Hai người xuống đến tầng mười hai thì đột nhiên nghe thấy những tiếng bước chân rất khẽ.
Giẫm lên vệt m/á/u đã khô trên mặt đất, vang lên những tiếng động cực nhỏ.
Tống Kỳ Bạch cảnh giác dừng lại, quay đầu liếc nhìn Thư Yểu một cái, lắc đầu ra hiệu với cô rằng phía dưới có thứ gì đó.
Không biết là người hay tang thi.
Thư Yểu đưa ngón trỏ ra chọc chọc vào thắt lưng Tống Kỳ Bạch, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
"Anh đi xem thử là cái gì..."
Tống Kỳ Bạch lắc đầu với tốc độ càng lúc càng nhanh, bất ngờ nắm chặt cổ tay Thư Yểu, các đốt ngón tay thô ráp khô nóng siết chặt lên da cô.
"Tiểu thư, tôi không được đâu, tôi sợ lắm."
"Hay là cô đi xem đi..."
Đàn ông to đầu rồi mà nói mấy lời này cũng chẳng biết xấu hổ.
Thư Yểu nghiêm túc gỡ tay anh ra: "Đàn ông không được nói mình không được."
"Đi đi, cơ hội chứng minh anh là đàn ông đến rồi đấy."
Tống Kỳ Bạch hết cách, bất đắc dĩ cắn nhẹ vào phần thịt mềm trong miệng, giọng nói trầm thấp không kiềm chế nổi mà run lên.
"Được... vậy tôi đi. Tiểu thư cô ở đây cẩn thận."
Thư Yểu qua loa đáp lại, thúc giục: "Đi nhanh lên."
Tống Kỳ Bạch áp sát lưng vào tường, cẩn trọng bước xuống dưới.
Ánh đèn xanh khẩn cấp rọi lên mặt anh, khiến gương mặt trông đặc biệt rợn người.
Anh chậm rãi đi xuống, xuống đến tầng mười một mở cửa lối thoát hiểm và bước vào.
Thư Yểu vịn lan can, quan sát tình hình phía dưới.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy một âm thanh kỳ lạ nào đó.
Rè rè rè--
Nghe như tiếng dòng điện bị chập mạch.
Nhưng toàn bộ tòa nhà đã mất điện, tiếng động này từ đâu mà có.
Cô cố gắng đè nén sự hoảng loạn, định quay người đi lên, cảm giác kinh hoàng như khối chì lạnh áp chặt lên ngực. Vì quá căng thẳng, trước mắt cô thậm chí còn tối sầm lại choáng váng.
Không khí phía sau lưng tràn ra hơi lạnh băng giá.
Hộc hộc!
Hộc hộc!
Tiếng thở dốc thô nặng vang ngay sát sau vành tai cô, khiến da đầu Thư Yểu tê rần, lồng ngực thắt chặt, tim đập như muốn nổ tung.
"Tống... Tống Kỳ Bạch..."
Cô không nhịn được lên tiếng cầu cứu, muốn gọi người tấm bia đỡ đạn đang đứng xa quay lại.
Hai chân cô như bị đóng đinh xuống đất, không thể nhúc nhích.
Bốp!
Biển chỉ dẫn khẩn cấp bất ngờ tóe lửa, nổ tung vang lách tách, dòng điện phóng ra khiến hành lang sáng bừng trong một khoảnh khắc.
Thư Yểu không dám hét lớn, lập tức quay đầu bỏ chạy xuống phía dưới.
Không khí lạnh buốt xộc vào phổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=166]
Cô chạy đến tầng mười một nhưng lại không thấy bóng dáng Tống Kỳ Bạch đâu.
Thư Yểu càng thêm hoảng, cả người rơi vào tình thế cô lập tuyệt đối.
Trong tận thế, điều đáng sợ nhất là bị tách đàn.
Trong bóng tối ẩn chứa vô số nguy hiểm không biết lúc nào sẽ nhấn chìm cô.
Mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương, Thư Yểu khó khăn nuốt nước bọt, đảo mắt tìm xem có món gì dùng làm vũ khí được không.
Cô nhặt một cây chổi lên, siết chặt trong tay, hít sâu một hơi.
Cộp cộp!
Tiếng bước chân dừng lại ngay phía sau.
Thư Yểu sợ đến mức nhắm chặt mắt, quay đầu giơ cao cây chổi rồi nện xuống.
"Tao liều với mày!"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cây chổi bị một bàn tay to lớn xương khớp rõ ràng giữ chặt. Giọng thiếu niên dịu dàng bất lực vang lên bên tai.
"Tiểu thư, là tôi."
Là giọng của Tống Kỳ Bạch.
Thư Yểu không những không buông tay, ngược lại còn nhấc chân hung hăng đá một cú.
Đá trúng ngay bắp chân thiếu niên, đau đến mức anh loạng choạng hai bước, theo phản xạ buông cây chổi ra.
"Anh chạy đi đâu đấy? Không phải tôi bảo anh xuống kiểm tra sao, ai cho anh tự ý chạy lung tung?"
"Muốn c/h/ế/t à?"
Tiếng trách móc gay gắt ập tới.
Tống Kỳ Bạch đau đến mức hơi thở nặng hơn đôi chút nhưng không nổi giận. Anh dịu dàng giật cây chổi khỏi tay cô, ném sang bên cạnh, nhẹ giọng giải thích: "Tiểu thư, tôi lên trên tìm cô."
Lông mày Thư Yểu nhíu chặt, gương mặt đỏ bừng vì tức, từ vành tai đến cổ đều nhuộm một lớp đỏ nóng bỏng, sống mũi nhỏ vì hơi thở gấp mà phập phồng nhẹ.
"Thứ không có mắt, làm tôi hết hồn."
Cô phủi phủi mấy hạt bụi không tồn tại trên váy, dứt khoát xoay người.
"Đi, xuống dưới."
Bước chân gấp gáp, dù cố tỏ ra bình tĩnh đến đâu, đôi vai run nhè nhẹ và hơi thở rối loạn vẫn phơi bày nỗi sợ trong lòng cô.
Tống Kỳ Bạch xoa bắp chân đau nhức, kéo ống quần lên nhìn chỗ bị giày cao gót đá đã bầm xanh.
Hít, đau thật.
Có vẻ cô đúng là bị dọa sợ rồi.
An toàn xuống tới tầng một, hai người từ cửa sau lẻn vào siêu thị.
Vừa bước vào, mùi hôi thối nồng nặc xộc đến. M/á/u tươi lên men mấy ngày đã sinh dòi mốc meo.
Giá hàng đổ nghiêng đổ ngả khắp nơi, tầm mắt nhìn đâu cũng là những mảng m/á/u đen đông lại.
Mặt đất rải rác vô số mẩu thịt vụn như bị thứ gì đó gặm qua.
Thư Yểu bịt mũi, đạp Tống Kỳ Bạch một cái, bảo anh vào trước.
Tống Kỳ Bạch thở dài, đặt vali xuống cửa sau rồi bước vào trong.
Cửa quầy thu ngân mở toang, thi thể thu ngân nằm gục trên bàn, ruồi nhặng điên cuồng gặm nhấm da thịt của cô ta.
Tiền trong ngăn kéo bị lấy sạch, đến cả đồng xu cũng không chừa.
Tống Kỳ Bạch lật thi thể kiểm tra, thấy m/á/u bắn thành tia, nơi cổ còn cắm một con dao gọt trái cây.
Là người làm.
Anh chẳng thấy bất ngờ.
Sau khi virus tang thi bùng phát, thu ngân không thể nào còn đứng ở siêu thị, nên rất có thể cô ta bị cắt cổ ngay khi thảm họa mới bắt đầu.
Khi đối diện tai họa thật sự, lòng người là thứ khó đoán nhất.
Bản tính con người vốn ích kỷ, để tối đa hóa việc tự bảo toàn bản thân, những súc sinh ra tay tàn hại đồng loại thì nhiều vô kể.
Anh rất tò mò.
Sau khi virus tang thi bùng phát toàn diện, cô tiểu thư tính khí thất thường, ích kỷ kỳ quái này liệu có lạnh lùng bỏ rơi anh hay không.
Tống Kỳ Bạch khẽ cười mỉa một tiếng, rồi bắt đầu tìm chìa khóa kho hàng.
Virus lan quá nhanh, chẳng ai kịp chuẩn bị, cư dân khu chung cư c/h/ế/t gần hết.
Những kẻ càn quét siêu thị gần như chắc chắn là người ngoài, không biết có kho hàng, cũng chẳng có thời gian tìm.
Quả nhiên, Tống Kỳ Bạch tìm được chìa khóa kho trên thắt lưng thu ngân.
Mở kho hàng ra, vô số thực phẩm hiện ngay trước mắt.
Thư Yểu sợ anh độc chiếm nên lon ton bám theo, đôi mắt lập tức sáng rực.
Trời biết cô đã bao lâu không được ăn bữa tử tế. Bây giờ thấy thịt bò hộp thôi cũng suýt chảy nước miếng.
Không biết trộm đâu ra một chiếc balo leo núi, mở khóa kéo và nhét đồ liên tục.
Tống Kỳ Bạch đứng trông ở cửa, thấy cô nhét đầy đến mức balo sắp bung khóa, khóe môi giật nhẹ.
Cô tiểu thư quen sống sung sướng thì không đời nào chịu đeo balo. Cuối cùng vẫn là anh gánh thôi.
Anh mơ hồ cảm thấy mình đúng là tự vác đá đập chân.
Tống Kỳ Bạch hơi hối hận vì đã giấu chuyện mình có không gian.
Giờ có nói thật cũng vô dụng. Tiểu thư ghét nhất là che giấu và lừa dối, chắc chắn sẽ lột da anh.
Thấy khóa kéo sắp nổ tung, Tống Kỳ Bạch mở miệng nhắc: "Đủ rồi, tiểu thư, lát nữa sẽ có người đến."
Nhét thêm hai cây kẹo mút vào túi hai bên, Thư Yểu mới chịu dừng lại, vung vẩy đôi tay mỏi nhừ.
"Đi thôi."
Tống Kỳ Bạch im lặng đeo cái balo căng phồng lên lưng, kéo vali đi sau lưng cô.
Ngay khi hai người rời khỏi, toàn bộ đồ trong kho biến mất với tốc độ mắt thường nhìn thấy được. Tất cả đều vào không gian của Tống Kỳ Bạch.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận