Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 159: Đại tiểu thư cáu kỉnh u uất thời mạt thế x Tên bệnh kiều âm trầm hơi biến t/h/á/i (2)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 05:05:42
Tống Kỳ Bạch nấu ăn rất giỏi, bất kể là món đơn giản hay phức tạp anh đều biết làm.
Thư Yểu đã quan sát tay anh. Những ngón tay thon dài, cứng cáp, trên đó đầy vết sẹo, thực sự không giống bàn tay của một người trẻ tuổi.
Chỉ là anh lớn lên trong cô nhi viện, lại bị nguyên chủ hành hạ suốt năm năm, như vậy cũng xem như bình thường.
Tính tình nguyên chủ cổ quái, rất ít người hầu chịu được cô ta. Lâu dần, chỉ còn mình Tống Kỳ Bạch chăm sóc ăn uống sinh hoạt cho cô ta.
Bác sĩ tâm lý mỗi cuối tuần đều đến trị liệu bệnh cho cô ta, mà hôm nay lại đúng thứ bảy.
Trong phòng trị liệu, bác sĩ tâm lý cầm bảng ghi chép, ngòi bút thép quét qua mặt giấy xoẹt xoẹt.
Ngày: 28 tháng 7 năm 2025
Thời tiết: Nắng
Bệnh nhân: Giang Thư Yểu
Thư Yểu chú ý trên bảng ghi chép, mỗi lần điều trị trước đó đều bị đánh một dấu X đỏ chói mắt.
Có thể thấy chẳng có tiến triển gì.
"Cô Giang, hôm nay cảm thấy thế nào?"
Giọng bác sĩ trầm thấp, mang theo từ tính, tốc độ nói vừa phải chứa một sức mạnh khiến người ta an tâm.
"Rất vui."
Bác sĩ thoáng kinh ngạc. Trước đó vị tiểu thư này luôn từ chối giao tiếp với anh ta, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình.
Giờ chịu mở miệng nói chuyện là chuyện tốt.
Anh ta rốt cuộc có thể rửa sạch nỗi nhục duy nhất trong sự nghiệp của mình rồi sao?
Bác sĩ kích động đến mức bàn tay run bần bật, cạy cạy móng tay để ép cảm xúc xuống, kiên nhẫn hỏi:
"Đã xảy ra chuyện gì khiến cô vui như vậy sao?"
"Có thể kể cho tôi nghe không?"
Thư Yểu ngoan ngoãn gật đầu, ngồi thẳng trên ghế, vẻ mặt mơ hồ ngây ngốc.
"Tôi làm hỏng món đồ chơi của tôi rồi."
"Đồ chơi?"
Bác sĩ hơi nghi hoặc.
Làm hỏng đồ chơi mà lại vui? Xem ra bệnh tình không nhẹ.
Anh ta hắng giọng: "Có thể cho tôi xem món đồ chơi của cô không?"
Thư Yểu nghiêng đầu, chớp mắt đầy ngây thơ.
"Vừa nãy anh chẳng phải đã nhìn thấy rồi sao?"
Ánh mắt cô thẳng thừng, trần trụi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=159]

Tuy nhìn về phía anh ta nhưng tiêu điểm lại không đặt lên người anh ta.
Toàn thân bác sĩ cứng đờ, theo bản năng nhìn về phía sau theo hướng ánh mắt của cô.
Cửa bếp chưa đóng, bóng dáng cao gầy lập lòe nơi đó, từ phòng trị liệu còn có thể nghe được tiếng dầu mỡ tí tách vang lên.
Tống Kỳ Bạch thắt tạp dề ngang hông đang xào nấu.
Bác sĩ đã gặp anh vài lần, anh là người hầu mà nhà họ Giang mua về.
Vậy nên món "đồ chơi" trong lời cô Giang là anh sao?
Ý nghĩ đột ngột này khiến bác sĩ giật thót, ánh mắt nhìn Thư Yểu đã mang theo kinh hãi.
Não bộ của bệnh nhân tâm thần, quả nhiên không phải điều mà anh ta có thể hiểu được.
Thấy chân tay Tống Kỳ Bạch lành lặn, không có thương tích gì, bác sĩ cho rằng Thư Yểu phát bệnh nên nói linh tinh.
Sợ kích động cảm xúc bệnh nhân, anh ta cố gắng hạ thấp giọng hết sức cẩn thận:
"Vậy... vậy cô làm hỏng anh ta thế nào?"
Giọng cô gái nhẹ bẫng, trong trẻo tinh thuần.
"Tôi đánh nát mặt anh ta."
Trong bếp, Tống Kỳ Bạch đang khom người thái rau, bên má quả nhiên sưng vù in đầy dấu bàn tay đỏ hằn.
Da đầu bác sĩ tê dại.
Giang Thư Yểu rốt cuộc mắc bệnh nặng đến mức nào, mà có thể nói ra những lời này mặt không đổi sắc?
"Anh ta là người, không phải món đồ chơi của cô."
Bác sĩ không nhịn được mà sửa lại.
Khoảnh khắc tiếp theo, anh ta nhìn thấy cô gái điên cuồng đập bàn, tiếng đập vang rầm rầm.
"Anh ta là của tôi! Anh ta chính là đồ chơi của tôi!"
Âm thanh sắc bén, the thé khiến người ta dựng hết lông tóc.
Bác sĩ cảm giác mọi lỗ chân lông trên người mình đều bật mở, hai tay mở ra đè xuống: "Cô bình tĩnh, bình tĩnh nào."
Rắc!
Tiếng khớp xương lệch vị vang lên trong phòng trị liệu.
Bác sĩ tận mắt thấy cảnh tượng đáng sợ nhất trong sự nghiệp dài đằng đẵng của mình.
Cô gái tóc đen, da trắng như tuyết, cái đầu nghiêng lệch sang một góc quỷ dị. Cô nhìn anh ta, khóe môi chậm rãi nhếch lên.
"Bác sĩ, anh có muốn làm đồ chơi của tôi không?"
-
"A!"
"Đồ điên! Đồ điên! Aaaaa!"
Bác sĩ hoảng loạn bỏ chạy, cánh cửa lớn của biệt thự bị anh ta xô đến rung trời.
Chui vào một chiếc taxi, anh ta mới gắng gượng bình tĩnh lại.
Anh ta run rẩy móc cuốn sổ ghi chép trong ngực ra, dưới tên Giang Thư Yểu vạch một dấu X thật đậm, rồi thêm bốn chữ nhận định: Vô phương cứu chữa
Tài xế nhìn phản ứng của anh ta qua gương chiếu hậu, cười hề hề trêu:
"Chuyện gì vậy? Gặp ma à?"
Mồ hôi lạnh túa ra, thấm ướt sơ mi, dính vào thắt lưng khó chịu vô cùng.
Bác sĩ xua tay, giọng run:
"Anh không hiểu đâu... còn đáng sợ hơn cả ma."
Nói dứt lời, điện thoại trong túi quần rung lên.
Là phó giám đốc Lưu ở khoa xét nghiệm, bạn thân nhiều năm của anh ta.
"A lô?"
Giọng bên kia thấp xuống như đang trốn trong góc tối thì thầm, mang theo sự quỷ dị khó tả.
"Anh sắp đến bệnh viện chưa?"
"Chưa, tôi vừa từ nhà bệnh nhân ra, đang trên taxi."
Giọng người kia trở nên nghiêm trọng:
"Nghe tôi nói. Bây giờ lập tức quay về nhà, khóa tất cả cửa lại."
Bác sĩ rất hiếm khi nghe thấy giọng điệu căng thẳng như vậy của bạn mình, lập tức có cảm giác chẳng lành.
"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
"Tối hôm qua khoa cấp cứu nhận hai bệnh nhân, da lở loét, nhãn cầu nổ tung, thấy người là cắn, đã cắn bị thương mấy y tá rồi."
"Quan trọng nhất là, virus trong cơ thể họ có tính lây nhiễm, giống hệt... tang thi trong truyền thuyết!!!"
-
Từ phòng trị liệu bước ra, Tống Kỳ Bạch đã làm xong bốn món một canh.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, bát canh loang loáng lớp dầu, tỏa ra màu sắc vô cùng hấp dẫn.
Anh làm đều là các món gia đình, nhìn chung không thể khó ăn đến mức nào.
Không ngon thì cô cứ chửi anh là được.
Thư Yểu nghĩ vậy, gắp một miếng sò điệp miến cho vào miệng.
Vị mặn vừa phải, không quá đậm cũng không nhạt rất hợp khẩu vị cô.
Được rồi, quả thực là ngon.
Không sao, không ảnh hưởng việc mắng anh.
Thư Yểu đặt đũa xuống, gương mặt trắng mềm thoáng vẻ bực bội.
"Anh."
Tống Kỳ Bạch liếc mắt nhìn về phía, đôi lông mày hơi cong một cách nhẹ nhàng.
Thư Yểu cong môi cười, giọng nói mang theo vui thích và phấn khích:
"Quỳ xuống, tôi đút anh ăn."
Nói rồi, cô gắp một miếng thịt lắc lư trước mặt anh.
Nụ cười rất ngọt, lộ cả đầu răng trắng muốt, chẳng giấu nổi ác ý trêu đùa.
Tống Kỳ Bạch chỉ im lặng nhìn cô, không quỳ cũng không đáp.
Ánh mắt trầm như mực ghim thẳng vào cô, sự lạnh lẽo trong đáy mắt rõ rành rành.
Đồ lạnh lùng đáng c/h/ế/t.
Cổ tay mảnh khảnh run nhẹ, miếng thịt rơi xuống đất, lăn hai vòng để lại một vệt dầu bóng nhớt trên sàn.
"Ây da."
Thư Yểu che môi, cố ý kêu "da" một tiếng: "Không cẩn thận rơi rồi."
Mặt cô lạnh xuống, ra lệnh: "Quỳ xuống, ăn đi."
"Mỗi một chỗ đều phải l/i/ế/m sạch."
Miếng thịt rất béo, dính bụi mắt thường nhìn không thấy, bẩn thỉu buồn nôn.
Tống Kỳ Bạch liếc xuống miếng thịt, mí mắt khẽ nâng rồi dừng lại trên mặt Thư Yểu.
Ánh mắt đối phương nguy hiểm, sắc bén, tỏa ra khí tức lạnh lẽo chẳng lành.
Tim bị bóp chặt, Thư Yểu cảm giác gò má bỗng đau rát như bị kim châm.
Cảm giác nguy hiểm báo động đỏ lần nữa ùa đến.
Đúng lúc cô tưởng Tống Kỳ Bạch sẽ động thủ với mình, dưới lầu đột nhiên vang lên một trận náo loạn.
"Á! Cứu mạng!!!"
Tiếng thét thê thảm xé toang đêm tối yên tĩnh.

Bình Luận

0 Thảo luận