Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 400  ·  4%

Tống Cảnh Thần im lặng, nghĩ ra vì sao một tiểu nhà quan còn có thể không chữ, hắn đã từng nghe nói tử dân gian bởi nhà nghèo phần lớn không biết chữ. Nhưng Thẩm Tu lớn nhỏ quan Kinh thành, còn xuất tiến sĩ, sao có thể nuôi nhi đến không biết chữ như

Gian phòng nhất thời yên

Thật lâu sau mới nghe giọng nói khàn khàn của Tống Thần vang lên: "Đây là Thư Ly, ta đã từng nhờ Dương tìm hiểu, nàng gả Tống gia vốn là đắc dĩ. Hiện giờ Tống không chỉ không bảo được nàng, ngược lại còn liên nàng. Hơn nữa, ngày đại hôn gặp chuyện không may, trong Kinh không người nào không biết, cho sau này nàng gả hẳn cũng sẽ không bao nhiêu ảnh hưởng."

Thẩm Dịch Giai kinh ngạc, vừa mới có tướng công đã sắp không còn nữa ư?

"Không được, chàng không thể ly với ta." Tuy rằng từng của Tống Cảnh Thần nói ra là vì tốt cho nàng, nhưng Dịch Giai vẫn có tức giận.

Nếu không phải nể tình lớn lên tuấn tú lại là công của mình, nàng sẽ lãng ba giọt linh dịch kia sao? bao giờ. Trở về gia ư? Nghĩ lại sống trước kia của nguyên nàng mới không muốn về.

Cho dù nàng có thể không sợ, nhưng cũng không thể ngày đều đánh người, vậy có gì kiếp trước ở trong đại Theo Thẩm Dịch Giai, như nàng trở về, chủ tử đến hạ nhân Thẩm gia nhất định bắt nạt nàng như bắt nạt chủ.

Nhưng nàng tuyệt đối sẽ chịu đựng như nguyên chủ, nàng định sẽ đánh lại, như vậy phải là một ngày ba lần sao. Cho nên nàng chối ngay không chút nghĩ.

Tống Cảnh Thần: "..."

Trước đó hắn vẫn cho Thẩm Dịch Giai sau khi lấy Thư Hòa Ly, sẽ lập tức vẻ rời đi. Tình huống trước thật khiến hắn bất

Tống Cảnh Thần không nói nào, Thẩm Dịch Giai tức giận nghiến răng, phồng má.

Có nên trực tiếp đánh ngất xỉu luôn không? Tay trái vàng nắm lấy tay phải, nỗ khống chế trái tim đang rục của mình.

Không biết có phải giác của Tống Cảnh Thần hay hắn đột nhiên cảm thấy hình hiện tại mình có chút nguy Đây là trực giác năm trong quân luyện nhưng trong gian phòng này trừ hắn ra chỉ nương trước mắt thôi.

Cảm nhận sai rồi sao? gắng xem nhẹ cảm giác khác kia.

Trong lòng suy đoán Thẩm Giai đã nghĩ vấn đề quá giản mới không muốn rời đi. đành phải nhẫn nại nói: "Ngày chúng ta phải về hương rồi. Mọi thứ phủ đều không thể mang nơi đó không hoàn hay nô bộc hầu hạ, ngày chỉ có cơm nước đạm thậm chí... còn có thể ăn đủ no."

"Ăn không đủ no nghiêm như vậy sao?" Thẩm Dịch Giai một lần nữa bị Tống Cảnh làm kinh sợ, vấn đề lúc nàng nói cũng không nhưng ăn không đủ thì có chút thảm...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=16]

Cho nên nàng cũng không ý sự tức giận và đau cho ba giọt linh dịch kia trong lòng nghiêm túc cân nhắc.

Tống Cảnh Thần lại im trọng điểm là ăn không đủ sao? Hắn chợt phát hiện mình thể tiếp tục dùng suy nghĩ đãi tiểu thư nhà bình thường để đối với cô nương trước mắt nữa.

Đầu óc Thẩm Dịch Giai choáng, nhưng nàng vẫn không muốn Thẩm gia. Không biết có phải nguyên chủ ảnh hưởng hay không. bài xích cuộc sống nơi đó từ tận lòng.

"Nếu như ta muốn đi ngươi, ngươi sẽ nhốt ta trong không cho đi ra ngoài sao?" Dịch Giai dò hỏi.

Tống Cảnh Thần: "..."

Vì sao hắn lại muốn nàng?

Bất đắc dĩ lắc đầu "Không đâu."

Mắt Thẩm Dịch Giai sáng một chút, Thẩm gia thì sẽ thế! Vậy đến lúc đó nàng thể ra ngoài kiếm tiền rồi. hỏi: "Sẽ cố ý cho ta cơm ăn ta phải đói bụng sao?"

Tống Cảnh Thần chết lặng:

"Vậy có khả năng phạt quỳ vào mùa hè hay đứng mùa đông không?"

Tống Cảnh Thần: "Cũng không!"

Cán cân trong lòng Thẩm Giai đã lệch đến không thể hơn nữa, lại nhìn khuôn mặt tú của Tống Cảnh Thần, giải dứt khoát: "Ta đây không nên hòa ly. muốn chàng làm tướng công ta, sau này ta kiếm tiền, sẽ không để chàng chịu đói."

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận