Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 179: Đại tiểu thư cáu kỉnh u uất thời mạt thế x Tên bệnh kiều âm trầm hơi biến t/h/á/i (22)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 05:10:19
Anh nhướn mày cười, tùy ý nghiêng đầu một chút.
"Cô Cận, cô lấy đâu ra chứng cứ nói là tôi?"
Cận Ôn Nhu cười nhếch môi, sự lạnh lẽo giữa đôi mày đôi mắt như ngưng lại thành thực chất, quát ngược lại:
"Thế anh có chứng cứ gì mà nói là tôi?"
Tống Kỳ Bạch ngước mí mắt lên, đúng kiểu đáng ăn đòn buông một câu:
"Dù sao cũng không lục được sợi vòng tay trên người tôi."
Cận Ôn Nhu lập tức thấy lòng bàn tay ngứa ngáy, thanh đao dài cảm nhận được cảm xúc của chủ nhân, rục rịch muốn động, phát ra tiếng ngân ong ong khiến người ta ù tai.
Tống Kỳ Bạch nâng đôi mắt sắc bén nhìn thẳng cơn giận của Cận Ôn Nhu. Vậy mà chẳng có nửa điểm sợ hãi.
Rõ là một tư thế: Muốn đánh thì chơi tới cùng.
Thật ra thủ phạm thực sự là Thư Yểu đang trốn giữa hai người, run rẩy co ro.
Vậy có đúng không?
Ai nói cho cô biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tại sao đang yên đang lành lại dính líu sang Tống Kỳ Bạch?
Sợ hai người là nam nữ chính thật sự đánh nhau, cô chỉ có thể chủ động kết thúc đoạn tình tiết hãm hại này.
Thư Yểu đột ngột đứng bật dậy chắn giữa hai người: "Được rồi được rồi, em cũng không muốn truy cứu chuyện này nữa. Dù sao sợi dây chuyền cũng tìm được rồi."
"Có lẽ là lúc nãy em ngã vô ý rơi vào trong áo của chị Ôn Nhu."
Thấy cô đột nhiên không tính toán nữa, trái lại Cận Ôn Nhu càng tin rằng phán đoán của mình đúng.
Chính là Tống Kỳ Bạch đã ăn trộm vòng tay định giá họa cho cô ấy. Thư Yểu phát hiện rồi nghĩ đến việc đối phương là bạn trai mình nên đành biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thì bỏ qua.
Cô ấy lại càng thương cô bé hơn. Cô xinh đẹp, gia thế tốt, tính tình ngoan ngoãn, sao lại thích phải loại người như thế này.
Hết lần này đến lần khác bị hãm hại, dù tính Cận Ôn Nhu có tốt đến đâu, cũng chẳng muốn nhịn nữa, nhất định phải đòi cho ra lẽ.
Vốn dĩ cô ấy không phải loại chịu thiệt, trước đó chọn nhường nhịn là vì nể mặt Thư Yểu, không muốn làm lớn chuyện.
"Yểu Yểu, em không cần che chở cho anh ta. Đàn ông đã dám làm mà không dám nhận thì không xứng với em."
Câu "không xứng với em" như đâm thẳng vào ngực Tống Kỳ Bạch, lập tức cảm thấy phổi mình như muốn nổ tung vì tức.
Càng tức, biểu cảm trên mặt anh càng ngoan ngoãn, còn hơi mang ý cười.
"Tôi làm sao mà không xứng với tiểu thư nhà tôi?"
Cận Ôn Nhu khoanh tay cười khẩy, ánh mắt mang vài phần chán ghét khi đảo qua anh từ trên xuống:
"Mặt mũi thì bình thường, tâm cơ thì nhiều, chỉ biết tính toán người khác. Không có dị năng thì ngay cả bảo vệ cơ bản nhất cũng làm không nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=179]

Lấy tư cách gì nói xứng với em ấy?"
Đây có lẽ là lúc Cận Ôn Nhu nói lời cay nghiệt nhất từ trước đến nay.
Cô ấy chưa từng khinh thường ai, nhưng lại không ưa cái kiểu tên trà xanh gây chuyện hết lần này đến lần khác.
"Vậy thì sao?"
Tống Kỳ Bạch nhún vai, thản nhiên xòe tay, những công kích của Cận Ôn Nhu không gây chút ảnh hưởng nào cho anh.
Không thấy xấu hổ, trái lại còn tự hào.
"Tiểu thư nhà tôi thích cái dáng vẻ vô dụng của tôi đấy, thích lắm thích lắm luôn."
Ngữ điệu vừa khoe khoang vừa gây sự.
Cận Ôn Nhu bị anh làm cho sững sờ.
Da mặt một con người sao có thể dày đến mức này được.
Nhân lúc Thư Yểu còn mơ hồ chưa kịp phản ứng.
Tống Kỳ Bạch vươn cánh tay dài ôm lấy cô, không khách sáo hôn chụt một cái lên má mềm của cô.
"Có phải không, tiểu thư?"
"Có phải em thích cái dáng vẻ yếu ớt dễ vỡ của tôi không?"
Thư Yểu bừng tỉnh, lập tức đẩy anh ra:
"Cút! Ai cho anh gan dám hôn tôi?"
Bị đẩy ra Tống Kỳ Bạch cũng chẳng giận, ngược lại còn l/i/ế/m l/i/ế/m môi, thách thức mà ngẩng đầu nhìn Cận Ôn Nhu.
"Thấy chưa, tiểu thư nhà tôi không trả lời tức là mặc định rồi."
Cận Ôn Nhu tức đến nỗi hơi thở cũng không ổn định, rất hiếm khi gặp được người mặt dày đến vậy.
"Anh..."
Tống Kỳ Bạch thong dong thưởng thức phản ứng của cô ấy, lại còn tiếp tục châm dầu vào lửa:
"Hơn nữa, cô nói tôi không bảo vệ tiểu thư được. Vậy tiểu thư bảo vệ tôi là được chứ gì?"
"Dù sao tiểu thư nhà tôi thích tôi như thế này lắm! Em ấy mới không nỡ để ai động vào tôi dù chỉ một sợi lông."
Thư Yểu nghiến răng, đá anh một cái: "Anh im miệng cho tôi!"
Cô vừa mở miệng, Tống Kỳ Bạch lập tức ngoan ngoãn.
Anh mím môi, ra vẻ tội nghiệp: "Được rồi, tiểu thư hay ngại nên tôi không nói nữa."
Đúng là đưa cái "không biết xấu hổ" phát huy đến mức tận cùng.
Cận Ôn Nhu nghĩ mà bực bội.
Thư Yểu hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh để giọng mình nghe có sức thuyết phục:
"Hai người đừng cãi nữa, tôi không diễn nữa, tôi lật bài đây."
Tống Kỳ Bạch: ?
Cận Ôn Nhu: ?
Cô giơ tay vỗ vỗ không khí, ra vẻ kiểu chuẩn bị diễn thuyết:
"Thật ra sợi dây chuyền là tôi bỏ vào túi của chị Ôn Nhu."
Đỗ Dương chớp mắt không hiểu, phun ba chữ: "Tại sao vậy?"
"Vì tôi ghen tị với chị Ôn Nhu có nhiều người thích như vậy."
Cô cắn chặt môi, khóe răng ép xuống đôi môi mềm tạo thành một đường cong, thần sắc đầy sự bất bình.
"Tại sao, đều là con gái, chị có dị năng, lại có nhiều người đi theo, ai cũng tung hô, ai cũng yêu quý chị."
"Còn tôi thì sao? Chẳng có gì hết, chỉ có một tên phế vật đi theo."
"Ăn của tôi, ở của tôi, uống của tôi, đến lúc quan trọng còn phải để tôi bảo vệ anh ta."
Gương mặt xinh đẹp nhăn lại như một cái bánh bao, trông như bị ép đến đường cùng, phải trút toàn bộ những ý nghĩ u tối bất bình trong lòng.
"Tôi hận! Hận tại sao không công bằng! Tại sao chuyện tốt đều là của chị!"
"Chị tưởng rằng cứu tôi thì tôi sẽ biết ơn chị sao? Tôi chỉ thấy chị đang khoe khoang!"
Khóe môi Tống Kỳ Bạch cứng lại, giật giật hai cái một cách gượng gạo.
Đang diễn mà sao cô còn tranh thủ mắng anh hai câu?
Tiểu thư đúng là quá đáng!
Nói một hồi, miệng Thư Yểu khô khốc, còn cố bóp ra hai giọt lệ.
Cận Ôn Nhu lại chẳng có phản ứng theo dự đoán của cô.
Cô ấy trước nhíu mày rồi giãn ra, lại nhíu lại, sắc mặt như bảng pha màu bị đổ, phức tạp khó lường.
"Yểu Yểu, em hà tất phải làm vậy?"
Thư Yểu chớp mắt khó hiểu, làm vậy là sao?
Cận Ôn Nhu nói đầy tâm sự:
"Chị biết em muốn che chở cho Tống Kỳ Bạch, không muốn bọn chị cải nhau. Nhưng em cũng không cần ôm hết mọi trách nhiệm vào người."
Ánh mắt cô ấy nhìn Thư Yểu mang sự không tán đồng, còn nhiều hơn là đau lòng.
Cái miệng của Tống Kỳ Bạch rốt cuộc lợi hại đến mức nào, có thể dỗ cô thành ra thế này.
Cô ấy không muốn hai người dây dưa sâu hơn, Tống Kỳ Bạch sớm muộn cũng sẽ tính toán lên người Thư Yểu.
Nhưng dù sao cô ấy cũng là người ngoài, can thiệp nhiều thì dễ bị ghét.
Ngàn lời vạn chữ dâng lên cổ họng, cuối cùng chỉ thành một câu:
"Em là một cô gái rất tốt, ít nhất trong mắt chị, em thiện lương và xinh đẹp."
"Chị không tin một cô gái có thể nói ra câu "Ngoài núi còn có núi"lại là người nông cạn như vậy."
"Đừng vì một tên phế vật mà hạ thấp bản thân."
Thư Yểu cuống lên: "Không phải, em thật sự không phải người tốt mà!"

Bình Luận

0 Thảo luận