Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 50 / 400  ·  12.5%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 50: Giết lợn
05/06/2025 04:12· 848 từ

Thẩm Dịch Giai vẫn chưa biết người đã để ý đến và ví tiền của

Nàng đang xử lý con lợn trong sân.

Tuy rằng nàng đã ăn không thịt nhưng nàng thật đúng chưa từng mổ lợn. thể đưa Tống Cảnh Thần bên trong viện, để hắn đọc sách vừa chỉ

Lý thị nấu nước, hai người nhau giúp đỡ cạo lông Người trong nhà cùng khí thế ngất trời.

"Mẹ, chúng ta để lại bốn còn lại đều cầm đến lâu để bán đi. xong con lại lên núi đi Suy nghĩ của Thẩm Dịch rất đơn giản, trực chặt bốn cái chân, cực kỳ tiện.

Hơn nữa nàng cảm thấy mình núi đi săn để lấy cho người trong nhà thực là điều vô cùng dễ

"Ta đồng ý bán đi nhưng nương như con sao thể chạy lên núi, thì sẽ nguy hiểm tới mức Lý thị bị lời của Dịch Giai chọc cho khóc dở cười.

Thẩm Dịch Giai thè lưỡi, nói "Đến lúc đó còn không là con gặp nguy hay là những con mồi trong gặp nguy hiểm đây."

Tống Cảnh Thần liếc nhìn nàng cái, môi mấp máy cuối vẫn không mở miệng.

Cuối cùng hắn xem như cũng hiện được, bình thường chuyện Dịch Giai đã quyết làm thì thật đúng là không dàng để khiến nàng từ

Mấy người hợp lực dọn dẹp sẽ một con lợn rừng.

Nói chỉ để lại bốn chân, Dịch Giai thật sự giơ lên chặt bốn chân rừng dọc theo bụng lợn. Một có thể nặng tầm mười

Một thân thể trụi lủi và lợn vẫn còn đó, máu bốn vết cắt không chảy xuống, chẳng mấy chốc đã ra khắp sàn.

Thẩm Dịch Giai vỗ đầu, huyết cũng có thể ăn, vội chạy vào phòng bếp bốn chậu đựng huyết lợn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=50]

Tống Cảnh Thần thấy vậy thì mày giật một cái. Biểu của Hạo ca nhi Hoan tỷ nhi còn trực tiếp sợ tới mức liên tiếp về phía sau cách Thẩm Dịch Giai một chút.

Thẩm Dịch Giai liếc mắt. Thịt cùng cũng ăn, cắt như nào có quan trọng

Khụ khụ, dù sao nàng cũng thấy không quan trọng.

Lý thị cầm cái thau đặt cái chân xuống, chuẩn bị vào phòng bếp.

Thẩm Dịch Giai chọn lấy hai tương đối nhỏ, nói: "Không An Đông ở bên đã giúp đỡ sao, ta đồng đưa chút thịt cho nhà hai phần này ta qua cho hắn."

Về phần những người khác, nàng quen, cũng không có ý tặng.

Động tác lật sách của Tống Thần hơi dừng lại, giống tùy ý nói: "Nàng mỏi hơn nửa ngày, để Hạo nhi và Hoan tỷ nhi đi."

Thẩm Dịch Giai không quá chắc hỏi: "Chàng có chắc hai bọn họ có thể nổi không?"

Bóc lột trẻ em như thế ổn không vậy?

Tống Cảnh Thần nhìn Hạo ca Hoan tỷ nhi một hai người đều rụt lại, đồng thanh nói: "Đại tẩu, ta có thể."

Tới rồi, tới rồi.

Trước kia khi còn ở Kinh đại ca thích dùng ánh này để nhìn khi họ phạm sai lầm, sau đó hăng phạt bọn họ một

Nói lâu rồi không thấy nhưng xương cốt đã sớm khắc ánh mắt này.

Thẩm Dịch Giai chớp chớp mắt, phản đối.

Nhìn hai đứa trẻ ôm chân chạy ra ngoài, nàng nghiêng khom lưng đưa mặt trước mặt Tống Cảnh Thần.

Nàng híp mắt, kết luận: "Chàng... không đúng nha."

Tống Cảnh Thần nhìn khuôn mặt nhắn ngay trước mắt, cố hết sức quên đi tim đang đập loạn, ra vẻ tĩnh mở miệng: "Không có, nhìn lầm rồi!"

Dừng một chút, hắn chuyển hướng tài, nói: "Người nàng thối chết, nhanh đi tắm quần áo đi."

Mặt nhỏ của Thẩm Dịch Giai lên, vèo một cái lui xa Tống Cảnh Thần mét, cúi đầu ngửi qua người mấy lần.

Không phục mà giảo biện: "Cũng phải ta thối, là con kia thối."

Miệng thì nói vậy nhưng người chạy vào phòng bếp. Tới lại quay đầu trừng liếc Tống Cảnh Thần: "Không rửa, còn muốn ôm chàng ngủ, chết chàng. Hừ!"

Tống Cảnh Thần nghĩ đến tình hai đêm ngủ, mặt có đỏ. Lập tức hắn nhịn không được bật cười.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận