, lộ hàm răng trắng đều, chiếc răng nanh nhỏ mang nét thiếu niên.
Khi hắn cử động, những món trang sức bạc treo trong mái tóc đen va chạm leng keng.
"Cô đừng hiểu lầm, chỉ là tôi ở trong trại quá buồn chán, muốn có người cùng tôi nói chuyện thôi. Cô không muốn cũng không sao."
"Qua vài ngày, đợi việc trong trại xong xuôi, tôi sẽ đưa cô đi."
"Địa thế núi A Y hiểm trở, người ngoài vào rất dễ lạc đường, nếu không có người Miêu dẫn, không ra được đâu."
Khi hắn đang nói, một cái bóng đen lướt nhanh qua bên tai.
Thư Yểu chú ý thấy, đồng tử co rút lại, tò mò chỉ vào tai hắn hỏi: "Cái gì vậy?"
Lâu Khí khựng người, đưa tay sờ lên tai.
Chỉ thấy một con bọ giáp xác toàn thân đen kịt bò ra từ sau tai hắn, leo lên đầu ngón tay, duỗi những chiếc chân đầy lông bám chặt lấy ngón tay Lâu Khí.
Thư Yểu vốn sợ côn trùng, nhưng con này không đáng sợ như những thứ cô từng thấy trong trại Miêu, nên lấy hết can đảm lại gần.
"Đây là côn trùng gì vậy?"
Lâu Khí khẽ nói ra hai chữ: "Triền Tâm."
"Bọ Triền Tâm? Tôi chưa từng nghe tới."
"Không phải."
Lâu Khí lắc đầu, kiên nhẫn giải thích: "Tên của nó là Triền Tâm."
"Trên đời này, chỉ có một con duy nhất."
Giữa từng chữ lộ ra chút tự hào.
Đôi mắt thiếu niên sáng long lanh, rõ ràng rất yêu thích con côn trùng này.
Con bọ giáp đen cảm nhận được cảm xúc của chủ nhân, đứng thẳng hai chân trên đầu ngón tay, vung vẩy càng về phía Thư Yểu, như đang chào hỏi.
Thư Yểu lộ vẻ kinh ngạc thích thú: "Nó có cắn người không?"
Lâu Khí cúi mắt suy nghĩ một chút, đáp: "Tùy tình huống."
"Ví dụ như?"
"Nó sẽ cắn người nó ghét, cắn rất mạnh. Nhưng nếu là người nó thích, thì sẽ không."
Thư Yểu nghe mà đầy tò mò, hưng phấn ngẩng đầu.
"Vậy làm sao biết nó thích tôi hay ghét tôi?"
Lâu Khí cười khẽ, dịu giọng nói: "Cô có thể thử chạm vào nó."
Khi lời hắn vừa dứt, con bọ giáp đen cũng khẽ gật đầu một cái. Động tác rất nhỏ, nhưng Thư Yểu vẫn để ý thấy.
"Nó nghe hiểu tiếng người sao?"
"Tất nhiên, nó rất thông minh."
Thư Yểu thử thăm dò đưa tay ra, chạm về phía đầu con bọ.
Động tác cẩn thận từng chút, luôn để ý đến cái miệng của nó, sợ chọc giận sẽ bị cắn.
Con bọ rất ngoan. Thấy ngón tay cô chần chừ mãi chưa chạm tới, nó còn kiễng chân chủ động chạm vào đầu ngón tay cô.
Thư Yểu trợn to mắt, cảm giác nơi đầu ngón tay khiến cô vừa mới lạ vừa kinh ngạc.
Phần đầu rất mềm, mọc nhiều sợi lông tơ nhỏ li ti, trên lưng lại là lớp giáp cứng.
Quan trọng nhất là, nó còn cọ nhẹ vào ngón tay cô, khiến đầu ngón tay vừa tê vừa ngứa.
"Nó ngoan quá."
Lâu Khí khiêm tốn tiếp nhận, coi như Thư Yểu đang khen mình.
"Ừ."
Sờ xong con bọ, Lâu Khí dặn Thư Yểu nhớ rửa tay, rồi bôi thuốc mỡ hắn đưa.
Trên người Triền Tâm chứa kịch độc, tuy không chủ động phóng độc, nhưng nó thường chơi trong các khe núi, khó tránh dính phải những thứ mang độc tố.
Những độc này với Lâu Khí chẳng có tác dụng gì, nhưng với Thư Yểu thì đủ để trí mạng.
Thuốc mỡ có màu xanh, tán ra trên tay tỏa mùi thảo dược, rõ ràng là do Lâu Khí tự làm.
Sau khi rửa tay xong, Lâu Khí chủ động hỏi: "Cô muốn ra ngoài đi dạo không?"
Thư Yểu có chút động lòng.
Không gian nhà sàn quá nhỏ, bí bách.
Hơn nữa cô cũng rất tò mò, trại Miêu ẩn sâu trong núi lớn rốt cuộc trông như thế nào.
"Có được không? Có gây phiền cho anh không?"
Lâu Khí cười giòn tan, mắt mày cong lên.
"Không đâu."
Lúc này Thư Yểu mới yên tâm, tò mò bước ra ngoài phòng.
Ánh nhìn trầm thấp của Lâu Khí lướt qua bóng lưng cô gái, hắn đưa ngón tay ra, khẽ chọc vào râu của con bọ giáp.
"Triền Tâm, ngươi cũng rất thích cô ấy, đúng không?"
"Chúng ta... giữ cô ấy lại trong trại, mãi mãi nhé."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận