Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 42 / 400  ·  10.5%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 42: Kích động
05/06/2025 04:09· 875 từ

Kiếp trước ở trong nàng cũng từng không lần giành xe lăn với khác.

Nếu Tống Cảnh Thần thứ này, chẳng phải sẽ có thể tự mình ngoài, không cần cả ngày ở giường sao.

Khuôn mặt nhỏ của Dịch Giai vì kích mà đỏ bừng, ánh mắt trở nên lấp lánh.

Thấy vẻ mặt của Tống Cảnh Thần, lập tức giải thích cho hai tay còn không ngừng minh hình dạng xe lăn cho hắn

"...Hình dạng đại khái như một cái ghế hai bánh xe." Cuối cùng một câu ví dụ mà nàng rằng dễ hiểu nhất cho hắn.

Nói đến mức miệng lưỡi khô, nhìn Tống Thần một chút, phát hiện mặt hắn tất cả đều là mờ mịt.

Thẩm Dịch Giai: "..."

Yên lặng cúi đầu đầu bứt tóc, rất bội, năng lực miêu tả nàng kém như vậy sao?

Khóe miệng Tống Cảnh hơi nhếch lên một rất nhanh lại hạ xuống.

Ho khan một tiếng "Giúp ta lấy bút, và giấy tới đây."

"Ừm!" Thẩm Dịch Giai môi.

Nàng thầm nghĩ Tống Thần sẽ rất ngạc khi nàng làm xong nó.

Dù sao thì nàng sẽ làm!

Tống Cảnh Thần cũng giải thích, chỉ nhìn Dịch Giai dời cái bàn bút, mực, giấy, nghiên đến đầu

Hắn đang định cầm mực lên mài, nghĩ cái gì, dừng một chút "Không phải trước đó nàng nói tập viết chữ sao, bắt đầu mài mực đi!"

Thẩm Dịch Giai: "..."

Đột nhiên nàng rất tự đánh mình vì ấy đã nói lời này.

Mở to mắt, vỗ nói: "Chàng còn chưa sáng, ta đi hâm nóng cho chàng. Chờ chàng ăn xong ta lại học."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=42]

Nói xong liền chạy ngoài, âm thầm nghĩ nữa sẽ để Hạo ca bưng tới.

Nàng thật sự tiểu quỷ.

Nhìn bóng lưng Thẩm Giai chạy đi, Tống Thần không nhịn được cười một tiếng.

Trên đường, mỗi lần chữ nàng đều có ngủ, Tống Cảnh Thần cũng nàng ghét luyện chữ đến mức

Hắn không nhanh không cầm thỏi mực lên

Hơi suy tư, hắn bút lên vẽ phác trên giấy.

Ở phòng bếp, đã hâm nóng cháo

Tròng mắt Thẩm Dịch xoay chuyển, chạy tới chỗ Lý thị mở miệng "Mẹ, hôm qua trên đường tới con thấy bên này có một sông, con dẫn Hạo ca Hoan tỷ nhi đi xem đó có cá không, bắt con trở về làm đồ trưa nha."

Lý thị nhìn cái trên tay mình vừa bưng ra, chần chờ hỏi: nguy hiểm gì không?"

"Không có đâu, ở đây, với lại không để hai đứa bọn xuống sông đâu." Nói xong Thẩm Giai chớp chớp mắt vài cái.

"Mẹ, chúng con muốn Chúng con nhất định ngoãn nghe lời đại tẩu chạy lung tung!" Hai đứa nhỏ hiểu chuyện đồng loạt cam đoan.

Chủ yếu là trong chúng cũng muốn đi

"Vậy mấy đứa cẩn một chút!" Lý thị đắc dĩ đồng ý, nói tự mình bưng cháo đến phòng Cảnh Thần.

Thẩm Dịch Giai nhẹ thở ra.

"Đại tẩu, dưới sông sự có cá sao?"

Trước kia ở Kinh trong đại trạch nhà cửa rộng, đừng nói Hoan nhi chỉ là một tiểu cô ngay cả Hạo ca nhi cũng từng thấy người khác trực bắt cá.

Cậu không khỏi hỏi.

"Đương nhiên có! Một ta bắt thêm hai cho các ngươi." Thẩm Dịch không chút suy nghĩ đã cam

Một lớn hai nhỏ trong tay đi về con sông mà Thẩm Dịch đã nói.

Chỗ bọn họ đang cách đây cũng không ra ngoài là có thể đại khái không đến nửa khắc hồ.

Lúc này tất cả người đều bận rộn đồng, tuy rằng chỗ bọn ở vắng vẻ nhưng dọc theo đi cũng không tránh khỏi gặp mấy thôn dân.

Nhìn thấy ba người Dịch Giai, ai cũng thể ngừng tò mò liếc Sau đó lại ghét bỏ cúi tiếp tục làm việc.

Phảng phất giống như người Thẩm Dịch Giai thứ xui xẻo gì đó.

Hai đứa nhỏ đã qua chuyện của nhà Tống, mới đầu còn bị người nhìn đến xấu hổ cúi Sau đó nhìn đại tẩu nhà nhàn nhã tự tại như không có việc gì, chúng cũng đầu lên.

Khóe miệng Thẩm Dịch nhếch lên, thế mới chứ.

Ba người đi tới sông, phát hiện nơi đã có hai người khác.

Hết chương

Biên tập: Team Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận