Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 34 / 400  ·  8.5%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 34: Đến nơi
05/06/2025 04:03· 882 từ

Thoáng một cái thời đã trôi qua mười

Cuối cùng bọn họ tới được điểm đến thôn Hạ Câu, trong thôn đa là người nhà họ Tống.

Chỉ có số ít gia đình mang họ

Lúc này đã giữa những người làm việc đồng hết người này đến người đang trở về nhà ăn

Nhìn thấy hai chiếc ngựa, bên cạnh còn mấy người cưỡi ngựa đi theo. cả đều lộ vẻ tò mà đứng lại quan sát.

Dù sao thôn bọn cũng không có nhà mua nổi một chiếc xe ngựa. thể có được cái xe đã là rất tốt rồi, ngựa tới đây vẫn lần đầu chứng kiến.

Mọi người đều rối suy đoán có phải họ hàng nhà nào đó có trở về quê thăm người không.

Chỉ thấy xe ngựa ngừng lại. Một hộ thúc ngựa đến bên cạnh cỗ rồi nói gì đó với bên trong.

Ngay sau đó người vệ hỏi vài câu một chàng thiếu niên đứng ở cách gần bọn họ nhất. đấy, liền đi trước dẫn một đám người đi phía trong thôn.

Thấy người đã rời có người đàn đi về phía thiếu niên với vẻ mặt hóng hớt "Đông Tử, người nọ vừa nói với ngươi cái

"Hỏi đường." An Đông không thèm nhìn tới đàn bà kia, cầm lấy cung rồi trực tiếp đi vào núi.

"Chậc, ta còn chưa xong đâu cái thứ sao Tang Môn này..." Người đàn liếc mắt mắng một câu.

Được Lâm Mộc dẫn xe ngựa đã dừng trước cửa nhà trưởng thôn.

Thẩm Dịch Giai nhìn đường đi, thôn Hạ bốn bề đều là núi, phần người trong thôn đều là gạch mộc, chỉ có nhà thôn và mấy nhà giữa thôn xây nhà ngói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=34]

Xem ra thôn này nghèo hơn nàng tưởng may mắn thay trong tay nàng giờ có mấy trăm lượng nên cũng an tâm phần

"Ở đây cũng không chàng cứ đợi xe một lát đi nhỉ?" Thẩm Giai đề nghị.

Không phải nàng ngại phức, chỉ là dọc con đường này nàng cũng thấy không ít thứ.

Ví dụ như mỗi xuống xe ngựa trọ, người xung quanh đều sẽ về phía Tống Cảnh Thần ánh mắt khác lạ.

Mỗi lần như vậy, gương mặt Tống Cảnh tuy không thể hiện biểu cảm nhưng Thẩm Dịch Giai vẫn thấy không khí xung quanh hắn sẽ trở nên lẽo hơn.

Hơn nữa nàng không người khác dùng ánh như vậy nhìn Tống Cảnh Thần, không thích dáng vẻ lúc của Tống Cảnh Thần.

Đoạn đường này nàng xuyên lén lút đút dịch cho Tống Cảnh Thần, linh đã tiêu hao không ít.

Tuy nhiên chân Tống Thần vẫn không phản ứng nào nhưng thân thể còn động một chút là nặng như trước nữa.

Thẩm Dịch Giai vốn phải người có thể kín tâm sự, vừa thấy vẻ của nàng, Tống Cảnh Thần có điều gì mà không

Trong lòng cảm thấy chút ấm áp, hắn tay xoa xoa đầu Thẩm Dịch nói: "Nàng biết nên nói thế nào không?"

Lần thứ hai quen cũng không biết Tống Cảnh Thần lại thích xoa mình như vậy.

Thẩm Dịch Giai ngoan gật đầu: "Ta biết, này chúng ta sẽ ở lại này. Chẳng phải còn có ở đây sao?"

Tống Cảnh Thần nhỏ ừ một tiếng, không chối ý tốt của nàng.

Lúc này nhà trưởng đang ngồi trong viện bữa trưa, nghe được động tĩnh cửa.

Con dâu của trưởng Thôi thị liếc nhìn dâu thứ hai Tằng thị đang con gái mình ăn, bốp tiếng bỏ lại đũa nói: Minh gia, đi xem ai tới đây. Mới một ngày, tiểu nha đầu ăn như vậy làm gì?"

Tằng thị co rúm bực bội không lên im lặng đặt con gái vừa ăn hai miếng xuống, đứng đi mở cửa.

Sau lưng còn truyền tiếng oán giận của thị: "Ngay cả con trai cũng sinh ra được, cả ngày khư khư cái thứ hàng vốn như cục vàng

Tằng thị giống như nghe thấy, ngoan ngoãn mở cửa sân ra.

Nhìn thấy ngoài cửa hai cỗ xe ngựa dừng, căng thẳng mà xoa xoa bàn tay hỏi: "Các ngươi ai?"

Giọng nói của Thôi không nhỏ, Thẩm Dịch ngoài cửa cũng nghe được. này nhìn thấy đương sự, lúng túng sờ sờ mũi: ta tới tìm thôn

Hết chương

Biên tập: Team Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận