Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 158: Đại tiểu thư cáu kỉnh u uất thời mạt thế x Tên bệnh kiều âm trầm hơi biến t/h/á/i (1)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 05:05:42
[Chúc mừng chúc mừng! Nhiệt liệt chúc mừng! Thật đáng mừng đáng chúc!]
[Sự việc không quá ba lần, ký chủ cuối cùng cũng hoàn mỹ hoàn thành một nhiệm vụ. Bản hệ thống vô cùng cảm kích, quyết định thưởng thêm cho ngài một điểm. Hiện tại số dư điểm là: -29 điểm!]
-29 điểm, mà nó lại nói ra khí thế như 229 điểm.
Hệ thống keo kiệt hiếm hoi rộng rãi một lần, đắc ý dương dương.
Vừa thoát khỏi tiểu thế giới, đầu óc còn choáng váng chưa rõ tình hình. Thấy cảnh đó, Thư Yểu không hiểu sao lại bật thốt lên:
"Lâu lắm rồi chưa thấy hệ thống vui như vậy."
Hệ thống lập tức ngưng cười, lạnh lùng tố cáo cô.
[Ngài cũng biết là lâu lắm rồi à.]
Nó dễ dàng lắm sao?
Tận tâm tận lực, cần cù chịu khó, khổ cực lắm mới làm xong ba nhiệm vụ thì hai cái bị hỏng.
Thành tích lúc nào cũng đội sổ, vậy mà còn nguyện lấy điểm của bản thân bù cho ký chủ nhỏ vô dụng này, cứ để nó vui sướng chút đi.
Không biết có phải ảo giác của Thư Yểu hay không, cô phát hiện vật nhỏ này ngày càng giống người hơn.
"Thì có tiến bộ rồi mà. Cứ từ từ thôi, con người thì đều phải trưởng thành."
Nóng vội cũng chẳng ăn được đậu phụ nóng. Giờ cô coi như một người làm nhiệm vụ đạt chuẩn, ít nhất đã biết lấy điểm rồi.
Hệ thống nghe vậy, cũng thấy rất có lý.
[Vậy thì nhân lúc còn nóng, chúng ta lập tức đến thế giới tiếp theo.]
Sợ chậm một bước thì cảm giác trải nghiệm game hừng hực của Thư Yểu sẽ biến mất.
"Này..."
Thư Yểu còn chưa nói xong, trước mắt liền bị một luồng ánh sáng trắng bao phủ, ý thức mơ hồ đi.
-
"Quỳ xuống!"
Tiếng quát của thiếu nữ vang vọng trong biệt thự, ánh sáng trắng chói mắt phát ra từ đèn tường.
Cô lười nhác tựa vào ghế, dưới mông lót tấm thảm dày màu đỏ tươi, hai chân vắt chéo cao ngạo.
Không xa trước mặt cô, một thiếu niên dáng người mảnh khảnh đang quỳ một chân, mái tóc ướt đẫm nhỏ từng giọt nước tí tách.
Trên bộ đồng phục xanh trắng của thiếu niên còn vương lá trà, đầu cúi thấp, không thấy rõ vẻ mặt lúc này.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ đã đến thế giới thứ tư. Thế giới này lấy bối cảnh mạt thế, thân phận của ngài là đại tiểu thư nhà họ Giang: Giang Thư Yểu.]
[Lúc này đang quỳ trước mặt ngài là nam chính của thế giới: Tống Kỳ Bạch. Anh là đứa trẻ mà ba mẹ nhà họ Giang mua từ cô nhi viện năm năm trước, nhiệm vụ của anh là dỗ dành nguyên chủ vui vẻ, đồng hành cùng nguyên chủ lên đại học.]
[Ở thành phố Lâm không ai không biết, đại tiểu thư nhà họ Giang: Giang Thư Yểu, mắc chứng rối loạn cảm xúc lưỡng cực vô cùng nghiêm trọng, lâu năm nay lấy việc bắt nạt người khác làm vui. Còn Tống Kỳ Bạch chính là món đồ chơi độc quyền của cô.]
[Cô thích để lại những dấu vết khắc cốt ghi tâm trên người anh, nhìn anh đau đớn, thưởng thức tiếng rên nghẹn ngào cố nén đau. Điều đó sẽ khiến cô vô cùng hưng phấn.]
[Bây giờ, ngài cần tiếp đón món đồ chơi nhỏ này cho tốt.]
Nguyên chủ đây là cái sở thích quái gở gì vậy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=158]

Chỉ nghe thôi mà Thư Yểu đã cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra, da đầu căng chặt.
Để phòng lại xảy ra chuyện như thế giới thứ nhất, hệ thống nghiêm giọng cảnh cáo, không cho phép Thư Yểu mềm lòng.
Mà nguyên nhân vụ xung đột hôm nay là Tống Kỳ Bạch nói chuyện với nữ sinh khác ở trường.
Đối với nguyên chủ mà nói, Tống Kỳ Bạch chỉ là một con chó hèn mọn, mọi thứ của hắn đều thuộc về cô ta.
Không được nói chuyện với bất kỳ ai khác, chỉ được nghe cô ta sai khiến.
Nghĩ đến việc ba mẹ nguyên chủ đưa mình ra khỏi cô nhi viện, Tống Kỳ Bạch luôn ôm lòng biết ơn.
Nhưng anh không ngờ, nguyên chủ lại là kẻ điên toàn diện.
Không sao, Tống Kỳ Bạch cũng là một kẻ điên.
Sau khi mạt thế giáng xuống, rõ ràng đã thức tỉnh dị năng mạnh mẽ, nhưng lại giả bộ yếu đuối dễ bắt nạt như một con "trà xanh đực".
Trong bóng tối âm thầm tính toán nguyên chủ ngầm trả thù.
Cho đến khi nữ chính xuất hiện, anh mất kiên nhẫn, trực tiếp móc mắt nguyên chủ, đánh gãy tay chân rồi ném vào bầy xác sống. Anh đứng từ trên cao nhìn cô ta bất lực bị đàn xác sống nuốt chửng từng chút một.
"Quỳ xuống, không nghe thấy à?"
Thư Yểu lạnh giọng lặp lại.
Phịch một tiếng, thiếu niên quỳ cả hai gối xuống.
Dáng người anh rất gầy, nhưng khung xương lại lớn, bờ vai rộng căng chặt lớp đồng phục. Dù trong tư thế quỳ, sống lưng vẫn thẳng tắp.
Như là... không cam lòng?
"Nói đi, sau giờ học tại sao lại nói chuyện với con nhỏ đó?"
Thư Yểu tức tối trừng anh, trên mặt đầy vẻ tức giận vì món đồ chơi yêu thích bị người khác chạm vào.
Tống Kỳ Bạch cuối cùng lên tiếng: "Xin lỗi, tiểu thư. Lần sau sẽ không thế nữa."
Thái độ thiếu niên ngoan ngoãn như một con vật mềm mại vô hại, giọng nói sạch sẽ rất êm tai.
Lại lần sau! Lại lần sau!
Thư Yểu như thùng thuốc nổ bị châm ngòi, hơi thở nặng nề. Cô đảo mắt quanh phòng, chộp lấy tách trà sứ trắng trên bàn trà rồi ném thẳng về phía đầu Tống Kỳ Bạch.
Bộp!
Âm thanh cực đục, chiếc tách sứ trắng đập vỡ da đầu Tống Kỳ Bạch, trà lẫn m/á/u chảy xuống theo vệt dài.
"Anh là chó của tôi! Anh không có tư cách nói chuyện với người khác!"
"Hay là anh thích cô ta rồi? Anh thật đúng là rẻ mạt."
"Nếu cô ta biết có một con chó sủa bậy hèn mọn thầm yêu cô ta, chắc chắn buồn nôn đến phát ói."
Những lời đầy ác ý ấy, từng chữ từng câu đâm vào mặt thiếu niên.
Chỉ giúp một nữ sinh xa lạ giải đáp câu hỏi thôi, mà bị cô bóp méo thành một câu chuyện bệnh hoạn bẩn thỉu khiến người ta ghê tởm.
Tống Kỳ Bạch không có lòng tự trọng. Anh là con chó của Giang Thư Yểu.
"Anh có phải đồ rẻ mạt không? Hả? Nói!"
"Đồ đê tiện!"
Tống Kỳ Bạch chưa bao giờ đáp lại những lời mắng nhiếc của Giang Thư Yểu, chỉ im lặng mặc cô tùy ý phát tiết.
Thư Yểu đột nhiên bật dậy, giẫm lên thảm nhung mềm mại, vung tay tát mạnh vào mặt Tống Kỳ Bạch.
Đầu thiếu niên lệch sang một bên, mái tóc đen ướt sũng dính vào vành tai. Cô dùng hết sức, cú tát khiến anh ù cả tai.
Ngón tay Thư Yểu co lại, lòng bàn tay mềm mại đỏ bừng lên nóng rát.
Như bị rắc một nắm lớn ớt cay lên đó, bỏng rát da thịt yếu ớt.
Tống Kỳ Bạch ngước mí mắt lạnh nhạt lên nhìn cô một cái.
Chỉ một cái nhìn.
Thư Yểu chỉ cảm thấy một luồng lạnh buốt bắn thẳng từ xương cụt lên, tim thì nhảy thình thịch ở ngay cổ họng, trên lưng dâng lên từng mảng mồ hôi lạnh râm ran.
Ánh mắt Tống Kỳ Bạch nhìn cô như nhìn một con gia súc có thể bị làm thịt bất cứ lúc nào.
Giây sau, Tống Kỳ Bạch nghiêng đầu.
Cảm giác âm u dính dấp ấy biến mất không dấu vết, nhanh đến mức khiến người ta tưởng là ảo giác.
Thư Yểu trấn định lại, giơ tay tát thêm cái nữa.
"Ai cho anh trợn mắt nhìn tôi!"
Mưa móc ban đều, hai bên má Tống Kỳ Bạch bị cô tát đến đỏ bừng một mảng.
Biểu cảm anh vẫn nhạt nhòa như chẳng biết đau là gì.
Đúng lúc này, chiếc đồng hồ tường kiểu cũ treo trên tường vang lên tiếng chuông cổ xưa trầm dài.
Kim giờ chuẩn xác chỉ bảy giờ.
Tống Kỳ Bạch mở miệng, không kiêu ngạo không xu nịnh:
"Tiểu thư, tôi nên đi chuẩn bị bữa tối."
Anh có bộ quy tắc của riêng mình. Dù Thư Yểu có điên cuồng thế nào, đến giờ phải làm gì thì làm nấy.
Hoàn toàn không bị ảnh hưởng, khiến Thư Yểu có cảm giác nắm đấm đấm trúng đống bông.
Nếu không phải khoảnh khắc ban nãy, trong thoáng chốc lộ ra sát ý rõ mồn một trong mắt Tống Kỳ Bạch, cô còn thật sự tưởng anh là một kẻ nhẫn nhịn đáng thương.

Bình Luận

0 Thảo luận