Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 124: Thế giới 3: Người phụ nữ phương Đông xinh đẹp x Tên con đồ đỉnh cấp đến từ dị quốc (25)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 05:00:17
Áp suất trong khoang máy bay đột ngột giảm mạnh.
"Chúng tôi đã cử người đi tìm rồi, tạm thời vẫn chưa có tin tức."
Giọng của đội vũ trang ở đầu bên kia bộ đàm vẫn đang báo cáo, hơi thở dồn dập, hiển nhiên là đang dốc hết sức để tìm kiếm.
Bang Utah hỗn loạn và nguy hiểm, một người phụ nữ xinh đẹp đơn độc như cô, chỉ cần bị ai đó chú ý tới, không quá vài phút sẽ bị kéo vào hang sói.
Lục Tiêu Dã ra lệnh phải trông chừng cô cho kỹ, nếu xảy ra sai sót gì, chờ đợi bọn họ sẽ là xử bắn.
Người lính vũ trang không hoàn thành nhiệm vụ, không xứng sống.
Ánh mắt người đàn ông tối tăm, lạnh lẽo đến tê dại, giọng nói lại trầm thấp, bình thản:
"Tiếp tục tìm, tìm được thì trói lại mang về."
"Rõ..."
Hai giây sau, liên lạc bị cắt, âm thanh cơ giới ngắn ngủi vang lên như khúc dạo đầu báo hiệu cơn bão sắp ập tới.
-
[Ký chủ, chạy mau! Mục tiêu đang ngồi trực thăng đến bắt cô!]
Hệ thống hiếm khi gặp cảnh kịch tính thế này, vội vàng chỉ đạo Thư Yểu bỏ chạy.
Nó vẫn luôn giám sát mức độ cảnh giác của Lục Tiêu Dã, nhưng kỳ lạ là sau khi biết tin cô bỏ trốn, chỉ số cảnh giác không những không tăng, mà còn có xu hướng giảm.
Lộ sơ hở mà lại được tin tưởng hơn sao?
Chẳng trách những ký chủ trước đây của Cục Xuyên Nhanh đều c/h/ế/t trong tay anh, thì ra anh lại ăn chiêu này.
Hệ thống kinh ngạc không thôi, hiếm hoi dành cho Thư Yểu một giây khen ngợi nhưng chỉ một giây.
Đêm như tấm nhung đen thẫm thấm đẫm mực, nặng nề đè xuống khu biệt thự.
Mây cuộn dày đặc, tiếng sấm ầm ầm lấp đi hơi thở gấp gáp của người phụ nữ.
Những mũi nhọn của hàng rào sắt phản chiếu ánh sáng lạnh dưới trăng, cô hoảng loạn trèo lên bức tường thấp, ngoài tường là con đường uốn lượn như rắn độc trong bóng tối, nhìn không thấy điểm cuối.
Vừa thoát khỏi khu biệt thự, không xa vang lên tiếng chân lộn xộn rõ ràng.
Ánh đèn chói rực, có người khởi động xe Jeep vũ trang, hết chiếc này đến chiếc khác lao vụt ra.
Thư Yểu vội tách nhánh cây chui vào bụi rậm, ngay giây trước khi ánh đèn quét đến, bụi rậm liền yên lặng trở lại.
"Mau lên! Trước khi lão đại trở về nhất định phải tìm được người phụ nữ đó!"
"Giữ lại một nhóm ở biệt thự! Nói không chừng cô ta còn chưa thoát ra ngoài!"
Giọng nói của lính vũ trang vang ra từ trong xe Jeep, là tiếng Anh chuẩn, Thư Yểu nghe hiểu hết.
Cô co người lại thành một khối nhỏ, ẩn trong bụi rậm.
Cành cây sắc nhọn cứa rách làn da trần, đau đến nhe răng, lòng bàn tay ấm áp che chặt miệng, hít thở nhẹ đến mức không phát ra tiếng nào.
Rầm!
Một tia chớp tím rạch nát bầu trời, khiến Thư Yểu run bắn người, ánh sáng lóe lên chiếu rõ khuôn mặt tái nhợt, dính bẩn của cô.
Như bị bỏng, cô rụt người lại trong cỏ, váy ướt kéo lê dính vào bụi cây.
Cô phải để Lục Tiêu Dã tự tay bắt được, vở kịch này mới lên tới cao trào.
Thư Yểu thật ra rất sợ đau, vẻ yếu ớt cùng nước mắt khi ở trước mặt anh, không hoàn toàn là giả.
Nhưng vì điểm nhiệm vụ, cô liều mạng rồi.
Thành hay bại phải xem trong đêm nay.
Hơn mười chiếc Jeep vũ trang cán qua mặt đất, dọc theo con đường dần rời xa.
Khu biệt thự chiếm cả ngàn mẫu, muốn tránh được chừng ấy tai mắt để thoát thân thực không dễ, Thư Yểu không dám sơ suất.
Đợi chiếc xe cuối cùng đi khuất, toàn thân cô mềm nhũn, gắng gượng thở phào.
Trên mặt chợt thấy lạnh, ẩm ướt.
Trời âm u, sắp mưa rồi.
Cô tách bụi cây, chạy ra ngoài, gió đêm rít qua, lạnh đến nổi da gà.
Lúc này, chiếc trực thăng K19 quen thuộc chỉ mất bốn mươi phút đã gần tới ngoại ô Utah.
Cánh quạt xoay tít, trong khoang, sát khí trên người đàn ông gần như kết thành thực thể.
Phi công hiếm khi thấy Lục Tiêu Dã tức giận đến mức này, cảm xúc tuôn trào, không kiểm soát nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=124]

Anh lập tức tăng tốc, lao về điểm mục tiêu.
Chuyện người phụ nữ đó bỏ trốn, Lục Tiêu Dã thật ra không bất ngờ, bất ngờ là nhiều người trông chừng đến vậy, mà vẫn để cô lọt khỏi tầm mắt.
Một lũ vô dụng!
Đúng là quá nuông chiều cô rồi, sợ chạm vào vết thương nhỏ, sợ làm đau, cái gì cũng không dám.
Lúc đó đáng lẽ không nên mềm lòng, cứ ngủ với cô một lần, còn sức đâu mà trốn?
Lục Tiêu Dã gõ cộc cộc lên đệm ghế, trong đầu tính xem lát nữa phải xử lý thế nào.
Tất cả tư thế đều phải thử hết, chơi c/h/ế/t cô mới hả dạ.
-
Gió bỗng trở nên dữ dội, phát ra tiếng "vù vù" quái dị.
Cuốn theo lá rụng và bụi đất, quất mạnh xuống nền, những giọt mưa to như hạt đậu rơi xuống không báo trước.
Tiếng sấm lại vang lên, như nổ ngay bên tai Thư Yểu, khiến cô tê cả da đầu.
"Á!"
Không biết vấp phải thứ gì, đôi chân cô khuỵu xuống, ngã nhào về phía trước, lòng bàn tay quẹt mạnh qua bãi cỏ.
"A!"
M/á/u rịn ra, lập tức bị mưa cuốn trôi. Toàn thân Thư Yểu ướt sũng, lạnh đến mức răng va vào nhau lập cập.
[Ký chủ, cô không sao chứ?]
Giọng hệ thống mang theo chút lo lắng, trong âm điệu cơ giới ấy dường như có thoáng cảm xúc của con người.
"Không sao."
Thư Yểu nghiến răng đứng dậy, lau nước trên mặt, tiếp tục tìm đường chạy trốn.
Khu biệt thự quá rộng, tấc đất tấc vàng, phóng tầm mắt toàn là cây xanh và kiến trúc.
May mà trời tối, đủ để che giấu bóng dáng cô.
Hơn mười chiếc Jeep vũ trang đắt đỏ phóng như điên trong thành phố, chẳng kiêng dè gì.
Liên tưởng đến vụ nổ ở sàn đấu Las trước đó không lâu, cư dân đều hoang mang, không dám ra ngoài.
Đám người này không biết từ đâu tới, coi trời bằng vung, còn có nhiều lính vũ trang mang súng, mặc đồ tác chiến, chốt ở mọi ngã tư, kiểm tra từng gương mặt người đi đường.
Giống như... đang tìm ai đó.
Bọn họ chỉ là dân thường, căn bản không dám trêu chọc đám phần tử khủng bố vô nhân tính này. Khi gặp phải thì ngoan ngoãn tháo mũ và khẩu trang xuống, để mặc cho chúng kiểm tra.
Ngay cả sân bay và ga tàu cao tốc cũng bị bọn họ chiếm đóng, náo loạn khắp nơi.
Có người sợ quá gọi cảnh sát, bên cảnh sát vừa nghe thấy "vũ trang có súng" liền lập tức cúp máy, chẳng muốn dính dáng gì.
Đêm nay, định sẵn là một đêm không yên của Utah.
-
"Đừng động, chở tôi đến đồn cảnh sát."
Tài xế mắc tiểu trong mưa đêm, định xuống xe giải quyết, không ngờ lại bị người ta khống chế, nghe giọng thì là một phụ nữ.
Sau lưng anh ta có vật nhọn dí sát, không cần đoán cũng biết là gì.
"Cô... cô đừng manh động."
Anh ta run rẩy nói, hóa ra là tiếng Trung, dù giọng rất nặng, nghe có phần lạ tai.
Thư Yểu nheo mắt nghi hoặc: "Anh biết nói tiếng Trung?"
Tài xế sợ hãi gật đầu.
Anh ta là người gốc Hoa, hồi nhỏ theo gia đình di cư đến Utah, sống lâu nên tiếng Trung đã lơ lớ.
Họng súng sau lưng lại ấn mạnh hơn, Thư Yểu lạnh giọng đe dọa: "Tốt, vậy chở tôi đến đồn cảnh sát."
"Được... được, nhưng cô để tôi mặc quần đã."
Thư Yểu hất cằm: "Nhanh lên."
Tài xế run lẩy bẩy mặc lại quần, chẳng dám đi tiểu nữa, để giữ mạng đành để cô lên xe.
Anh ta không dám đánh cược xem khẩu súng của người phụ nữ này là thật hay giả.
Cửa xe đóng lại, ngăn cách tiếng mưa bên ngoài, xe chậm rãi lăn bánh.
Thư Yểu ẩn trong ghế sau, họng súng luôn dí sát thắt lưng tài xế, không hề rời.
Qua gương chiếu hậu, tài xế thấy được nửa khuôn mặt cô bị ghế che khuất.
Da trắng, mắt sáng, đẹp đến kinh hồn.
"Cô là người Trung Quốc à?"
Tài xế thăm dò hỏi.
"Bớt nói nhảm, lái xe đi."
Người phụ nữ sốt ruột cắt ngang, họng súng lại ấn mạnh thêm hai cái cảnh cáo.
Toàn thân tài xế cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Nửa tiếng sau, xe cuối cùng lên được đường chính ở trung tâm, anh ta giảm tốc, nghi hoặc nhìn về phía trước.
"Ơ? Sao thế này, nhiều người cầm súng thế?"
Tim anh ta run lên, định đổi hướng thì thấy một lính vũ trang phát hiện ra xe của anh ta, lập tức cầm súng bước nhanh tới.
"Ngồi im, muốn giữ mạng thì ngậm miệng lại."
Thư Yểu cúi thấp người, cô rất gầy, co rúc dưới ghế sau nên nhìn từ trước không thấy gì lạ.
Lính vũ trang gõ cửa kính, cửa sổ hạ xuống, lộ ra gương mặt căng thẳng của tài xế.
Anh ta liếc ra ghế sau, hỏi: "Có thấy một phụ nữ Trung Quốc nào không? Da rất trắng, rất xinh, tóc đen dài, dáng người mảnh."
Tài xế định nói "không", nhưng trong đầu bỗng lóe sáng, chẳng phải người phụ nữ bắt cóc anh ta chính là như thế sao?
Khoảnh khắc do dự đó khiến lính vũ trang lập tức nhận ra có gì đó không ổn.
"Xuống xe!"

Bình Luận

0 Thảo luận