Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 64: Thế giới 2: Thanh niên trí thức mảnh mai yếu ớt x Gã thô kệch bị khơi tình rồi bỏ rơi (16)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 04:49:25
Trước mắt đột nhiên hiện lên một gương mặt mỹ nhân xinh đẹp vô tội, mang theo mùi hương thanh ngọt len lỏi vào chóp mũi.
"Đồng chí Giang..."
Phí Trực khom người, nhìn chằm chằm vào khoảng không, chậm rãi thốt ra câu này.
Gương mặt mỹ nhân trước mắt ngày càng rõ ràng, cho đến khi dường như có thể chạm tới.
Giọng Phí Trực trở nên khàn đục hỗn loạn, tầm mắt mờ mịt xám xịt giống như bị một tấm lưới mang tên Thư Yểu phủ kín.
Anh quên không được, cũng không thể nào rời nổi.
Thân thể vừa mới bình tĩnh lại, một lần nữa lại dâng lên nhiệt ý, có một ngọn lửa bao trùm lấy anh thiêu đốt dữ dội.
Vương Thúy Nga và Vương Thành uống xong canh thịt, anh vẫn chưa ra khỏi phòng.
Đợi bọn họ ngủ trưa hơn một tiếng đồng hồ tỉnh dậy, cũng vẫn chưa thấy người ra khỏi phòng.
Vương Thúy Nga vừa rửa bát canh còn sót lại, vừa nghi hoặc nói: "Hay là con đi xem thử, cái thằng nhóc đó trong phòng làm gì mà tắm lâu thế?"
"Không, không, không."
Vương Thành lắc đầu như cái sàng: "Con không đi."
Chuyện đả kích tự tôn như vậy, làm một lần là đủ rồi.
Gã suýt nữa nghi ngờ bản thân mình không phải đàn ông.
Khoảng cách giữa người với người, sao có thể lớn đến như vậy chứ.
Trong lòng Vương Thúy Nga cực kỳ phiền muộn, sợ Phí Trực lười biếng làm ít công điểm, không nhịn được liếc gã một cái.
"Kêu con đi làm có một việc như mời thần tiên mời thần Phật, thôi mẹ tự đi."
Nói xong, bà ta ném giẻ lau xuống, định đi về phía phòng Phí Trực.
Vương Thành vội nói: "Mẹ cũng không được đi!"
"Ê, thằng nhóc này, rốt cuộc ý con là sao?"
Vương Thúy Nga còn tưởng gã phát bệnh, cứ nhất quyết chống đối với mình.
Vương Thành bực bội lẩm bẩm: "Dù sao cũng không được, nhỡ đâu nó vẫn đang tắm bên trong, mẹ đi trộm nhìn thì thành ra cái gì?"
Mẹ gã góa chồng nhiều năm như vậy, lỡ như...
Những lời còn lại Vương Thành không dám nói ra.
-
Trong phòng.
Phí Trực ngửa đầu, hơi nheo mắt nhìn tơ nhện trên trần nhà.
Yết hầu gồ lên phủ đầy mồ hôi, không khống chế được mà nuốt mạnh.
Những ý nghĩ bẩn thỉu trong đầu khiến anh cảm thấy sợ hãi và hoảng loạn.
Đồng chí Giang tốt đẹp như thế, sao anh có thể, sao anh dám!
Vô vàng tự ti trào lên, khiến Phí Trực nghẹt thở không nói nổi một câu.
Anh chỉ có thể dồn lực đấm mạnh vào tường, cho đến khi khớp xương đỏ lên, da thịt rỉ m/á/u.
Tí tách, tí tách.
Những giọt m/á/u đỏ tươi men theo khớp tay chảy xuống, thấm vào khe đất hẹp trên sàn, nhuộm lên màu dơ bẩn.
Cơn đau ngắn ngủi khiến Phí Trực tỉnh táo lại, anh thở dốc cố gắng nhắm chặt mắt, xua đi gương mặt vừa hiện ra trong đầu.
-
Thư Yểu phát hiện gần đây Phí Trực tránh né mình.
Dù anh vẫn như thường giúp cô làm việc, gánh hết mọi việc đồng áng nhưng lại tìm cách tránh mặt cô.
Thậm chí...
Bài xích tiếp xúc với cô.
Hơn nữa, cô còn chú ý thấy, trên mu bàn tay Phí Trực có vết thương, đã bắt đầu đóng vảy.
Nhìn có vẻ bị thương chưa lâu, chắc chỉ trong mấy ngày gần đây.
Nhưng ngày nào cô cũng quấn lấy Phí Trực, anh bị thương ở đâu cơ chứ?
Thư Yểu muốn hỏi rõ, nhưng Phí Trực cố tình tránh né cô, nhìn thấy cô thì vòng đường khác đi.
Đây không phải là dấu hiệu tốt, Thư Yểu thậm chí nghi ngờ, có phải cây kem lần trước chọc giận anh rồi không.
Nhưng dữ liệu mà hệ thống đưa ra cho thấy, giá trị công lược của Phí Trực vẫn đang tăng chậm, hoàn toàn không giảm.
Thư Yểu càng thêm khó hiểu.
Phí Trực ít nói lại trầm mặc, lần trước khó khăn lắm mới ép được anh nói thật lòng, vậy thì ép thêm lần nữa?
Cô bắt đầu tính toán.
Một bóng người quen thuộc xuất hiện trên bờ ruộng, tay cầm cuốc và dụng cụ nhổ cỏ.
Là Phí Trực, anh lại đến giúp cô làm việc.
Thư Yểu theo phản xạ đứng bật dậy, định nói chuyện với anh, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của người đàn ông cô lại nuốt lời.
Phí Trực làm như không thấy cô, đặt cuốc xuống rồi cúi đầu làm việc.
Xới đất, nhổ cỏ, động tác dứt khoát.
Thư Yểu chống cằm nhìn bóng lưng anh, buồn bực thật sự không hiểu mình sai ở đâu.
"Đồng chí Giang!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=64]

Đồng chí Giang!"
Có người gọi cô từ đằng xa, Thư Yểu ngẩng đầu nhìn, thấy đại đội trưởng Triệu Khải Minh tay cầm một xấp giấy chạy tới, mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển.
Anh ta đã quen việc Phí Trực giúp Thư Yểu làm việc, nhìn cảnh này cũng không thấy bất ngờ, chỉ đưa xấp giấy nhét vào tay cô.
Thư Yểu cúi nhìn, là tài liệu về việc xây dựng trường tiểu học Hy Vọng, mấy hôm nữa sẽ khai giảng.
"Chẳng phải tôi thấy cô giỏi văn sao, vừa hay đi làm giáo viên dạy ngữ văn trong trường, vừa không mệt lại có công điểm."
"Cô vốn dĩ sức khỏe không tốt, làm không nổi việc đồng áng, công việc này rất hợp với cô."
Triệu Khải Minh vừa thở vừa nói, vốn định bảo cô "yếu đuối", nghĩ lại thì uyển chuyển đổi thành "sức khỏe không tốt".
Không phải anh ta thiên vị, mà thật sự đã sợ cái "tiểu tổ tông" này rồi.
Ngày thường cô trốn việc xin nghỉ, trong đội vốn đã nhiều lời xì xào, giờ lại còn ngày ngày để Phí Trực giúp làm việc, mấy thanh niên trí thức khác càng nhìn không thuận mắt.
Dù sao thì thân cô yếu đuối, làm không nổi việc nặng, chi bằng đến trường dạy học, khỏi ngày nào cũng xin nghỉ làm chậm tiến độ.
Chuyện tố cáo cũng vừa lắng xuống, giờ tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề nữa.
Vì sự hòa thuận của toàn đội sản xuất, anh ta đã bận tâm đủ nhiều rồi.
Ánh mắt Thư Yểu sáng lên, được đến trường làm giáo viên dạy ngữ văn quá hợp ý cô!
Hơn nữa, trong tài liệu còn ghi, nam thanh niên trí thức sẽ kết hôn với nữ phụ ác độc cũng sẽ làm giáo viên dạy toán tại trường tiểu học Hy Vọng.
Gã và nguyên chủ quen biết nhau trong trường, sau đó vụng trộm qua lại.
Lúc ấy, nguyên chủ vừa hẹn hò với Phí Trực, vừa dây dưa nồng nhiệt với nam trí thức.
Theo tuyến cốt truyện, Thư Yểu cũng phải làm như vậy.
"Cảm ơn đội trưởng."
Thư Yểu không nhịn được bật cười.
Nhớ đến những "tội" trước kia, Triệu Khải Minh vẫn hơi lo dặn dò: "Đến trường rồi thì phải ngoan ngoãn, không được xin nghỉ bừa nữa."
Thư Yểu chỉ gật đầu đồng ý, ngoan ngoãn hết mức có thể.
Triệu Khải Minh lúc này mới yên tâm, khi rời đi còn không nhịn được liếc nhìn Phí Trực một cái.
Lại thêm một đứa bị lừa tình nữa.
Anh ta đã từng khuyên anh, nhưng không ngờ anh vẫn cứ cắm đầu vào.
Là đội trưởng, anh ta không thể quản chuyện riêng tư của thanh niên trí thức, chỉ có thể mắt nhắm mắt mở, nhưng Phí Trực đã từng cho anh ta mượn xe nhiều lần là một chàng trai rất tốt.
Triệu Khải Minh quyết định phải tìm thời gian khuyên anh, đừng bị vẻ ngoài xinh đẹp kiều diễm của Giang Thư Yểu mê hoặc.
Một bên là một cậu trai nghèo lớn lên ở núi rừng.
Một bên là cô tiểu thư thành phố trong nhà giàu có, lại còn là con một.
Trong thời đại nuôi con như nuôi heo, giá trị của con một cao đến mức nào, ai cũng biết.
Họ không thể nào có kết quả, Giang Thư Yểu nhiều nhất cũng chỉ là chơi đùa với anh thôi.
Phí Trực nghe hết cuộc trò chuyện của hai người, từ đó nắm được từ khóa quan trọng.
Giang Thư Yểu sẽ đến trường tiểu học Hy Vọng làm giáo viên dạy ngữ văn.
Nói cách khác, cô sẽ không còn cần anh giúp đỡ nữa.
Phí Trực từng nghĩ, Giang Thư Yểu tiếp cận anh, tỏ ra thân thiện như vậy, có lẽ đúng như Triệu Khải Minh nói, chỉ là lợi dụng anh để đỡ việc nặng giúp cô nhàn nhã hơn.
Nhưng anh không bận tâm, mình có sức khỏe, làm nhiều một chút cũng không sao, cô yếu ớt như thế, vốn dĩ không hợp làm việc đồng áng.
Phí Trực cực kỳ hy vọng những ngày như vậy có thể kéo dài thêm một chút, rồi thêm một chút nữa, dù trong lòng biết rõ Giang Thư Yểu sớm muộn gì cũng sẽ quay về thành phố.
Thế nhưng bây giờ, cô đã không cần anh nữa.
Hối hận dâng lên khiến Phí Trực thở không nổi.
Mấy ngày nay, anh cố ý giữ khoảng cách với cô, giả vờ xa cách lạnh nhạt.
Bởi vì thật sự không biết phải chung đụng với cô thế nào.
Cô quá xinh đẹp, cả người lại quá thơm.
Chỉ cần ở cùng một không gian, dù không có tiếp xúc cơ thể, tim cũng đập thình thịch không ngừng, bụng dưới lại nóng rát khó chịu.
Sự bối rối hôm đó giống như một chiếc gai đâm sâu vào tim, khiến anh không dám đến gần nữa.
Chuyện xảy ra lúc tắm càng khiến anh mất mặt hơn.
Anh lại dám coi đồng chí Giang như đối tượng để giải tỏa d/ụ/c vọng.
"Phí Trực, anh nghe thấy không? Em sắp làm giáo viên rồi đó!"
Thư Yểu vui vẻ chia sẻ tin tốt với Phí Trực.
Nhìn thấy trên gương mặt cô hiện rõ sự hưng phấn và vui mừng không kìm được, Phí Trực chỉ cảm thấy chói mắt.
Anh quay mặt đi, đôi môi mím thành đường thẳng, giọng đục khàn nói: "Ừm."
Tốt thôi, chẳng phải sao?
Không cần tiếp xúc với anh nữa, cũng không cần làm những việc nặng nhọc ngoài đồng nữa.
Phí Trực cố gắng tự thuyết phục mình, nhưng trong lòng như bị nhét một cục bông, nghẹn ngào khó chịu.

Bình Luận

0 Thảo luận