Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 75: Thế giới 2: Thanh niên trí thức mảnh mai yếu ớt x Gã thô kệch bị khơi tình rồi bỏ rơi (27)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 04:50:03
Gã cảm thấy bản thân có lẽ bị đánh đến mức xuất hiện ảo giác, bèn nhắm mắt lại rồi mở ra, lại nhắm lại.
Cho đến khi thấy Thư Yểu vẫn giữ nguyên tư thế ngã xuống ban nãy, chỉ là nước mắt càng lúc càng tuôn dữ dội hơn, khóc đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nhòe nhoẹt.
"Mở cửa!"
Tiếng gào giận dữ của Phí Trực vang lên từ bên ngoài, Vương Thành trợn to mắt cuối cùng cũng hiểu ra.
Mẹ kiếp, con đàn bà này đang tính kế gã!
Khoảnh khắc tiếp theo, cửa phòng bị đá vang trời.
Bùn đất trên tấm cửa lỏng ra, then cửa phát ra tiếng răng rắc căng chặt sắp vỡ tung.
"Cút ngay! Anh dám động vào tôi, Phí Trực sẽ không tha cho anh! Cút đi!"
"Đừng chạm vào tôi! Đừng chạm vào tôi!"
Bắp chân trắng nhỏ cọ lê trên mặt đất để lại vệt bùn, động tác quá mạnh khiến sỏi vụn trên nền cắt rách lớp da, rỉ ra vệt m/á/u đỏ tươi.
Một màn diễn kịch không đạo cụ này khiến Vương Thành kinh ngạc đến mức mắt sắp rớt ra ngoài.
Gã kinh hãi đến mức không thốt nổi một câu, chỉ thấy Thư Yểu dùng tay quệt bùn đất trên mặt đất, rồi thoa hết lên mặt mình.
Bùn đất bị nước mắt làm nhòe thành từng vệt, mắt sưng đỏ, tóc rối bù trông cực kỳ nhếch nhác.
Bộp! Bộp! Bộp!
Khí tức bạo ngược toàn thân Phí Trực càng lúc càng nặng, Vương Thúy Nga sợ tái mặt, lao đến muốn kéo cánh tay anh lại.
Cơ bắp cánh tay cuồn cuộn căng phồng, cầm vào có thể cảm nhận rõ m/á/u đang điên cuồng dồn chảy dưới lớp da như sắp xuyên qua da mà bắn ra ngoài.
Trong đầu Phí Trực m/á/u nóng dồn thẳng lên, chẳng còn để ý gì khác, trong tai chỉ vang vọng tiếng khóc xé lòng của Thư Yểu.
Cô đang ở bên trong, cô rất sợ.
Ý nghĩ ấy vừa dâng lên, tim Phí Trực như ngừng đập, bàn tay to siết chặt động mạch đang nhảy, bóp đến mức m/á/u chảy đầm đìa.
Vương Thúy Nga lập tức cảm thấy một luồng sức mạnh từ trước mặt ập tới, Phí Trực không chút nương tay.
Vương Thúy Nga bị hất văng cả người, sau đầu "bộp" một tiếng nặng nề rơi xuống đất.
"Rầm!"
Tiếng va đập dữ dội khiến màng nhĩ đau nhức như sắp rách.
"A..."
Vương Thúy Nga trợn trắng mắt, ngất lịm tại chỗ như một vũng bùn nhão.
"Mẹ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=75]

Mẹ!"
Nghe thấy âm thanh, Vương Thành biết Phí Trực đã ra tay với Vương Thúy Nga.
Ý nghĩ đầu tiên của gã không phải cứu người, mà là xong đời rồi, gã sẽ bị Phí Trực đánh c/h/ế/t mất.
"Mày còn giả bộ! Mày còn diễn!"
Vương Thành hoảng loạn đến cực điểm, miệng văng tục mắng ầm lên, chỉ thẳng vào khuôn mặt ngây thơ sợ hãi của Thư Yểu, nước b/ọ/t bắn tung tóe.
"Mày còn giả vờ! Ông đây căn bản chưa hề đụng vào mày!"
"Con đĩ! Mày là con đĩ lẳng lơ không biết xấu hổ!"
Bụng bị đá mấy chục cái, thịt gần như bị đá nát, đau đến mức không chịu nổi.
Gã cố gắng dồn hết sức bò dậy, ánh mắt hung ác đảo quanh bốn phía, cuối cùng dừng lại trên chiếc ghế gỗ.
Dù sao Phí Trực vào thì gã cũng c/h/ế/t, thà kéo con đĩ này c/h/ế/t chung!
Vương Thành loạng choạng bước tới, nâng ghế cao khỏi đầu nhắm thẳng vào đầu Thư Yểu.
"Đi c/h/ế/t đi!"
Hai mắt bị nén đến mức hằn thành hai đường dữ tợn giống như con thú bị dồn đến đường cùng đang liều mạng phản kháng.
Thư Yểu dõi theo động tác của gã, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
Cô còn chưa kịp né tránh, một luồng gió lạnh tanh mùi m/á/u ập vào.
"A!"
Vương Thành cả người lẫn ghế bị đá văng ra, ghế rơi xuống đất "rầm" một tiếng vỡ vụn thành mảnh.
Phí Trực xông vào, nắm đấm bên phải buông thõng bên người đầy m/á/u, m/á/u vẫn không ngừng chảy xuống.
Anh vậy mà dùng một cú đấm, sống sờ sờ đập vỡ then cửa sắt.
Xương khớp tay gần như nát vụn, giữa lớp da thịt đầy m/á/u còn kẹt cả mảnh sắt, nhưng Phí Trực dường như không cảm thấy đau, ngay cả chân mày cũng chưa hề nhíu.
Chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm kia, giờ đỏ rực lý trí hoàn toàn tan biến.
Ánh mắt Phí Trực trước tiên khóa chặt lên người Thư Yểu, khoảnh khắc nhìn thấy cô, thân hình cao lớn khẽ lảo đảo suýt đứng không vững.
"Yểu Yểu..."
Anh khàn giọng cất tiếng, trong giọng nói chứa cả m/á/u, nghe rõ cả sự sợ hãi.
Thư Yểu mấp máy môi định trả lời anh, thì thấy người đàn ông đã sải bước tới, ôm chặt cô vào lòng.
Thư Yểu bị buộc phải ngẩng đầu, cằm tì lên vai Phí Trực, ngửi thấy mùi m/á/u tanh nồng nặc trên người anh.
Tí tách!
Giọt chất lỏng nóng bỏng rơi xuống cổ, Thư Yểu bị bỏng đến sững người, cả người bị Phí Trực siết chặt trong lòng.
Vai anh rộng hơn người thường, còn Thư Yểu thì quá gầy, từ phía sau nhìn tới gần như chẳng thể thấy trong ngực anh đang ôm một người.
Cổ cô ẩm ướt, Thư Yểu định đưa tay chạm thử, nhưng Phí Trực siết chặt vòng tay, ngăn động tác đó lại.
Lưng anh khẽ run, phát ra tiếng nghẹn rõ rệt.
Đây là... nước mắt của Phí Trực sao?
Anh khóc rồi...
Trong lòng Thư Yểu dâng lên một cảm xúc chua xót, vị đắng lan tỏa như là áy náy, nhưng cũng không hẳn.
Cô bỗng có chút hối hận vì đã sắp đặt màn kịch này hôm nay.
Phí Trực hẳn sẽ tự trách biết bao.
Cho đến khi bị ôm chặt đến mức khó thở, Thư Yểu mới đưa tay vỗ nhẹ sau đầu Phí Trực.
Lòng bàn tay chạm vào mái tóc mềm, khiến đầu ngón tay tê rần ngứa ngáy.
"Có hơi khó chịu."
Lời vừa thốt ra, rõ ràng cảm nhận được bàn tay to ở eo cô đã nới lỏng lực.
Ngay sau đó, Phí Trực buông cô ra, gương mặt âm trầm đáng sợ.
Nếu không phải lòng trắng mắt đầy tơ m/á/u đỏ, chẳng ai biết anh vừa khóc.
"Nhắm mắt lại, không được nhìn."
Phí Trực khàn giọng nói, bàn tay to phủ lên mắt Thư Yểu, cả m/á/u trên tay cũng lem lên, khiến gương mặt vốn đã lấm lem của cô càng nhếch nhác hơn.
Năm ngón tay to khỏe, có thể nhấc vật nặng trăm cân, lúc này đặt lên mắt cô lại run rẩy khó nhọc.
Tim anh như bị dao cứa xé nát từng mảnh.
Phí Trực cảm giác bản thân như sắp đau c/h/ế/t đi được.
Thư Yểu biết anh đang bất ổn, ngoan ngoãn gật đầu nhắm chặt mắt.
Nhìn thấy cô bị dọa đến mức tinh thần hoảng loạn, ánh mắt ngây dại, Phí Trực không kìm được lại nghẹn thêm lần nữa, vị đắng lan lên đầu lưỡi.
Anh thấy hộp cơm trên bàn, biết Giang Thư Yểu tới để mừng sinh nhật mình.
Thế mà lại bị mẹ con Vương Thúy Nga nhắm tới, trải qua một cơn ác mộng khủng khiếp.
Cô có phải rất sợ không, rất tuyệt vọng không, liệu có hận anh không?
Phí Trực thậm chí không dám nghĩ tiếp.
Là lỗi của anh, tất cả đều là lỗi của anh.
Anh là kẻ xui xẻo, tất cả những ai lại gần anh đều chẳng có kết cục tốt.
Phí Trực nhắm mắt, cưỡng ép đè nén hơi nước nơi khóe mắt, cả người chìm trong nỗi sợ và đau lòng.
Anh che mắt Thư Yểu, cúi người xuống khẽ hôn lên trán cô.
Xin lỗi...
Phí Trực nói thầm trong lòng.
Đôi môi tái nhợt khẽ run chẳng còn chút nhiệt, nụ hôn không hề mang chút d/ụ/c vọng chỉ chứa sự trấn an, nhưng đã rút cạn hết dũng khí của anh.
Anh chỉ dám ích kỷ lần này.
Lần cuối cùng.
Phí Trực đứng dậy, thấy Thư Yểu ngoan ngoãn nhắm mắt yên lặng, mới quay đầu nhìn về phía Vương Thành cách đó không xa.
Gã muốn bỏ chạy, nhưng cảm giác xương chân đã gãy hoàn toàn bất lực.
"Đừng... mày đừng qua đây..."
"Tao là em mày, mày dám g/i/ế/t tao, mẹ tao sẽ không tha cho mày đâu!"
"Tao chẳng làm gì cả, Giang Thư Yểu nó giả vờ hết, nó chỉ muốn ly gián tình cảm anh em chúng ta thôi!"
Mặc cho gã giải thích thế nào, Phí Trực chẳng nghe thấy gì nữa.
Nắm đấm to bằng nắm cát, mạnh mẽ nện xuống.

Bình Luận

0 Thảo luận