Anh còn muốn mang cô về bang Colorado, ngày đêm làm không ngừng, làm đến mức không xuống nổi giường.
Ngày thứ tư, Lục Tiêu Dã nhận được tin khẩn từ căn cứ vũ trang, cần quay về một chuyến.
Bang Colorado cách bang Utah hơn sáu trăm cây số, đi trực thăng khứ hồi mất ba tiếng rưỡi.
Chiều sáu giờ rưỡi, trực thăng vũ trang đã chuẩn bị sẵn sàng.
Trong phòng khách, mọi người đang yên lặng ăn tối. Lục Tiêu Dã ngồi đối diện cô, lười biếng dựa vào lưng ghế, cúi mắt nhìn xuống cô.
Người đàn ông này rất thích mặc những chiếc áo sơ mi sặc sỡ, cởi vài chiếc cúc, để lộ xương quai xanh gợi cảm cùng hình xăm đầu rắn độc ác. Miệng rắn há to, răng nanh sắc nhọn vô cùng, nhìn qua đã thấy đáng sợ.
Lúc này, ánh mắt Lục Tiêu Dã sâu thẳm, lặng lẽ lướt qua người phụ nữ.
Thư Yểu cúi gằm đầu, đầu gần như vùi hẳn vào trong bát.
A Giang khom người nói: "Anh Tiêu, đến lúc đi rồi."
Lục Tiêu Dã nhướng mày đứng dậy, nhưng lại bước về phía người phụ nữ.
Thư Yểu vội vàng uống một ngụm canh ấm, còn chưa kịp nuốt hết thì cằm đã bị anh nắm chặt.
Đầu ngón tay nóng rực của người đàn ông lướt qua môi cô: "Vết thương ở cổ tay gần khỏi rồi chứ?"
Anh khàn giọng hỏi.
Thư Yểu theo phản xạ gật đầu, nhưng chợt nhớ ra ý nghĩa ẩn sau câu hỏi của anh, liền hoảng hốt lắc đầu.
Khóe môi Lục Tiêu Dã nhếch lên một nụ cười tà mị, cúi người sát lại bên tai Thư Yểu.
"Tắm cho sạch sẽ, đợi ông đây quay lại."
"Đ/ị/t em."
Hai chữ nói đặc biệt nặng, khiến da đầu Thư Yểu tê rần.
Bàn tay to của anh rơi lên mái tóc mềm mại của cô, mạnh bạo xoa một cái, rồi Lục Tiêu Dã dứt khoát quay người bước ra ngoài.
Bên ngoài biệt thự.
Tám giờ hai mươi ba phút tối, trực thăng đến khu vực Đông Nam bang Colorado, hạ cánh xuống một căn cứ vũ trang bí mật.
Đội vũ trang cầm đầu lập tức truyền lệnh xuống, từng thùng súng đạn tinh chế được người ta khiêng đặt trước mặt Lục Tiêu Dã.
Không khí căng thẳng đến cực điểm, ánh mắt người đàn ông quét qua số vũ khí trong thùng.
"Lão đại, lô hàng này có vấn đề."
Lô hàng này vốn phải được chuyển đến biên giới, nhưng trước khi áp giải thì phát hiện có điều bất thường.
Lục Tiêu Dã tiện tay cầm lên một khẩu súng ngắn FN, tháo ra xem, quả nhiên vài con ốc quan trọng nhất đã bị người ta cố ý nới lỏng.
Trước khi vận chuyển, anh đã kiểm tra qua số hàng này, không có vấn đề gì. Vấn đề nằm trong nội bộ căn cứ.
Trong đầu anh gần như lập tức hiện lên cái tên Ulysses. Vậy đây là món quà đáp lễ sao?
Lục Tiêu Dã đậy nắp bảo vệ lại, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh.
Còn Ulysses thì hoàn toàn không biết gì về chuyện này. Dù có biết, anh ta cũng chỉ có thể lớn tiếng kêu oan.
Anh ta chưa có bản lĩnh lớn đến mức có thể xâm nhập vào căn cứ của Lục Tiêu Dã để phá hoại hàng loạt vũ khí như vậy.
-
Khi rời khỏi phòng tác chiến thì đã là nửa đêm. Lục Tiêu Dã liếc nhìn đồng hồ, chín giờ năm phút, vừa đủ thời gian.
Cánh quạt trực thăng quay tít, chiếc áo sơ mi hoa trên người anh bị gió thổi bay phần phật. Anh đứng bên cạnh trực thăng, mái tóc bị gió thổi rối, sống lưng thẳng tắp, dáng người cao lớn rắn rỏi, cao một mét chín, trông vừa mạnh mẽ vừa uy nghi.
Anh cầm điện thoại trong tay, đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy miễn cưỡng của người phụ nữ.
Giọng đàn ông khàn trầm, thô ráp, vang lên mơ hồ giữa tiếng gió rít chói tai:
"Tắm cho sạch đi, lần này ông đây nhất định sẽ cày suốt cả đêm."
"Giữ lại chút nước mắt, lên giường rồi khóc từ từ."
Không biết đầu dây bên kia nói gì, khóe môi người đàn ông khẽ cong lên đầy hứng thú, trong mắt toàn là vẻ thích thú.
Cuộc gọi kết thúc, anh bước lên trực thăng.
Cánh quạt trực thăng xé gió, máy bay từ từ cất cánh, bay về hướng bang Utah.
Căn cứ vũ trang phía dưới thu nhỏ lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cho đến khi biến mất hoàn toàn, ẩn mình trong rừng sâu.
Trong khoang của một chiếc trực thăng khác, gương mặt Chu Lẫm có phần khó coi.
Anh Tiêu làm việc luôn kín kẽ, cẩn trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=123]
Đây là lần đầu tiên anh ta thấy anh vội vàng rời đi như vậy.
Ví dụ như chuyện lô vũ khí hôm nay, nếu là trước đây, anh chắc chắn sẽ xử lý triệt để, cắt đứt mọi dấu vết, ở lại căn cứ thêm một đêm cho yên tâm rồi mới đi.
"Anh không thấy dạo này anh Tiêu rất khác sao?"
Rốt cuộc anh ta không nhịn được mà hỏi ra miệng. A Giang nghe vậy mở mắt, liếc sang một cái.
Nói thật, anh ta rất chán ghét Chu Lẫm. Tuy năng lực và bản lĩnh đều không chê được, nhưng tính cách thì thực sự quá kỳ quặc.
Anh Tiêu làm việc gì cũng muốn hỏi cho rõ, chưa hỏi rõ thì nhất quyết không bỏ qua.
Đó thật sự không phải là thái độ mà một thuộc hạ nên có.
"Tôi nói rồi, anh Tiêu làm gì cũng có lý do của anh ấy, chúng ta không có tư cách xen vào."
Chu Lẫm lạnh giọng nói: "Tôi không tin anh không nhận ra con đàn bà đó rõ ràng là nội gián. Cái thuốc liệt dương đó chưa chắc đã thật, có khi chỉ là màn khói để khiến anh Tiêu buông cảnh giác."
A Giang theo bên cạnh Lục Tiêu Dã lâu như vậy, những gì Chu Lẫm nghĩ tới, anh ta đã nghĩ tới từ tám trăm năm trước rồi.
"Cô ta có phải là nội gián hay không, anh nghĩ trong lòng anh Tiêu không rõ chắc?"
Đồ ngu chỉ có sức mà không có đầu óc.
Đồng tử Chu Lẫm co lại, kinh ngạc nói: "Ý anh là gì?"
A Giang dứt khoát nói thẳng: "Tình hình bây giờ là, cho dù cô ta thật sự là nội gián, anh Tiêu cũng vẫn muốn giữ cô ta bên mình."
Bị bắt quả tang ngay tại chỗ, vậy mà anh Tiêu vẫn không nỡ phạt lấy một lần, thế này đã đủ để nói rõ tất cả rồi.
Chu Lẫm lập tức siết chặt nắm đấm, các khớp ngón tay đan vào nhau phát ra tiếng "răng rắc" vang lên chói tai.
"Vậy anh định cứ ngồi chờ c/h/ế/t thế à? Giữ một quả bom hẹn giờ bên cạnh, sớm muộn gì cũng sẽ hại đến anh Tiêu."
Huống hồ, quả bom này đã đủ lớn để ảnh hưởng đến quyết định của anh Tiêu rồi.
A Giang thật ra cũng lo lắng về vấn đề này. Bên cạnh anh Tiêu trước nay chưa từng có phụ nữ, nay khó khăn lắm mới xuất hiện một người, mà thân phận lại đáng nghi.
Giọng anh ta lạnh nhạt: "Vậy thì phải xem cô ta có đủ thông minh để đưa ra lựa chọn đúng đắn hay không."
Chu Lẫm nhớ lại biểu hiện của Thư Yểu, bật cười khinh miệt: "Con đàn bà đó ngu như vậy, làm sao mà..."
Còn chưa nói hết, A Giang đã lên tiếng cắt ngang: "Anh thật sự nghĩ cô ta ngu sao?"
Chu Lẫm nheo mắt: "Ý anh là gì?"
"Ngược lại."
Chu Lẫm mím môi không nói, lặng lẽ nghe anh ta phân tích.
"Nếu cô ta thật sự không có đầu óc, chỉ có một gương mặt xinh đẹp, có lẽ anh Tiêu sẽ hứng thú với cô ta, nhưng tuyệt đối sẽ không giữ đến giờ mà vẫn chưa động vào."
"Anh còn không hiểu anh Tiêu à? Anh ấy làm việc chưa bao giờ để ai quyết định chuyện anh có muốn hay không. Thế mà đối với người phụ nữ này, lại chịu dừng tay."
A Giang rất thông minh, ít nhất nhìn rõ mọi chuyện hơn Chu Lẫm nhiều.
"Anh nói cô ta ngu à? Giờ thân phận nội gián của cô ta đã bị lộ, mà lại không hề bị trừng phạt chút nào, thế có ngu không? Anh Tiêu bị cô ta nắm chặt đến mức này, thế mà anh còn bảo cô ta ngu à?"
Trong khoảnh khắc, Chu Lẫm nghẹn lời, không nói được gì.
"Lùi một bước để tiến hai bước, lấy lui làm tiến, khiến anh Tiêu từng chút một ngày càng hứng thú với cô - cô chính là kẻ nội gián thông minh nhất."
Chỉ nghe thôi, Chu Lẫm cũng cảm thấy rùng mình.
Một người phụ nữ thật đáng sợ.
Anh ta vừa hé môi định nói thì bộ đàm đột nhiên vang lên tiếng "tít tít tít" dồn dập.
Âm thanh chói tai vang vọng khắp khoang máy bay, khiến ai nghe cũng thấy lạnh sống lưng.
Anh ta lập tức nhận liên lạc, đầu bên kia là đội vũ trang do Lục Tiêu Dã phái đóng quanh khu biệt thự.
Trên chiếc trực thăng khác, Lục Tiêu Dã nhận được tin còn nhanh hơn anh ta.
"Lão đại, không hay rồi! Người phụ nữ đó chạy rồi!"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận