Đồng tử của Thư Yểu run lên dữ dội, môi đỏ khẽ mấp máy, hồi lâu vẫn không thốt ra được một lời.
Lâu Khí xấu hổ khẽ rên một tiếng, vùi đầu sâu hơn vào gối, gần như không thở nổi.
"Nếu cô không muốn thì cũng không sao, cô ra ngoài trước đi, tôi tự làm cũng được."
Xem kìa, thật là thấu tình đạt lý, ngược lại khiến Thư Yểu trông chẳng ra gì.
Cổ họng khô rát, vì căng thẳng mà nước b/ọt nhanh chóng tiết ra trào lên, ngay cả cuống lưỡi cũng ướt sũng.
Cố nuốt một ngụm nước b/ọt, Thư Yểu run run mở miệng hỏi: "Đỡ... đỡ chỗ nào...?"
Lâu Khí cau mày, hơi kỳ quái nhìn cô một cái, âm cuối thanh lạnh như chiếc móc nhỏ khẽ câu lên.
"Đỡ tay chứ, cô nghĩ là đỡ chỗ nào..."
Thấy Thư Yểu đỏ từ mặt lan xuống tận cổ, dường như lúc này hắn mới kịp phản ứng, mặt cũng lập tức đỏ theo.
"Cô... cô không phải nghĩ là tôi muốn cô đỡ... chứ?"
Những từ ngữ ô uế như vậy, Lâu Khí hoàn toàn không nói ra nổi.
Biểu cảm của hắn vừa kỳ quái vừa xấu hổ lại vừa áy náy, ngay cả ánh mắt nhìn Thư Yểu cũng nhuốm một tầng ẩm ướt long lanh.
"Người Miêu chúng tôi rất bảo thủ, trước khi kết hôn sẽ không phát sinh bất kỳ hành vi thân mật nào với người mình yêu. Đó là trách nhiệm với cô ấy, cũng là sự tôn trọng."
"Nếu cô thật sự muốn thì..."
Lâu Khí phồng má, như thể đã đưa ra một quyết định hy sinh vô cùng lớn.
"Chúng ta có thể lén lút... nhưng cô phải chịu trách nhiệm với tôi, nếu không tôi sẽ bị tộc nhân đánh c/hết..."
Không phải chứ?
Đợi đã!
Sao tự dưng lại biến thành cô là người "muốn" vậy?
Đầu óc Thư Yểu hơi choáng, vội vàng bịt miệng Lâu Khí lại, ngăn hắn tiếp tục nói.
"Tôi khi nào nói là tôi muốn?"
"Ưm..."
Thư Yểu cau mày, tức giận trừng hắn: "Anh còn nói bậy nữa, tôi sẽ không buông tay đâu, nghe rõ chưa?"
Hàng mi đen dày của Lâu Khí chớp chớp, ngoan ngoãn gật đầu.
Thư Yểu thử nới lỏng các ngón tay, Lâu Khí quả nhiên mím môi không nói gì nữa, lúc này cô mới hoàn toàn yên tâm buông tay.
"Không phải muốn đi vệ sinh sao, đi thôi."
Nửa thân trên của Lâu Khí toàn là m/áu, chỉ có cánh tay là không có vết thương gì nghiêm trọng, nhưng vừa rồi hắn lại nói tay đau, khiến Thư Yểu hoàn toàn không biết nên đỡ chỗ nào.
Ánh mắt dời xuống dưới, do dự dừng lại ở phần eo của Lâu Khí.
Nhìn thì gầy gò thanh mảnh, vậy mà lại có cơ bụng, không quá phồng lên, nhưng vẫn có thể nhìn ra sức mạnh tiềm ẩn bên trong.
"Tôi đỡ anh ở đâu? Eo... có đỡ được không?"
Lâu Khí cắn môi gật đầu: "Nếu là cô thì được."
Thư Yểu: ...
Cô cẩn thận cúi người, một tay vòng qua eo Lâu Khí, tay còn lại nắm lấy cánh tay hắn đặt lên cổ mình.
Lâu Khí không dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người Thư Yểu, miễn cưỡng đứng dậy, yếu ớt dựa vào cô đi về phía nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh ở tầng một của nhà sàn, đi xuống cầu thang tre tốn không ít sức.
Người Lâu Khí rất nóng, cơ bắp săn chắc, nơi cánh tay quấn quanh có thể cảm nhận được m/áu tươi dưới da thịt thiếu niên đang cuồn cuộn chảy.
Trong lồng ngực bao bọc một trái tim đập hưng phấn, bị đè nén đến khó chịu.
Lâu Khí nhịn đến sắp phát điên.
Trong khoang mũi tràn ngập mùi hương ngọt ngào trên người cô gái, rất đặc biệt, tạo thành sự đối lập rõ rệt với trại Miêu âm u lạnh lẽo.
Chỉ cần ngửi thôi cũng đủ khiến m/áu toàn thân hắn sôi trào.
Cuối cùng cũng tới nhà vệ sinh, Thư Yểu đẩy cửa tre ra, không ngửi thấy mùi gì lạ, được Lâu Khí dọn dẹp rất sạch sẽ.
Không dám nhìn vào bên trong, cô nhắm mắt lại, hơi nâng cằm.
"Anh vào đi, tôi đợi ở ngoài."
Lâu Khí lại không nhúc nhích, rũ hàng mi xuống, giọng nhỏ đến mức như muỗi vo ve.
"Cô... không đỡ tôi sao? Tôi sợ đứng không vững..."
"Còn muốn tôi trông chừng luôn à?"
Giọng Thư Yểu vô thức lớn hơn mấy phần, trong lời nói tràn đầy sự không thể tin nổi.
Lâu Khí bị cô mắng đến rụt cổ, cũng biết yêu cầu này của mình có phần quá đáng.
"Không...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=230]
không sao, khỏi cần đâu."
Vừa nói vừa đẩy tay Thư Yểu ra, tự mình đi vào trong.
Thân hình lảo đảo, khập khiễng, mắt thấy sắp ngã vào bên trong.
Thư Yểu vội vươn tay đỡ lấy hắn, ngước mắt nhìn trời cạn lời.
"Tôi đỡ anh, đỡ như vậy còn không được sao?"
Lâu Khí có chút muốn cười, nhưng trên mặt lại không lộ ra, còn rất thông cảm nói: "Cô yên tâm, tôi sẽ cố gắng nhỏ tiếng."
"Khỏi."
Thư Yểu mỉm cười lịch sự: "Anh cứ tự nhiên."
Trang phục Miêu của Lâu Khí mặc rất cầu kỳ, cởi ra cũng vô cùng phiền phức.
Thư Yểu đỡ hắn, quay đầu về phía cửa, đến thở mạnh cũng không dám.
Rất nhanh, trong không gian chật hẹp vang lên tiếng sột soạt của vải vóc ma sát, rõ ràng đến lạ thường.
Thư Yểu theo bản năng nhắm mắt lại.
Tầm nhìn rơi vào một mảnh tối đen, thính giác lại trở nên đặc biệt nhạy bén.
Gương mặt mềm mại trắng nõn ngày càng đỏ, ngày càng nóng.
Cuối cùng, động tĩnh cũng biến mất.
Thư Yểu tim đập thình thịch, hé mắt hỏi: "Xong... xong chưa?"
Lâu Khí cong môi cười, giọng nói trong trẻo.
"Xong rồi."
Sau khi rửa tay bằng nước suối, Thư Yểu đỡ Lâu Khí lên tầng hai, đặt hắn nằm lên giường tre.
Mảnh bát ngói vỡ vẫn chưa được dọn dẹp, đầu nhọn sắc bén, Lâu Khí hành động bất tiện, lỡ ngã lên đó thì lập tức sẽ chảy m/áu.
Thư Yểu ngồi xổm xuống định thu dọn, lại bị Lâu Khí ngăn lại.
"Yểu Yểu, cô có thể giúp tôi bôi thuốc trước được không? Một mình tôi không tiện. Mảnh vỡ dưới đất để lát nữa tôi dọn."
"Trong phòng anh có thuốc sao?"
Lâu Khí chỉ về phía tủ gỗ ở góc phòng: "Trong đó."
Thư Yểu mở cửa tủ, quả nhiên thấy rất nhiều hũ sành, bên trên viết tên thuốc bằng tiếng Miêu, cô không đọc được.
"Hũ nào?"
Lâu Khí nói: "Cô mở ra xem, bột thuốc màu nâu là thuốc cầm m/áu."
Thư Yểu lật ba bốn hũ mới tìm được thuốc cầm m/áu.
Có lẽ là do Lâu Khí tự mình nghiền chế, mùi hương thanh nhã nhẹ nhàng, pha lẫn mùi thảo dược.
Chỉ là không biết có hiệu quả hay không.
Thư Yểu nửa tin nửa ngờ, cầm thuốc ngồi xuống bên giường.
"Rắc trực tiếp lên vết thương à?"
Lâu Khí gật đầu.
Ngay khoảnh khắc bột thuốc rơi lên vết thương, Lâu Khí đau đến toàn thân căng cứng, sống lưng cong lên thành một đường gần như co giật.
Da thịt cuộn trào theo bản năng run rẩy, m/áu tươi hòa tan thuốc, lan ra cơn đau nhức khiến da đầu tê dại.
Lâu Khí siết chặt gối không hé răng nửa lời, chỉ trong chớp mắt lòng bàn tay đã đầy mồ hôi lạnh.
"Đau lắm à?"
Thư Yểu vội đặt hũ thuốc xuống, lo lắng hỏi han.
Vừa chịu qua một đợt đau, Lâu Khí thở hổn hển, giọng yếu ớt khàn khàn không thể che giấu.
"Cũng... cũng ổn, cô tiếp tục đi."
Thư Yểu cắn chặt môi dưới, cầm lại hũ thuốc tiếp tục rắc lên vết thương.
Nhìn kỹ mới phát hiện, lưng Lâu Khí đầy những vết bầm tím do vật cùn đánh ra, trên nền bầm tím ấy, da thịt lại bị vật sắc rạch rách, thương chồng lên thương.
Hình phạt của trại Miêu A Y, đúng là đủ tàn nhẫn.
Nếu không phải vì Lâu Khí, cô là một người ngoại tộc xông nhầm vào. E rằng cũng đã bị diệt khẩu bằng cách này rồi.
Trong đầu suy nghĩ miên man, tim Thư Yểu thắt lại, rắc hết phần thuốc còn lại.
"Ưm..."
Lâu Khí không chịu nổi cơn đau như khoan vào xương, bật ra tiếng rên.
"Đau..."
Rắc xong toàn bộ thuốc, Lâu Khí mới nặng nề thở ra một hơi, tóc trước trán bị mồ hôi lạnh làm ướt dán bết vào má trông vô cùng chật vật.
Sắc mặt tái nhợt khiến người ta không khỏi xót xa.
"Đau lắm à?"
Khóe mắt Lâu Khí nhuốm đỏ, cắn môi lắc đầu.
"Cô thổi giúp tôi đi, thổi một cái là sẽ đỡ thôi."
"Hồi nhỏ bị ngã, a ma đều thổi giúp tôi, bà nói chỉ cần thổi một chút là không đau nữa..."
Người bị thương luôn đặc biệt yếu đuối.
Nói cho cùng, hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười tám mười chín tuổi.
Thư Yểu bất lực thở dài: "Tôi thổi cho anh."
Cô cúi người nhẹ nhàng thổi một hơi vào chỗ bị thương.
Lâu Khí toàn thân cứng đờ.
Vết thương vẫn còn đau, nhưng hơi thở dịu dàng của cô gái như lông vũ nhỏ, khẽ quét qua vùng da nhạy cảm.
Trong đau đớn, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác hưng phấn kín đáo.
Rất đã, rất sướng.
Từ cổ họng trào ra những tiếng thở gấp không thể kìm nén, càng thở càng dần biến chất.
Cảm giác ấy đến vừa xa lạ vừa bất ngờ.
Lâu Khí do dự liếc xuống dưới, chỉ một cái liếc thôi, đồng tử đã tràn ngập vẻ hoảng hốt.
Thư Yểu theo ánh nhìn của hắn nhìn qua, cũng lập tức nhận ra điều đó.
Bộ đồ Miêu màu chàm bao bọc phần từ eo trở xuống, vốn dĩ phẳng phiu không nếp nhăn, nay lại đột ngột phồng lên.
!!!
Thư Yểu như bị kim châm, lập tức bật thẳng người dậy, toàn thân sôi sục đến mức tóc tai như sắp bốc cháy.
"Tôi... tôi ra ngoài trước."
Gần như là tháo chạy.
Rầm!
Cửa tre bị đóng mạnh, lắc lư dữ dội hai cái.
Lâu Khí ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm cánh cửa tre đã đóng, vài giây sau ôm bụng cười lớn.
Cười đến suýt bật nước mắt.
"Ha ha ha... đáng yêu quá..."
"Sao lại có thể đáng yêu đến vậy chứ?"
Toàn thân trên dưới, chỗ nào cũng khiến hắn yêu đến điên cuồng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận