Chỉ cần nghĩ đến việc sắp mất cô, liền đau đến mức không thể nói thành lời.
Trong xương cốt truyền đến nỗi đau như bị dao nạo, da thịt như lở loét.
Trái tim bị nghiền nát từng chút một, ghép lại thành nguyên dạng đẫm m/á/u.
Cả đời của Phí Trực chỉ từng trải qua một đoạn ngắn ngủi được sở hữu, nhưng lại trải nghiệm mất đi đến triệt để.
Đầu rũ xuống, tóc che đi cảm xúc u tối, anh im lặng chờ câu trả lời của Thư Yểu.
Chờ đợi bản án lăng trì thuộc về chính mình.
Thời gian như bị đóng băng ngưng đọng, bầu không khí quỷ dị lan tràn xung quanh hai người.
Cả phòng bệnh trở nên yên tĩnh.
Cô sẽ chọn thế nào đây.
Sẽ chọn rời đi không chút do dự, phải không?
Dù sao thì thôn Thạch Nhai này hẻo lánh thế, khổ cực thế, mà cô vốn thân yếu thể nhược, uống không nổi nước lã chịu không được gió lạnh.
Mọi thứ nơi này đều không thích hợp với cô.
Sau khi cô quay về thành phố, liệu còn nhớ đến anh không?
Sẽ hôn người đàn ông khác, ôm người đàn ông khác sao?
Phí Trực cụp mắt xuống, nhận ra bản thân đã nghĩ quá xa.
Thắt lưng bỗng truyền đến một luồng lực cản.
Thư Yểu đẩy mạnh anh ra, khó tin chất vấn: "Anh có ý gì, anh muốn đuổi em đi?"
Cô mang theo tiếng khóc, còn chưa kịp thoát khỏi cái bóng bị suýt xâm phạm, lại nghe thấy tin dữ chấn động.
Cảm xúc gắng gượng chống đỡ sụp đổ trong nháy mắt.
"Em bị người ta bắt nạt, mà anh còn muốn đuổi em đi."
Thư Yểu đôi mắt đẫm lệ, tố cáo "tội trạng" của anh, chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình càng khiến cô trông gầy gò như sắp ngã quỵ.
Không phải...
Anh làm sao nỡ đuổi cô đi...
Phí Trực trong lòng đáp lại trong lặng lẽ, đối diện ánh mắt của Thư Yểu, lại nghẹn lời không nói được một câu.
Những cảm xúc rách nát chồng chất trong lồng ngực, bít chặt lối thở, mùi m/á/u tanh xộc lên tận cổ.
Thấy Phí Trực im lặng không trả lời, Thư Yểu cảm thấy như một quyền đánh vào bông chẳng trúng được đâu.
Anh thì ung dung thản nhiên, còn cô thì tức đến muốn c/h/ế/t.
Cơn giận bùng lên, cô giơ tay đấm mạnh vào người Phí Trực.
Lực đánh kiềm chế không đau, trái lại còn giống như làm nũng, vừa ủy khuất vừa giận dỗi.
"Phí Trực, anh còn phải đàn ông không?"
Yết hầu lăn lên một vòng, Phí Trực nghiêng đầu tránh nhìn cô, sợ bản thân mềm lòng.
Thư Yểu biết anh đã quyết tâm, khuyên cũng vô ích, bèn kéo chăn đắp kín người chui vào đó quay lưng không để ý đến anh nữa.
"Được, mai em đi, sẽ không bao giờ quay lại, không làm phiền anh nữa!"
"Cút đi!"
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi nghe thấy tiếng quát giận dữ của cô, Phí Trực vẫn suýt không kiềm được nỗi đau trong lòng.
Anh đứng ngây ra tại chỗ như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu xuống, cả da thịt đông cứng, ánh mắt tan vỡ trong tiếng chửi mắng.
Phí Trực lại một lần nữa nếm được vị đắng.
"Em nghỉ ngơi cho tốt, mai anh lại đến thăm em."
Anh cố tình lờ đi câu Thư Yểu vừa nói "mai sẽ đi" cố chấp nói ra.
Tiếng bước chân dừng lại vài giây ở cửa, rồi mới vang lên tiếng mở cửa.
Ngay cả Phí Trực cũng không biết mấy giây này có ý nghĩa thế nào.
Anh khát khao Thư Yểu sẽ giữ mình lại, nhưng cũng sợ cô sẽ giữ mình lại.
Anh không phải là một người rộng lượng.
Ngược lại, anh rất ích kỷ rất vô sỉ.
Mỗi một người đàn ông xuất hiện bên cạnh Giang Thư Yểu đều khiến anh ghen đến phát điên.
Hận không thể lao đến kéo cô về bên mình, hôn cô ngay trước mặt bọn họ, hôn đến mức nước mắt cô lấp đầy đôi mắt.
Nhìn cô khóc, run rẩy.
Anh thậm chí từng nghĩ đến việc nhốt cô lại, khóa chặt bên cạnh mình, không cho ai nhìn, không cho ai chạm, trong đầu toàn là những ý nghĩ u ám.
D/ụ/c vọng chiếm hữu xé nát lồng ngực, nhưng cuối cùng vẫn bị ép xuống chưa bao giờ thực hiện.
Anh dùng hết toàn bộ sức lực, cũng chỉ nỡ buông tay lần này.
"Bảo anh đi mà anh đi thật à, cút về đây cho em!"
Tiếng bước chân khựng lại, trong phòng bệnh phía sau vang lên tiếng phụ nữ gắt gỏng.
Phí Trực ngẩng mắt, trong đôi đồng tử u ám ảm đạm chợt bùng lên ánh sáng rực rỡ.
Khóe môi anh nhếch lên cười.
Khi rời đi, mỗi bước quay đầu ba lần, ánh mắt đầy luyến tiếc.
Rõ ràng là chính mình đề nghị rời đi, nhưng lại trông chẳng khác gì một chú chó hoang bị chủ bỏ rơi.
Chỉ một câu của Thư Yểu, anh đã lập tức quay đầu chạy về đến mức quên cả đóng cửa.
Khác biệt duy nhất với chó có lẽ là lúc này trong miệng anh không ngậm xương, sau mông cũng không có cái đuôi vẫy tít.
Cho đến khi bị ôm chặt, Thư Yểu vẫn còn hơi ngơ ngác.
Cảm giác như thể tên này đang đợi câu nói này của cô vậy?
Giỏi lắm, còn chơi trò "lạt mềm buộc chặt" nữa chứ?
"Yểu Yểu..."
Phí Trực dụi mặt vào cổ Thư Yểu, bờ môi mát lạnh chạm vào làn da mềm mại của cô, từng chút từng chút hôn khẽ, trong lòng vừa chua xót vừa căng đầy.
Anh rất hối hận.
Vừa nói xong câu kia đã hối hận rồi.
Nhưng Yểu Yểu thật sự bảo anh cút, suýt nữa Phí Trực không kìm được nước mắt, cố chịu đựng đến lúc bước ra khỏi phòng bệnh mới đỏ hoe cả mắt.
Anh len lén dụi nước mắt vào cổ áo Thư Yểu, che giấu sự rối ren và chật vật của mình.
Thư Yểu lạnh lùng cười, túm lấy tóc anh định kéo ra.
Kéo không nổi, đầu Phí Trực vừa nóng vừa nặng, như thể mọc liền trên người cô.
"Sao không đi nữa, vừa nãy còn có khí phách lắm mà?"
Khí phách là thứ rẻ mạt nhất.
Phí Trực còn trẻ tuổi nhưng hiểu rõ điều này.
Anh ôm chặt Thư Yểu không buông, nhỏ giọng thừa nhận: "Không có khí phách."
Thư Yểu tức đến bật cười, năm ngón tay siết chặt.
Tóc bị cô nắm trong tay, Phí Trực cảm thấy da đầu đau nhói không kìm được ngẩng đầu lên.
Anh mím môi, cúi người lại gần, khẽ hít hít mùi hương nơi cổ Thư Yểu.
Làn da trắng như tuyết nơi cổ sáng đến chói mắt, Phí Trực yết hầu lăn lên, cắn trả một cái thật mạnh lên cổ cô.
"Xì..."
Cảm nhận được cơn đau, Thư Yểu toàn thân cứng đờ, vội vàng đưa tay đẩy anh ra.
Cổ tay bị giữ chặt, không thể giãy thoát, cả người bị Phí Trực dễ dàng ghì chặt vào lòng gần như bị đóng đinh.
Răng nanh cắm vào vùng da mẫn cảm, mang theo ác ý báo thù, cố tình ma sát mạnh.
"Phí, Trực!"
Thư Yểu nheo mắt, cố nhịn cảm giác đau xen lẫn ngứa do răng anh mang lại, há miệng định mắng.
Ngay sau đó, đầu răng buông ra, tại vị trí vừa cắn lưu lại một dấu răng ướt, không sâu cũng chẳng cạn.
Phí Trực biết điểm dừng, l/i/ế/m nhẹ đầu răng, giọng khàn khàn: "Không cắn nữa, xin lỗi."
Cơ thể cô còn chưa khỏe, không thể tức giận.
Vì vậy, Phí Trực nghĩ ra một cách vẹn toàn.
Anh nghiêng đầu, đưa cổ mình đến sát môi Thư Yểu.
"Hay là... em cắn lại đi."
Nói xong, lông mày hơi nhíu, giọng điệu uất ức nhượng bộ: "Nặng bao nhiêu cũng được."
Tuy miệng nói vậy, nhưng trong đáy mắt đen kịt kia, mong đợi gần như tràn ra ngoài.
Thư Yểu: "......"
Những lời thô tục đã đến bên môi, cô đành nuốt trở lại.
Cô siết lòng bàn tay, lạnh lùng trừng mắt nhìn Phí Trực, liếc xéo mặt anh.
Đối phương nhận ra ánh mắt của cô, ngoan ngoãn cụp mắt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=77]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận