Vương Thúy Nga tức đến phát run, cũng không nhịn được nữa, lập tức phản bác lại: "Đồng chí Giang, lời này của cô thật quá khó nghe rồi đấy?"
Thư Yểu lạnh lùng cười: "Bà sao không thấy việc mình làm còn khó coi hơn?"
Con trai muốn phạm tội, với thân phận là mẹ không khuyên bảo thì thôi, vậy mà còn đứng ra phụ họa.
Còn không chừng chuyện này chính là bà ta xúi giục.
Trưởng thôn thấy vậy, biết rằng chuyện này không còn bàn bạc được nữa, thấy Vương Thúy Nga còn định cãi lại, lập tức túm lấy tay bà ta kéo người ra ngoài.
Qua cánh cửa phòng bệnh vẫn có thể nghe thấy giọng ông ta cố ý hạ thấp, quát mắng Vương Thúy Nga:
"Bà rốt cuộc muốn làm cái gì hả? Rõ ràng là đến để cầu người ta tha thứ, sao lại còn nói ra mấy lời khó nghe như vậy?"
"Trưởng thôn, ông không thấy thái độ con nhỏ kia sao? Rõ ràng là bắt nạt người ta!"
"Bị bắt nạt thì cũng phải nhịn, là con trai bà làm sai, không phải nó!"
Tiếng tranh cãi của hai người càng lúc càng xa, cho đến khi biến mất hẳn.
Phòng bệnh lại khôi phục yên tĩnh.
Phí Trực nâng mí mắt, lạnh lùng liếc nhìn Triệu Khải Minh một cái.
Triệu Khải Minh lập tức cứng người, cười gượng nói: "Vậy đồng chí Giang, tôi cũng xin phép đi trước, cô nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Trong đầu anh ta lại nhớ tới lời Diệp Tú nói, liền bổ sung: "Diệp Tú và mấy người khác nghe chuyện này đều rất lo cho cô, định tìm thời gian đến thăm cô đó."
"Không cần."
Thư Yểu thốt ra hai chữ.
Đến thăm cô?
Đúng hơn là đến xem trò cười của cô thì có.
Triệu Khải Minh ngượng ngùng ngậm miệng, mở cửa đi ra ngoài.
[Đinh! Hảo cảm của Phí Trực tăng 10%! Hiện tại hảo cảm: 95%!]
[Xin ký chủ tiếp tục cố gắng, mau chóng hoàn thành nhiệm vụ!]
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống đột ngột vang lên, Thư Yểu khựng lại.
Nhanh vậy sao...
Không hiểu sao, tim cô đột nhiên siết chặt.
Nghiêng đầu nhìn sang, thấy Phí Trực đang dùng đôi mắt sáng long lanh, chăm chú nhìn cô không chớp.
"Sao thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=79]
Người không thoải mái à?"
"Không có gì."
-
Chưa đợi Diệp Tú và mấy người kia đến thăm, Thư Yểu đã nộp đơn xuất viện trước một ngày.
Phí Trực khuyên thế nào cũng không lay chuyển được cô.
Anh tưởng rằng Thư Yểu chỉ không quen mùi thuốc khử trùng trong phòng bệnh, nhưng lại không biết, điều đang chờ anh chính là một ảo cảnh hạnh phúc được dệt nên.
Chỉ còn thiếu 5% hảo cảm cuối cùng, trực giác nói cho Thư Yểu biết, chỉ cần ngủ với anh một lần là đủ.
Phí Trực vừa đẹp trai vừa có thân hình chuẩn, cô chẳng lỗ gì cả.
Trong lúc tự an ủi mình, Thư Yểu vẫn không nhịn được mà oán thầm nhiệm vụ này thật có bệnh.
Hoàn toàn không xem "nữ phụ ác độc" như con người.
Dùng thân thể của cô, thế mà lại không cho một cái kết tốt, rời khỏi nam chính thì sẽ nghèo khổ, bệnh tật giày vò.
Thật chẳng có thiên lý.
Hệ thống giải thích: [Ký chủ, sự tồn tại của nữ phụ ác độc chính là để thúc đẩy tình cảm của nam và nữ chính.]
[Phí Trực chưa từng trải qua chuyện nam nữ, đối với tình yêu và chuyện xác thịt đều mù tịt, cô cần dẫn dắt anh ấy hiểu thế nào là tình d/ụ/c.]
[Để sau này đời sống chăn gối của nam nữ chính được hòa hợp hơn.]
Nghe xem, đây mà là lời người nói sao?
Thư Yểu không nhịn được trợn trắng mắt, lẩm bẩm nhỏ:
"Để tôi dạy anh ấy? Chính tôi còn chưa từng trải qua nữa mà."
Hệ thống: [Cô có thể đọc sách liên quan để tìm hiểu trước.]
Thư Yểu vươn tay, đương nhiên nói: "Vậy đưa tôi vài quyển."
[Cảnh báo! Cảnh báo! Loại sách ký chủ yêu cầu thuộc phạm vi mười tám cộng, gây hại cho sức khỏe thể chất và tinh thần.]
[Yêu cầu bị từ chối!]
Thần kinh thật.
-
"Không được, em không thể về nhà với anh."
Lần đầu tiên, Phí Trực kiên quyết từ chối yêu cầu của Thư Yểu.
Cô muốn anh làm việc, lên công trường, hay bất cứ việc gì khác, anh đều không thấy mệt trái lại còn vui vẻ.
Là đàn ông, để phụ nữ chịu khổ là biểu hiện vô dụng nhất.
Nhưng chỉ riêng chuyện này thì không được.
"Nếu em ở cùng anh, người trong thôn sẽ nhìn em thế nào."
Thư Yểu túm lấy tay áo Phí Trực, sống c/h/ế/t không chịu buông.
"Em muốn ngủ với anh, em không muốn về ký túc xá."
Cô biểu hiện quá mức chống cự, Phí Trực vốn đã hạ quyết tâm không nhượng bộ, nhưng tim lại mềm xuống.
Anh dịu giọng hỏi: "Tại sao?"
Thư Yểu cụp mắt, khổ sở nói: "Danh tiếng của em đã bị hủy rồi, gần như cả thôn đều biết em suýt bị Vương Thành cưỡng bức, ai cũng đang đợi xem em mất mặt."
"Đặc biệt là Dương Dung Dung, vốn dĩ cô ta đã chướng mắt em, giờ chắc chắn sẽ cười nhạo em c/h/ế/t mất."
Ánh mắt Phí Trực hơi tối xuống, đưa tay xoa nhẹ khóe mắt đỏ hồng của Thư Yểu, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót.
Là anh không nghĩ chu đáo, chỉ lo danh tiếng của cô, lại bỏ qua cảm xúc của chính cô.
"Em chắc chắn muốn về nhà với anh?"
Phí Trực khàn giọng hỏi.
Thực ra ngoài chuyện danh tiếng của Giang Thư Yểu, anh còn lo một điều khác.
Vương Thúy Nga đang chăm sóc Vương Thành ở bệnh viện, lại có cảnh sát canh giữ, tạm thời sẽ không về nhà.
Nói cách khác, đến lúc đó trong nhà chỉ có anh và Giang Thư Yểu hai người.
Những ngày gần đây, cứ đến tối là anh khó ngủ, chỉ cần nhắm mắt lại, trước mắt liền hiện ra khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của Giang Thư Yểu.
Hễ nghĩ tới thôi, anh liền không thể tự kiềm chế.
Một lần hai lần còn đỡ, có lần anh thậm chí chịu đựng đến tận sáng.
Anh khao khát rất mạnh, tuy không đến mức giống Vương Thành, nhưng cũng chẳng thể coi là chính nhân quân tử.
Anh sợ mình không nhịn được, sẽ làm ra chuyện không thể vãn hồi.
Tim Phí Trực đập như trống dồn.
Thư Yểu không chút do dự gật đầu: "Chắc chắn, em muốn ngủ với anh!"
Lời lẽ thẳng thắn và chẳng chút che giấu khiến Phí Trực kinh ngạc đến mức vội đưa tay bịt miệng cô.
Ngay sau đó, một cảm giác ẩm ướt tê dại lướt qua lòng bàn tay anh.
Phí Trực "hít" mạnh một tiếng như bị bỏng, lập tức rụt tay về da đầu tê rần.
Anh nhìn về phía "thủ phạm".
Gương mặt kiều diễm của Thư Yểu nhiễm một lớp đỏ nhàn nhạt, đầu lưỡi hồng ướt lóe lên rồi biến mất giữa môi răng.
Toàn thân Phí Trực tê dại, một cảm giác kỳ lạ từ xương cụt nhanh chóng tràn lên, đầu óc ong ong.
Cuối cùng, anh không cứng rắn từ chối được Thư Yểu đành phải đồng ý.
Trên đường tới ký túc xá nữ thanh niên trí thức thu dọn đồ đạc, tỷ lệ quay đầu nhìn Phí Trực gần như 100%.
Ngoại hình nổi bật, dáng người cao lớn, ngũ quan sắc nét mang theo vài phần ngang tàn.
Thế nhưng nhìn lại thấy tính tình anh có vẻ thật thà, ngoan ngoãn đi phía sau Thư Yểu trông cực kỳ ngoan ngoãn.
Quan trọng nhất là nữ thanh niên trí thức xuống thôn sống chung với thanh niên trai tráng trong làng, đây vẫn là lần đầu tiên.
Ai cũng muốn nhìn xem, rốt cuộc cậu trai khỏe mạnh này trông thế nào.
"Em thu dọn xong rồi, đi thôi."
Phí Trực nhận lấy chiếc vali vải bố của Thư Yểu.
Cái vali này là cha nguyên chủ mang từ nước ngoài về, không nặng lắm, bên trong toàn là quần áo và giày dép.
Hai người sóng vai mà đi.
Nghe thấy tiếng xì xào bàn tán phía sau, Phí Trực hơi do dự, rồi đưa tay nắm lấy bàn tay trái của Thư Yểu.
[Đinh! Hảo cảm của Phí Trực tăng 2%! Hiện tại hảo cảm: 97%!]
Thư Yểu mím môi, nhẹ nhàng đáp lại cái nắm tay đó.
Lòng bàn tay Phí Trực đầy vết chai dày cứng, mang theo dấu vết của nhiều năm lao động nặng nhọc.
Có thể bao trọn bàn tay cô, không để lại một khe hở nào.
Cô không nhịn được cúi đầu, nhìn vào nơi hai bàn tay đang đan xen.
Nếu kế hoạch thuận lợi, hôm nay sẽ là đêm cuối cùng.
Đến sáng mai, nhiệm vụ của cô cũng sẽ hoàn thành.
Thời gian rất gấp, nhưng Thư Yểu không muốn kéo dài thêm nữa.
Phí Trực quá ngây thơ, tính cách quá tốt, lừa anh xong trong lòng cô vẫn cảm thấy áy náy.
Còn có một loại tình cảm mà ngay cả chính cô cũng không thể kiểm soát.
Cuối cùng, Thư Yểu đành đổ lỗi cho việc mình nhập vai quá sâu.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận