Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 65 / 400  ·  16.3%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 65: Phát tiết một trận
05/06/2025 16:39· 875 từ

"Tiểu nương tử, ngươi hài với nơi này chưa?" Tên cao híp mắt dừng lại, quay đầu về phía Thẩm Dịch Giai, còn xoa đôi bàn tay.

Thẩm Dịch Giai nhìn quanh phía, một cái ngõ nhỏ chỉ thể cho ba người đi qua. lại không có người ngoài, nghiêm mà nói không đủ rộng nhưng việc đổi địa thì sẽ lãng phí gian, nàng miễn cưỡng nhận.

Cho nên Thẩm Dịch Giai ngoãn gật đầu.

Đám du côn lại cười một trận, rất ăn ý để cao lên trước.

Người cao lại vươn tay phía Thẩm Dịch Giai.

Chỉ nghe một tiếng rắc.

"A..."

Ngay sau đó lại vang một tiếng kêu thảm thiết, tất mọi người đều giật mình.

Thẩm Dịch Giai cũng không người ta cơ hội phản ứng, lấy cổ áo của người cao. cú ném qua vai đã ném hắn ta lên trên tường, hắn ta ngã bất ngay tại chỗ.

Những người còn lại phản lại nhao nhao nhào tới nàng. Dịch Giai lắc mình tránh khỏi người đang lao tới, chân duỗi quét xuống. Người nọ liền nhào như chó ăn

Tiếp đó lại một tay lấy cổ áo một người, ném người lên người kia.

Trong nháy mắt ba người lên nhau thành một tượng La hai tay Thẩm Dịch Giai chống một cước giẫm lên, không cho người động đậy.

Nhưng đúng vào lúc này, cuối cùng kia đột nhiên nhặt cục gạch trên mặt đất lên về phía ót Thẩm Dịch Giai...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=65]

Thế mà Thẩm Dịch Giai giống như có mắt sau lưng, người một cước, đá người nọ ra ngoài.

Năm người, té xỉu hai Còn ba người bị nàng giẫm chân không thể động đậy, Thẩm Giai hài lòng thu chân lại đến trước mặt ba người kêu rên không ngừng xổm xuống.

Nàng mỉm cười với họ, đó giơ tay lên và thưởng mỗi người thêm một quả đấm

Vỗ vỗ tay, ngay khi muốn rời đi, dường như nghĩ điều gì nên nàng lại ngồi xuống lần lượt mò mẫm thêm lần nữa.

"Chậc, cộng lại cũng chưa hai lượng bạc, nghèo quá đi "

Nàng hài lòng rời đi, cùng thì người thôn Hạ Câu được trút giận.

Trở lại tiệm gạo, còn không ít người đang chờ đợi quả, thấy Thẩm Dịch Giai nguyên không một chút tổn hại trở ai nấy đều nghi hoặc thôi.

Thẩm Dịch Giai cũng không giải thích, nói cảm ơn với nhị của tiệm gạo tồi nhanh đánh xe ngựa rời khỏi.

Chỉ để lại đám người ngác nhìn nhau.

Có người tò mò đi phía ngõ nhỏ, nhìn thấy cảnh bên trong thì giật nảy cả

Đây, đây chính là...

Thẩm Dịch Giai trực tiếp xe ngựa đi đến tú trang hai người Lý thị, thấy Thẩm Giai tới muộn như vậy, dù tò mò nhưng Lý thị không hỏi nhiều.

Ở cửa hàng thêu mua đủ cho cả nhà, mỗi may một bộ quần áo bông mùa đông, lại tốn gần năm

Họ nhét đầy xe ngựa mới quay về thôn.

Điền thẩm nhìn đồ vật xe ngựa thì âm thầm thở Một thước bông nhỏ này phải mươi văn, bà muốn nói không mua vải thô thì sẽ kiệm hơn.

Lúc bọn họ trở lại đã qua giờ ăn trưa, vốn không nghĩ tới sẽ tốn thời lâu như vậy nên Lý thị chưa chuẩn bị xong đồ

Họ còn tưởng rằng mấy Tống Cảnh Thần sẽ đói bụng...

Kết quả vừa vào sân nhìn thấy Tống Cảnh Thần và ca nhi, Hoan tỷ nhi ba ngồi ở nhà chính ăn cơm.

Thẩm Dịch Giai còn rất mò.

"Mẹ, đại tẩu mọi người về rồi." Hạo ca nhi ngồi diện cửa lớn, liếc mắt đã các nàng.

Lúc này Tống Cảnh Thần quay đầu lại.

Thẩm Dịch Giai cũng đói chịu nổi, tò mò hỏi: "Ai cơm vậy, nhìn qua trông rất

Tống Cảnh Thần há miệng trả lời thì bên phòng bếp đến tiếng bước chân, An Tú bưng một bát canh đi vào.

Nhìn thấy tình huống trong chính nàng dừng một chút, đỏ chào hỏi: "Lý thẩm, Thẩm tỷ các người đã về rồi. Còn ăn cơm phải không, ta làm xong, mau ngồi ăn đi."

Thẩm Dịch Giai nghiêng đầu, An Tú Nhi đặt bát canh bàn, còn cực kỳ tự nhiên cho ba người mỗi người một sau đó xoay người đi phòng bếp lấy ra bộ bát đũa.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận